Triệu Tiến giọng buồn bực trả lời.- Chúng ta vẫn luôn đánh quá thuận lợi rồi. Hiện giờ tiếc rẻ, chỉ e về sau phải chịu thiệt lớn. Các lữ đoàn đội Triệu Gia Quân trước mắt, quân sĩ trường mâu bị súng hỏa mai và hỏa pháo bảo hộ quá chu toàn, sau đó quan quân hương dũng trừ kỵ binh lại quá yếu, vốn dĩ không có cơ hội xem xét trước.
Triệu Tiến nói ra phán đoán của mình.- Nếu cứ như vậy, binh lính của chúng ta sẽ quen thói thắng lợi không tới gần địch. Nếu như kẻ thù tới được trước mặt, cần phải đánh sáp lá cà, rất dễ dàng chống đỡ không nổi sụp đổ. Lần này các lữ đoàn tụ tập, ba bốn đoàn các lữ và đoàn tăng cường bên dưới, binh sĩ của bọn họ có vẻ còn phải mạnh hơn so với đoàn chủ lực. Bởi vì sao, còn không phải là không có hỏa khí che chở, phải dựa vào trường mâu giết địch!
Trần Thăng gật đầu, trầm giọng nói.- Huynh nói đúng, bọn họ coi như được nuông chiều, nhưng chúng ta cũng phải cầu thắng làm đầu, ngàn vạn lần không được xem như trò đùa mạo hiểm.
- Cái này đệ yên tâm, nặng nhẹ ta phân được rõ ràng. Triệu Tiến cười nói. Lời lẽ Trần Thăng không nhiều, lại ở trên những khuôn phép tiểu tiết này nghiêm túc, là thần tử thẳng thắng khuyên can bằng hữu, Triệu Tiến đối với y chỉ có cảm kích và tán thưởng, trong đoàn đội Triệu Gia Quân trước mắt, kẻ cần có nhất chính là loại Trần Thăng này.
Trần Thăng vừa muốn xoay người rời khỏi, lại là bị Triệu Tiến hô lại, Triệu Tiến do dự chốc lát, giọng điệu trì hoãn hỏi.- Đại Thăng, đệ nhìn huynh giống hoàng đế không?
Câu hỏi này khiến Trần Thăng ngẩn người, trầm mặc chốc lát, lại mở miệng nói.- Trước câu hỏi của huynh, đệ thường nghĩ như vậy. Đệ cảm thấy huynh hẳn là như vậy, nhưng lại cảm thấy có chút không giống. Về sau ngẫm nghĩ rõ ràng tại làm sao. Huynh tuổi mới ngoài hai mươi, quá trẻ, hơn nữa huynh còn không phải sinh ở nhà hoàng gia, còn là tự mình đánh dẹp thiên hạ, cảm thấy không đúng.
Triệu Tiến cười rất sảng khoái.- Đệ thật đúng là ăn ngay nói thẳng. Huynh cũng nghĩ như vậy, huynh thường xuyên hỏi mình, còn trẻ như vậy sẽ làm hoàng đế sao? Thế nhưng hôm nay đệ nói ra, huynh ngược lại nghĩ thông suốt. Huynh đệ chúng ta làm được chính là đại sự khai thiên lập địa, làm sao giống như với trước kia. Khuôn phép trước kia không phải khuôn phép, chúng ta làm được mới là đúng!
Trần Thăng gật đầu thật mạnh, mở miệng nói.- Phải làm như thế nào, huynh dẫn mọi người thì tốt rồi, các huynh đệ nghe lời huynh!
****************
Lúc trời sáng trưng, trong ngoài huyện thành Tĩnh Hải vang lên tiếng trống rền giã, ở trong tiếng trống trận vang động, các doanh trại quan quân trong ngoài thành chiếu theo bàn bạc của bọn chủ tướng và Đốc sư đêm qua, bắt đầu ở mặt nam thành trì cùng với nơi khác bày trận sửa soạn. Nhân mã các doanh quan quân ồn ào, loạn xị bát nháo, thanh thế quả thật không nhỏ.
Động tĩnh của quan quân bên kia ngay cả doanh trại của Triệu Gia quân đều nghe được rất rõ ràng, các đoàn đều chỉ nghe thấy tiếng hiệu lệnh và tiếng trống đoàn của mình, xa hơn chút nữa đều bị tiếng ồn ào huyên náo này nhấn chìm. Nhưng ngày thường chăm chỉ không ngừng luyện tập đủ khiến cho hàng trận của bọn binh sĩ cử động chỉnh tề, nghe không rõ tiếng động, còn có cờ hiệu chiếu theo đó mà làm.
Ở thời điểm binh mã song phương không được rời khỏi thành khỏi doanh, khinh kỵ của các doanh đều đã chạy vòng quanh trước trận, tìm cơ hội quấy phá trận địa địch, nhân cơ hội quan sát địch tình. Lúc này cũng là thời điểm đôi bên đấu đơn đả đấu sức. Cảnh tượng diễn kịch võ tướng tỷ thí trước trận trong diễn nghĩa bình thoại dĩ nhiên sẽ không có, nhưng khinh kỵ từng đôi chém giết lại là khúc dạo đầu của đại quân giao chiến, ai thắng ai thua tuy nói không can hệ đại cục, cũng là dính tới sĩ khí quân tâm.
Tinh kỵ biên quân Tuyên Phủ, Kế Trấn và Sơn Tây không thiếu, cũng có tàn quân của nhị Dương, lúc này đều nín nhịn đầy đủ sức lực biểu hiện ở trước mặt binh mã các trấn khác, cũng muốn lấy lại danh dự thua thiệt trước đó của mình. Bọn họ không chỉ lời lẽ đâm chọt, thậm chí còn cưỡi ngựa tới gần bổn trận của Triệu Gia Quân, lúc tới gần tầm bắn của hỏa khí cung tiễn lại thúc ngựa quay về, rước lấy một trận hoan hô của đại đội nhân mã.
Tuy nhiên khinh kỵ của Triệu Gia Quân lại không liên thủ chút nào, tuy rằng một số khinh kỵ cũng tận hết sức tới gần hàng trận quan quân, nhưng đối với khiêu khích của khinh kỵ quan quân lại không thèm nhìn tới, chỉ có đuổi tới gần sát mới bắt đầu đánh trả, hai quân giao chiến cách một ngàn mấy trăm bước, khoảng cách này rất dễ dàng chạy về bản đội, đuổi không kịp.
Bọn quân sĩ cưỡi ngựa xuất thân Mông Cổ thường thường chiếm lợi không ít, cưỡi ngựa bắn cung của bọn họ hơi chút đáng gờm, đôi bên tiếp cận tới trong vòng hai mươi bước, mọi người ở trên lưng ngựa xóc nảy mở cung nhắm chuẩn bắn ra, kỵ binh Triệu Gia Quân xuất thân Mông Cổ không chút nào luống cuống, thậm chí có không ít chiêu trò chơi được, còn kỵ binh Triệu Gia Quân xuất thân nơi khác thì chỉ đành liên thủ lẫn nhau, hoặc là dựa vào bổn đội che chở.
Mặc dù như vậy, khinh kỵ Triệu Gia Quân về tổng thể không có chiếm cứ thượng phong, ưu thế của kỵ binh quan quân thoạt nhìn hơi chút rõ ràng, như thế ngược lại khiến cho trong trận quan quân không ngừng hoan hô, sĩ khí ngẩng cao, quân tướng dẫn đội không ngừng ngợi khen ban thưởng.
- Trên tường thành có đặt đại pháo, nhưng trong trận quan quân còn chưa có nhìn thấy.
- Có hơn mười khẩu hỏa pháo đang bị đẩy tới trước trận, ngay ở phía đông hàng trận quân địch thiết lập trận pháo giả, chẳng biết lúc nào có đạn dược.
Khinh kỵ Triệu Gia Quân không ngừng tiến lên xoay vòng, chính là vì thăm dò những tin tức này. Tỷ suất trang bị hỏa khí của quan quân Đại Minh rất cao, đúc pháo càng là truyền thống mấy năm nay của quan quân, thế nhưng những pháo này càng nhiều hơn chính là dùng để thủ thành, chiến đấu trên đất bằng dùng tới ngược lại ít, chỉ là cuộc chiến hôm nay sự tình dính líu trọng đại, quan quân cũng phải lợi dụng hết khả năng vũ khí của mình.
Sau khi khinh kỵ hồi báo, trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét tươi cười.- Dựa theo tin tức của Nội Vệ, tổng cộng hai mươi khẩu hỏa pháo, thoạt nhìn chỗ đặt đều rõ ràng. Chính phía sau bên trái của trận hình các đoàn, dùng khung sườn trúc gỗ đắp dựng lên một toà vọng đài, Triệu Tiến đứng ở trên đài dùng thiên lý nhãn quan sát trận địa địch, phía dưới thì là thân vệ cưỡi ngựa truyền lệnh.
Triệu Tiến ra lệnh.- Theo dõi hỏa pháo quân địch, tùy thời hồi báo! Kỵ binh bên dưới gào thét mà đi.
Triệu Tiến từng đạo mệnh lệnh phát ra.- Truyền lệnh cho Mạnh Chí Kỳ đoàn pháo, một khi khai chiến, sau khi đánh rơi chỗ đặt pháo quân địch lập tức dừng lại, không được chậm trễ đại quân tiến lên.
Tiếng trống trận phương hướng huyện thành dần dần trở nên có nhịp điệu, Triệu Tiến cũng từ trên vọng đài bước xuống, trầm giọng nói.- Quân địch chia ba đường, thật sự ra chúng ta đánh chính là hai lộ. Quân địch một đường tới gần Vận Hà kia yếu nhất chỉ là dùng tới kế sách ứng phó phòng ngự, trung quân mạnh nhất, quân phía tây thứ hai. Sau khi khai chiến, đoán chừng dùng quân phía tây công cánh trái quân ta, trung quân chống đỡ chính diện.