Người muốn đi đàm phán đều là mặt xám mày tro, không có một trận thắng lợi, cục diện nguy ngập, đối phương bất cứ lúc nào cũng tiến quân về hướng kinh sư, vả lại khả năng đánh tiếp rất lớn. Theo thế cục như vậy, tránh không được bất kỳ hòa dịu nào, chỉ đành ưng thuận bất kỳ điều kiện nào của Từ Châu nhắc tới. Tới hiện giờ, bọn sứ thần ngược lại thấy may mắn, cũng may Triệu Gia Quân này khai sinh nơi thôn dã, tầm mắt khá nhỏ bé, không nói ra quá nhiều điều kiện gì, bằng không, đúng thật là không có cách nào đàm phán.
- Hiện giờ nếu như quy thuận triều đình, phong vương cũng không phải không được. Đất phong liền là đất Giang Bắc Nam Trực Lệ và Sơn Đông, trọn đời giàu có, còn bãi binh thái bình. Đây có cái gì không tốt sao?
- Triệu công tử được phong Vương, mấy vị huynh đệ của Triệu công tử nhân tài như vậy, phong Hầu, phong Quốc Công đều cũng có, cũng tốt hơn so với đại động can qua, vào sinh ra tử.
Ngay sau khi xác định điều kiện không hòa dịu được, bọn sứ thần ngược lại là buông tha, mới đầu khai ra đủ loại điều kiện với Triệu Tiến và bọn huynh đệ, trong lòng bọn họ ít nhiều còn tồn lấy chút lòng dạ lời nói động đối phương, dùng mưu kế, cảm thấy bản thân chìm nổi nhiều năm trên quan trường, triều chính, cũng giỏi hơn mấy đứa nhóc con chưa mọc hết lông này, khai ra đủ loại điều kiện đồng thời khéo léo châm ngòi ly gián.
Nhưng kết cuộc khiến cho bọn họ có chút nổi giận, mặc ngươi gió táp mưa sa, ta tự đồ sộ không nhúc nhích, mấy người trẻ tuổi này đều là dáng vẻ dầu muối không vào.
Mặc dù nói không thành, nhưng mọi người không có nổi giận thất vọng gì, thậm chí đều nhẹ nhàng thở ra, việc sai vặt này cuối cùng xong xuôi, đọc sử hoặc nghe người giảng giải, nói nghị hòa của Bắc Tống và nước Kim, Nam Tống và Mông Cổ, đó đều là tủi nhục dị thường, từng bước kinh tâm, thậm chí bị kiềm kẹp đi đất bắc giam cầm chịu khổ, mà nghị hòa lần này thì lại là nhanh gọn dứt khoát, không chút nào dây dưa, dài dòng.
Càng mấu chốt hơn chính là, đủ loại điều kiện đạt thành rồi cũng đổi được lời thoái thác che lấp, quan lại quan phủ Đại Minh còn đấy, vậy thì không nói được cắt đất vân vân, cho dù không có giặc Từ Châu này, quan phủ các nơi còn không phải bị thân sĩ cường hào ức hiếp thở không nổi sao. Hiện giờ chỉ chẳng qua đổi người mà thôi. Nếu đã như vậy, bản thân cũng không cần lo lắng trong sử sách và giới quyền quý lưu lại danh tiếng xấu gì. Ở trên quan trường liền không đến mức thoát thân không được. Triệu Nam Tinh thậm chí đã nghĩ tới cách khôi phục chức quan cho mình.
Bất kể có phải bị bức bách vác tiếng xấu trên lưng hay không, bọn quan văn bên trong sứ đoàn đều tính toán sau khi trở về cáo lão hoặc là cáo bệnh. Thế cục hiện giờ quá mức phức tạp, giặc Từ Châu này tuy rằng mắt chuột hạn hẹp, nhưng trước mắt vẫn là cường mạnh khó địch, Đại Minh thì là nguyên khí đại thương, nói không chuẩn kế tiếp sẽ có dọn dẹp gì, mọi người sau khi trở về tạm thời khoanh tay đứng nhìn không muộn.
Hòa đàm lần này, có mấy vị làm ra ám chỉ với Triệu Tiến và bọn huynh đệ của hắn, chỉ cần làm ra thái độ, bọn họ lập tức bằng lòng chịu thiệt. Thế nhưng bọn giặc Từ Châu trẻ tuổi này rất là không hiểu phong tình, vốn dĩ không đáp lại. Trong sứ đoàn rất nhiều người hoặc là tự mình tính toán, hoặc là được người ủy thác, lần này đều có thiện ý hoặc là ý muốn đầu nhập. Bọn họ nghĩ tới tặc khấu bậc này bằng vào võ dũng lấy được cục diện như vậy, muốn làm lớn, muốn mưu cầu lớn hơn nữa, tất nhiên phải cần văn sĩ giúp đỡ, lập dựng khuôn phép, cho dù là điểm trang bề mặt.
Bản thân đều là đại thần trong triều, danh sĩ thiên hạ, muốn mời cũng mời mấy lần mới mời được. Hiện giờ đích thân thể hiện thiện ý, những tặc sĩ Từ Châu không kiến văn đó há không phải vui mừng như điên. Làm như vậy kỳ thật đã mất mặt, nếu như không phải suy xét tới Từ Châu gần kề Giang Nam, nơi đó còn có rất nhiều hạng người mở cửa đợi bán, mọi người như thế nào không để ý thể diện như vậy.
Chưa từng nghĩ, ám thị không dùng được, có kẻ bị bức bách, trong ám ngoài sáng rõ ràng ra hiệu, Triệu Tiến bên này vẫn là không để ý tới. Đây thật sự khiến bọn sứ thần oán khí ngút trời, quả nhiên là có mắt không nhìn được vàng khảm ngọc. Tặc khấu không coi trọng văn sĩ bậc này làm sao làm được lâu dài, quả nhiên là tặc sĩ mắt chuột hạn hẹp, mọi người tuy rằng không có trao đổi, lại đều đã nghĩ tới bỏ đi từng chút. Tặc khấu bậc này nhất định tận hết sức tiêu diệt rồi, đây là tặc khấu không đội trời chung với bọn kẻ sĩ.
So với việc mọi người đều mang lòng dạ riêng, thái độ và thân phận của Vương Tại Tấn giống như vói đích thân xin đi giết giặc, đều có vẻ cổ quái dị thường. Lúc cùng nhau rời khỏi kinh thành, sứ thần từ Triệu Nam Tinh trở xuống, mỗi người đều lo lắng Vương Tại Tấn này sẽ không phân biệt tình thế, sẽ cản trở và làm khó dễ điều kiện đối phương đề xuất, tranh giành lợi ích vì Đại Minh. Đó dù sao là lợi ích của triều đình, không có can hệ gì với mọi người, nếu như Vương Tại Tấn này vì đạo nghĩa và tư oán một bước không lùi, mọi người thật cũng không ăn nói được. Phải biết rằng Binh bộ Thượng thư mới nhậm chức này cũng không phải hạng người xui xẻo gánh vác đen đuổi như những sứ thần khác, nhưng ngoài ý liệu của mọi người chính là, Vương Tại Tấn không có tranh chấp bất kỳ điều kiện nào Triệu Gia Quân đề xuất.
Mỗi lần nghị hòa gặp mặt của quan phủ, Vương Tại Tấn đều có mặt, nhưng trước sau cũng không nói lời nào. Sau khi Triệu Nam Tinh và mấy người khác tán đồng, ông ta bên này cũng là gật đầu, đối với bất kỳ cử động ám thị nịnh nọt của mọi người đều là làm như không thấy, cũng không có bất kỳ đề xuất kiến nghị gì với nghị hòa. Loại tình trạng đờ đẫn hờ hững này khiến mọi người cảm thấy cổ quái, tuy nhiên đông người nhiều việc, đối với mọi người mà nói là đúng mực. Im lặng như vậy, thậm chí khiến Triệu Nam Tinh trở nên khẩn trương, cho rằng vị này muốn tìm ra chứng cớ, tới lúc đó đưa mọi người vào chỗ chết, kết cuộc vẫn là không có động tĩnh gì.
Lúc nghị hòa gần kết thúc, đại thần và bọn Thái giám sứ đoàn nhìn các lộ binh mã Từ Châu tụ tập về hướng Thiên Tân, bao gồm mấy doanh trại cưỡng bức kinh sư, nã pháo kinh thành kia, vả lại động tĩnh như thế vốn dĩ không giấu diếm bọn họ gì cả.
- Chẳng lẽ hang ổ quân giặc thật có nguy cấp gì, cho nên mới vội vàng nghị hòa quay trở về. Chúng ta ưng thuận có phải quá gấp một chút rồi không?
- Ta nhìn quân giặc đối với chúng ta ra vào cũng không có hạn chế gì, không bằng phái người đưa tin gấp về kinh thành, để cho triều đình điều động binh mã, đuổi theo quân giặc. Lại phái khoái mã nhanh chóng đi hướng Nam Kinh, bảo Giang Nam bên kia khởi đại binh, các lộ hội tụ diệt giặc, có lẽ đại thắng!
Lẽ ra nghị hòa bậc này, là muốn thị uy lẫn nhau, triển lộ thực lực bản thân, không bị đối phương coi thường, mới muốn được giá cả tốt nhất. Nhưng Triệu Gia Quân này giống như không mảy may biết những đạo lý khuôn phép đó, tư do tự tại sửa soạn rút lui. Đây không phải nói rõ cho mọi người biết bọn chúng vội vàng rời đi. Nếu như không bức ép kinh sư nữa, vậy nghị hòa này còn vội làm gì, những điều kiện đó còn có gì đáng nói nữa, dường như tranh thủ được một chút.
Thẳng tới lúc này, Vương Tại Tấn nói chuyện.- Các vị, nếu quân giặc lần nữa giết tới kinh sư, kinh sư có cách nào đẩy lùi quân giặc sao? - Các vị, nếu như phái binh đuổi theo, hoặc điều binh tiêu diệt. Sự tình tiết lộ, các vị bảo đảm tất thắng không?
Ai cũng không dám cho ra câu trả lời xác định. Cách đẩy lùi quân địch sao? Bảo đảm tất thắng sao? Nếu như có cách như vậy, mọi người tội gì tới nơi này nghị hòa. Nhưng quân giặc Từ Châu sao vội vã lui bước, lại khiến mọi người lòng ngứa ngáy khó chịu, nếu chẳng may có khả năng xoay chuyển được thế cục nguy ngập này, vậy thật chính là đại công kinh thiên cái thế, không biết phải có bao nhiêu giàu sang thêm vào mình.
- Chư vị, hang ổ quân giặc bất kể có chuyện hay vô sự, cũng không phải do bọn ta suy đoán được. Chư vị chẳng lẽ còn không biết. Trọng địa kinh kỳ này, quân giặc muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, bọn ta không có chút sức lực can thiệp ngăn trở. Lúc Vương Tại Tấn nói lời này thần sắc rất sa sút, thật giống như lúc đánh bại trận kia.
Lời này của ông ta dĩ nhiên khiến quan văn sứ đoàn thậm chí bọn Thái giám đều rất không hài lòng, có người ngay tức thì chất vấn nói.- Quân giặc kia vì sao vội vàng đi như vậy. Nếu như thật sự có cơ hội tốt lại bị chúng ta buông bỏ, vậy bọn ta thật chính là tội nhân của giang sơn xã tắc này.
- Đích xác, nếu như bản triều nghị hòa với Mông Cổ và Nữ Châu. Giữa đôi bên phải khuếch trương thanh thế, lo rằng đối phương không sợ, lo rằng đè ép đối phương không đủ. Nhưng mọi người cũng không có nhận ra, binh mã Từ Châu này, nói tới liền tới, nói đi liền đi, chẳng mảy may biết kiêng nể chúng ta. Là bởi vì trong mắt bọn chúng không có chúng ta, trong mắt bọn chúng vốn dĩ không có Đại Minh a!
Lời này nói ra mọi người trước tiên là phẫn nộ, sau đó chính là uể oải. Bởi vì lời này của Vương Tại Tấn khó nghe lại không có nửa điểm giả dối. Theo như lời nói đều là tình hình thật tại, ngẫm nghĩ lại những may mắn đó sẽ tan thành mây khói rồi. Sau khi nhục chí thì là nản lòng tuyệt vọng, cho dù là Triệu Nam Tinh vẫn luôn đang tính toán vì bản thân cũng thần sắc suy sụp, thậm chí nói một câu khó có được với Vương Tại Tấn.- Chẳng lẽ cứ như vậy xong rồi?
Vương Tại Tấn nói rất kiên định.- Còn có cơ hội tái khởi phục hưng!