Nhưng mặc cho ai cũng không có ngờ tới, tụ tập ba lộ biên quân, không sai biệt lắm là đại quân triều đình gấp bốn lần Triệu Gia Quân trở lên, không ngờ cứ như vậy bại rồi, tin tức còn chưa có truyền tới Thiên Tân này, người trên thuyền càng không khả năng biết được, bọn họ thậm chí cũng không dám tin tưởng, tính thì giờ, cũng chỉ có hôm nay mới tiếp chiến, làm sao liền nói được “đại phá”.
Nhưng Cát Hương nói như vậy, lại cho ra thì giờ rõ ràng, cũng không phải do mọi người không tin, ở nơi này lừa gạt không có một chút ý nghĩa nào, chiều ngày mai hoặc là buổi trưa hôm kia không tới, dĩ nhiên mọi sự đều bỏ hết.
- Đây là muốn đoạt thiên hạ rồi sao?
- Đây là muốn làm hoàng đế rồi hả?
Trong đám đông một mảnh rền vang, trên bến thuyền và trên thuyền đều đang bàn bạc, mỗi người đều có hưng phấn không kiềm chế nổi, mặc kệ quen biết xa gần với Từ Châu, nhưng mọi người luôn gần gũi hơn so với người bên ngoài, thật nếu như Triệu Tiến có được thiên hạ làm hoàng đế, như vậy mọi người khẳng định đều có chỗ tốt.
Cử chỉ của mọi người đều bị Cát Hương nhìn vào trong mắt, y cười một lát mới cao giọng nói.
- Đại cục tuy rằng đã định rồi, nhưng chúng ta bên này vẫn không nói được vẹn toàn. Ngày mai trời vừa sáng, trong thành Thiên Tân có lẽ muốn phái người ra ngoài đoạt bến thuyền thậm chí thiêu hủy tồn trữ. Tính toán thì giờ, quan quân từ huyện Tĩnh Hải bên kia thoái lui cũng sẽ sang tới, sẽ bị thu nạp lại tấn công nơi này. Ai cũng nói không chính xác, chúng ta phải chống đỡ qua một đợt sóng này mới coi như định được đại cục.
- Ngũ gia cứ yên lòng thì được. Trên mười chiếc thuyền của chúng tôi kẻ biết cầm đao cũng có mấy trăm. Lại nói, trên thuyền không chứa được mọi người sao? Có người của Dư gia thét to nói, người đại bang Trịnh gia cũng đều tán đồng phụ họa.
Cát Hương gật đầu, nhưng sau đó xoay người hô lớn.- Đốt đống lửa trên bến thuyền lên, chúng ta phải trút khí lực.
Bọn binh sĩ đằng sau ầm ầm vâng dạ, tuy nhiên đều còn có chút ngây ngô, không biết Cát Hương rốt cuộc nói cái gì nữa, nhưng quân lệnh truyền đạt xuống, mọi người tức khắc bắt đầu trở nên bận rộn đâu vào đấy.
Ở trên bến thuyền tào vận này đồ vật dư dật, cỏ củi các loại càng là không thiếu, rất nhanh mấy đống lửa lớn chính là chất cao lên, chiếu rọi gần kề đó sáng rõ, thậm chí ngay cả thành trì Thiên Tân cách đó không xa cũng đều bị kinh động, theo dõi binh mã Triệu Gia Quân bên này lập tức hồi báo, nói đầu thành Thiên Tân có động tĩnh, sợ là quan quân trong thành làm ra ứng phó.
Quan quân thủy chung không có dám ra khỏi thành, bến thuyền bên này lại là trở nên bận rộn khí thế ngất trời, từ trên thuyền biển của chính Triệu Gia Quân có giá pháo tháo xuống, còn ở trên thuyền của Dư gia thì là thân pháo đơn độc, trên thuyền đại bang Trịnh gia thì là đạn pháo và hỏa dược. Nhìn thấy những thứ này, bọn binh sĩ của Triệu Gia Quân đã không kìm nổi hoan hô lên, một đường từ Từ Châu tới đây, ở Lâm Thanh, ở Tĩnh Hải, còn có càng những lần chiến đấu càng sớm hơn nữa kia, mọi người đều là nhận thấy được uy lực của hỏa pháo. Đánh bất ngờ Thiên Tân, nếu gặp phải phản kích bên trong thành và bại binh ngoài thành, mọi người áp lực không nhỏ, đột nhiên nhìn thấy lợi khí quân quốc như hỏa pháo này, đều là hoan hô phát ra từ nội tâm.
Tổng cộng dỡ xuống từ trên thuyền mười khẩu hỏa pháo, hai mươi khẩu pháo sáu cân tây, bốn khẩu pháo ba cân tây còn có bốn khẩu khinh pháo một cân tây, ở trên thuyền Triệu Gia Quân còn có mười mấy tay pháo thủ, lần này cũng là đi theo xuống thuyền, theo chỉ huy của bọn họ, binh sĩ và bọn thủy thủ đặt thân pháo ở trên xe pháo giá pháo, sau đó dắt ngựa tới liên tiếp kéo đi.
- Mấy ngày nay ở trên biển, đoán chừng ngay cả mật xanh cũng ói sạch sẽ rồi, lần này trở về sống chết cũng phải đi theo đại quân. Pháo thủ sau khi xuống thuyền đều đang lẩm bẩm, dẫn tới xung quanh một trận cười vang.
Cát Hương đứng ở chỗ cao nhìn thấy hết thảy, lần này sự tình vận chuyển pháo từ cảng Hải Châu bắc tiến y dĩ nhiên biết, cũng biết mạo hiểm trong đó, uy lực hỏa pháo của Triệu Gia Quân ngoại trừ đúc pháo, còn có giá pháo xe pháo này, khiến hỏa pháo từ vũ khí pháo đài biến thành lợi khí chiến đấu trên đất bằng. Cơ mật như vậy dĩ nhiên không được bị những người khác trộm đi. Nhưng lúc vận chuyển hỏa pháo trên biển cũng không mang theo không được, chỉ đành chia cắt vận chuyển.
Thuyền của chính Triệu Gia Quân vận chuyển khẩn cấp nhất nhưng giá pháo không phải nặng nhất, đội thuyền Dư gia vận chuyển thân hỏa pháo, còn đại bang Trịnh gia thì là vận chuyển hỏa dược và đạn pháo, Triệu Gia Quân ở trong đội thuyền Dư gia có nội ứng và tai mắt ngầm của mình, coi như nắm giữ một nửa, về phần đặt đạn pháo và hỏa được trên thuyền đại bang Trịnh gia là không khẩn yếu nhất.
Vẫn may nửa đường không có xảy ra trắc trở gì, thuận lợi tới gần cảng Thiên Tân, sau khi tháo dỡ xong hỏa pháo người đội thuyền không có nghỉ ngơi, mà là vận chuyển lương thực tồn trữ trên bến thuyền lên thuyền, nếu như đại quân ở Thiên Tân bên này gặp phải trắc trở gì, lương thực trên thuyền liền dùng làm quân lương, tuy rằng lúc này nhìn dường như không cần làm điều thừa như vậy, nhưng trên chiến trường chia ra làm nhiều một phần sửa soạn vẫn luôn là tốt.
Bận rộn trên bến thuyền tiếp tục tới rạng sáng, ngay khi chân trời phát sáng, thứ nên bận rộn cuối cùng cũng xong rồi, phương viên để hàng gần thành trì Thiên Tân đã bị dọn sạch ra một chỗ đủ lớn, còn gần kề bến thuyền thì là chất đầy lương thực.
Trận địa Triệu Gia Quân đã bố trí gần như xong rồi, vào lúc này cũng không cố gắng tiết giảm lương thực gì, từng bao lương thực bị chất chồng lên, hoặc là dùng làm che đậy hỏa pháo, hoặc là dùng làm công sự doanh trại tạm thời, ngựa bôn ba mà tới đều đang ăn lương thực xử trí qua, đồ vật trên bến thuyền Thiên Tân này quả thật quá nhiều rồi, bởi vì nơi này cũng không chỉ là vì cung ứng cho quan quân, còn là một điểm Vận Hà cuối cùng dùng cung ứng kinh sư, hàng hóa bắc tiến phần lớn tụ tập ở nơi này.
Cổng thành Thiên Tân vẫn luôn đóng chặt, các đội kỵ binh Triệu Gia Quân đi đầu đã ăn xong cơm sáng rồi, thành Thiên Tân bên này vẫn không có động tĩnh như trước, Cát Hương chia kỵ binh lúc đầu làm mười bảy cái liên đội, người lữ Thân Vệ thì xuống ngựa, lẫn lộn với người trên thuyền, trú đóng ở các nơi yếu điểm lấy hỏa pháo làm tâm, trận địa sẵn sàng đón địch.
Bên này ngược lại dùng hết sức lực, hiềm rằng trong thành Thiên Tân không thấy động tĩnh chút nào, ngược lại sau khi dùng qua cơm sáng nửa canh giờ, khinh kỵ giám thị thành trì hồi báo, nói là cổng bắc thành Thiên Tân mở ra, có mấy khoái mã rời khỏi, không bao lâu lại có tin tức truyền tới, nói là mấy người cưỡi ngựa này nửa đường nhằm hướng tây mà đi, một lộ hẳng là đi tới kinh sư, một lộ thì là đi đại doanh quan quân huyện Tĩnh Hải cứu viện, mặc kệ tính thế nào, trong thành Thiên Tân này còn chưa biết đại bại của nơi huyện Tĩnh Hải kia.
Có lẽ bởi vì kỵ binh Triệu Gia Quân trước tiên chạy tới bên này, bại binh đều biết né tránh rời đi, còn kỵ binh quan quân thì là hướng nơi chốn càng xa hơn chạy trốn, mặc dù tối hôm qua Cát Hương bố trí khinh kỵ đang cảnh giới xung quanh, nhưng không có gặp qua bại binh của quan quân, nhưng sau khi ăn qua cơm sáng một canh giờ, khinh kỵ rải ra hồi báo, tiền phương có một đội quan quân mấy ngàn người đang đi tới đây.