Hoàng đế Thiên Khải đột nhiên trở nên hưng phấn, nhìn chằm chằm Ngụy Trung Hiền nói.- Bạn bạn, bọn chúng vội vã như vậy! Hòa đàm, nhất định có nguyên nhân bất đắc dĩ gì đó. Trong kinh thành chúng ta nhiều binh mã như vậy, lương thực cũng là đầy đủ. Chúng ta cứ canh phòng nghiêm mật tử thủ như vậy, bức ép chính bọn chúng phải lui binh. Đây như thế nào?
Ngụy Trung Hiền vô cùng khẩn thiết nói.- Vạn tuế gia, nếu như quân giặc không phá được, phòng thành của kinh sư, vậy chúng ta dĩ nhiên cố thủ được. Nhưng dựa vào tin tức hồi báo trước kia, đại pháo trong tay quân giặc đó thật sự là uy mãnh lợi hại, thành trì kinh sư vốn dĩ không ngăn được đại pháo kia oanh tạc. Thành này vừa mở, cục diện liền hoàn toàn không có cách nào thu thập. Vạn tuế gia, chúng ta mạo hiểm không nổi chuyện này. Giang sơn xã tắc này không mạo hiểm nổi chuyện này.
Nghe thấy Ngụy Trung Hiền nói như vậy, hoàng đế Thiên Khải lại là suy sụp, Ngụy Trung Hiền nhìn hai bên một chút hạ giọng nói.- Vạn tuế gia, lúc này khẩn cấp nhất chính là khiến cho bọn giặc Từ Châu kia rời đi trước. Chỉ cần bọn chúng đi, chúng ta liền có cơ hội. Nếu không đi mạo hiểm rắc rối càng lúc càng lớn hơn nữa. Vạn tuế gia biết chưa? Bên trong thành hôm nay không biết bao nhiêu người ra ngoài cầu hòa. Ở trong miệng những kẻ đáng chết đó chỉ sợ bán vạn tuế gia đi không biết bao nhiêu lần.
Hoàng đế Thiên Khải hai mắt trợn tròn, thần sắc do suy sụp biến thành nghiêm nghị, lúc mới đầu là vẻ mặt khó bề tưởng nổi, lập tức lại trở thành chán nản tuyệt vọng.việc này chợt nghe không tin nổi, nhưng dựa vào điệu bộ của văn võ quý tộc ngày thường kia suy diễn, làm như thế vẫn thật là không hiếm lạ.
Hoàng đế Thiên Khải cuối cùng nghiến răng nói.- Trẫm trẫm không có làm sai cái gì, dựa vào cái gì bảo trẫm cắt đất cầu hòa, mất uy quyền làm nhục nước. Bạn bạn… bạn bạn chúng ta hãy chờ thêm nữa, có lẽ còn có cơ hội xoay chuyển!
Nhưng trong giọng nói đã có chút nức nở.
Đây quả nhiên là mặc kệ bất chấp rồi, việc thật bày ra trước mặt xem như không thấy, nghiến răng muốn chờ cơ hội xoay chuyển gì. Ngụy Trung Hiền nhìn hoàng đế Thiên Khải, cuối cùng vẫn là thở dài, chân chính làm chủ vẫn là thiên tử, từ khi có nhà Minh, hoạn đảng dù chuyên quyền thế nào, không có cho phép của thiên tử, không có ủng hộ của thiên tử, hết thảy đều là hư vô, chỉ có bọn văn thần có ý chí của mình.
Ngụy Trung Hiền quỳ xuống đất trịnh trọng nói.- Vạn tuế gia muốn chờ. Lão nô cùng chờ với vạn tuế gia. Xin vạn tuế gia yên lòng, ai nếu như bất lợi với vạn tuế gia, phải trước hết giẫm qua thi thể lão nô.
**************
Sau khi đội nhân mã hơn ba ngàn người của Triệu Gia Quân ở kinh thành bày ra chiến lực, binh mã kinh thành đã không còn đi tiếp chiến, thế nhưng tầm vóc hơn ba ngàn kỵ binh này dù sao quá nhỏ, kinh thành lại là quá lớn, tuy rằng đôi bên không có tiếp chiến, nhưng bố trí điều động hết thảy như cũ.
Doanh trại các nơi ngoài thành tiến hành điều động, giữa quân coi giữ trong thành và quân trú đóng ngoài thành cũng có thay phiên. Về đại thể là do binh mã tinh nhuệ cốt cán của bọn hoạn quan nắm giữ vào thành, không ở trong đó thì là rời thành, binh mã rời thành nhằm hai chỗ nam bắc kinh thành tụ tập, gọi là hai nơi đại doanh kinh nam và kinh bắc.
Dựa theo lời của Đô đốc phủ và Binh bộ, hai nơi đại doanh này chính là kìm sắt, hình thành thế giáp công quân địch, tới lúc hai lộ hợp kích, dĩ nhiên khiến quân giặc tan tác. Thế nhưng mọi người đều hiểu được, hiện giờ thật không dám trông cậy quan quân động nữa, giữ gìn thế cân bằng không chiến không hòa vần là tốt hơn, nếu như có sơ sót gì, vậy thì không có binh mã gì để dùng nữa.
Nhưng sau khi hai ngày đầu thất kinh, khắp nơi trong kinh ngược lại về đại thể đã hiểu thái độ của binh mã Từ Châu ngoài thành. Ba ngàn kỵ binh tới nơi này chính là bức bách triều đình nghị hòa, không khác với tới cửa thúc giục, mà không phải muốn dùng ba ngàn binh mã này làm cái gì, nhận ra điều này khiến tất cả ít nhiều buông lỏng một chút.
Binh mã kinh thành cũng không thận trọng giống như lúc ban đầu, bắt đầu nhằm hướng ngoài thành phái ra thám mã, cổng thành cách xa doanh trại kỵ binh Từ Châu cũng giữ tình trạng nửa khép nửa mở, dù sao cũng kịp thời đóng cổng.
Dựa theo hồi báo của thám mã rời thành, nơi dừng chân của phản tặc người ra ra vào vào đều là không ít, có lẽ là ý đồ đưa tin với gian tà xung quanh kinh sư. Thế nhưng cái này chính là phạm vào kiêng kỵ rồi, hơi có chút theo dõi liền biết đây đều là kẻ các loại người trong kinh phái ra đấy, đi đưa tin gì với phản tặc mọi người cũng đều là trong lòng biết rõ. Thế cục như nay, bầu trời Đại Minh này còn không biết ở trên đầu bao lâu, mọi người vẫn là mở một con mắt nhắm một con mắt thì tốt hơn.
Thế cục như vậy duy trì không bao lâu, thời điểm buổi chiều, thám mã trở về kinh thành cấp báo, nói là phương hướng dọc Vận Hà lại có một cánh binh mã Từ Châu đi vào, đại khái chừng hơn hai ngàn người, nhưng xe ngựa dùng tới lại giống như quy chế năm nghìn binh mã. Tuy nói xe ngựa phần đông, lại là bộ binh vây quanh, hơn nữa thám mã còn mang về tin tức. Quan quân trú đóng ở Thông Châu bên kia nhìn thấy bộ tốt phản tặc tiến tới, có lòng muốn kiếm lợi, kết cuộc ra ngoài thành hơn ba ngàn người, vừa thấy mặt đã bị giết tan, vốn dĩ không phải đối thủ.
Tình cảnh của kinh thành đột nhiên bồn chồn, bọn người can hệ còn có tâm tình theo đám đông, người đầu đầy rận không sợ bị cắn, đã là cục diện này, bên ngoài nhiều thêm hai ngàn quân giặc cũng không coi là gì. Nhưng cuộc chiến Thông Châu đó chứng minh tin đồn hung hãn của bộ tốt quân giặc, đây khiến mọi người mới là nản lòng thoái chí. Hơn ba ngàn kỵ binh ngoài thành này hung hãn không gì bất ngờ, kỵ binh giặc Thát cũng là như vậy, nhưng dũng mãnh của bộ tốt này mới chân chính khiến người ta sợ hãi. Tính toán sơ qua, Đại Minh gần như không có phần thắng rồi.
- Đám người này miệng mồm ghê gớm thật, nói cái gì chỉ cần chúng ta có ý, bọn chúng liền trong ứng ngoại hợp đoạt lấy cổng thành, thả chúng ta vào thành. Còn nói cái gì thay chúng ta bắt hoàng thượng. Không phải đều là quan lớn trong triều sao? Lại nói tới những người sang đàm phán kia, Cát Hương cả mặt đều là khinh bỉ, thần sắc trên mặt Thạch Mãn Cường và Hứa Dũng cũng không sai biệt lắm.
Cũng chỉ là công sức một ngày một đêm, đội ngũ tiền quân của Từ Chân đã nhận ra được bộ mặt của văn thần, một đám người chen nhau tới trước sợ thụt lùi phía sau xông tới, nói mình có con cháu thân tín của nhà Công Hầu Bá nào đó, nói mình là tâm phúc và tôi tớ của môn hạ quan to nào đó, lời bàn bạc đều chỉ có một, mọi người sớm đã chịu khổ nơi Đại Minh lâu rồi, tâm hướng Từ Châu, bằng lòng nội ứng ngoại hợp, thay triều đổi đại.
Có kẻ nói bản thân tụ tập được gia đinh, dân tráng ở trong thành làm loạn, nội ứng, cũng có nói bản thân ở trong doanh Bắc Kinh có phần ảnh hưởng, nói động được binh mã nâng đỡ đại nghĩa, trở về đường ngay nẻo chính, còn có người nói bằng lòng làm thuyết khách thay Từ Châu, khuyên bảo hoàng gia bên trong thành cùng với quan viên đầu hàng, những người này gặp mặt không hề kiêu ngạo, thẳng thắng quỳ xuống dập đầu, không thiếu được phải hét đôi câu Triệu Thiên Vương vạn tuế, vạn vạn tuế.