Lần này quan quân được xưng là mười vạn, con số thực sự là tám vạn, tuy nhiên cục diện trước mắt, quan quân Hà Nam bên kia mới chiêu mộ đã không có khả năng đi vào, binh mã Sơn Đông bên kia cũng không có khả năng ra ngoài tỉnh, quan quân Thiên Tân vệ tuy hơn sáu vạn lăm nghìn, đây vẫn là Kế Trấn tăng thêm mấy nghìn binh mã tới đây, mặc dù con số này so với quan quân Triệu gia lớn hơn nhiều, vẫn có ưu thế cực lớn như ba so với một, khiến cho triều đình và mọi người vô cùng lạc quan.
Nếu như khoảng cách gần như vậy, rất nhiều tin tức từ kinh thành cũng nhanh chóng đến tay Triệu Tiến kịp lúc, cho dù kỵ binh quan quân che giấu, doanh Bắc Kinh cùng các lộ binh mã dân tráng ở phủ Thuận Thiên cũng ở đây canh phòng, nhưng địa bàn phủ Thuận Thiên lớn như vậy, muốn lợi dụng sơ hở ở đây lại rất đơn giản.
Lôi Tài mang theo đội Nội Vệ đã tiến vào Kinh Thành, lần này Triệu Tiến không nổi giận, bởi vì cục diện đã như vậy rồi, rất nhiều chuyện phải làm, mà không nghĩ tới bảo toàn bản thân, cử chỉ của kinh thành bên kia rất quỷ dị, đến bây giờ mà còn duy trì hết thảy cục diện như thường, thậm chí đám dân chúng chỉ biết nghe đồn chứ không biết tình huống thật sự là gì.
Trước mắt các đại thần Đông Lâm cai quản triều chính chỉ đành mạnh mẽ chống đỡ, cũng không nói được bởi vì bản thân định sách lược, làm cho phản tặc Từ Châu một đường bắc thượng, hơn nữa còn lập tức sắp đi vào phủ Thuận Thiên, bất kể là định kế sách này đúng hay sai, vẫn nên ứng đối nhanh chậm điều động binh mã, truy cứu tiếp, đều là phải giết người chém đầu, ngoài dự đoán của mọi người chính là, Ngụy Trung Hiền không hề mượn lần này để phản công, ngẫu nhiên có mấy người khơi mào, nhưng lập tức liền bị ép xuống.
Theo lý đại quân tới gần, lại tới gần đô thành đầu não thiên hạ, dù sao vẫn thần hồn nát thần tín, vô cùng căng thẳng, nhưng đoạn đường Triệu Gia quân đi rất khuôn phép, kỷ luật nghiêm ngặt, không có đánh cướp khắp nơi, đám thân sĩ bách tính hiển nhiên sẽ không đi báo nguy, hơn nữa vùng đất Triệu Gia Quân đi qua, sớm đã quen tồn tại của binh mã Từ Châu, càng không cảm thấy đây là đại sự như thế nào.
Hơn nữa Triệu Gia Quân mặc dù đánh tan thành trì, cũng không thèm nhìn quan viên sai dịch bên trong thành, hai bên làm theo điều mình cho là đúng. Theo cục diện như vậy, khắp chốn cũng sẽ không cấp báo lên trên, người sau khi cấp báo nói thành trì bị công phá, người như thế vì sao không tuẫn thành, vì sao không chống cự, đánh bị thương bao nhiêu kẻ địch, bản thân lại tổn hao bấy nhiêu, vì sao lại bình yên vô sự, có phải là hai bên thông đồng với nhau, nói cũng không rõ ràng, dù sao ở thành trì, nha môn, thân sĩ bách tính đều ở đây, cái kia hà cớ gì phao tin.
Thật sự tạo nên hỗn loạn này là do quan quân tụ họp, biên quân Tuyên Phủ, biên quân Kế Trấn, binh mã doanh Bắc Kinh, biên quân Sơn Tây, còn có Bắc Trực Lệ, quân trấn phủ Chân Định cùng phủ Bảo Định, điều động những binh mã này mới là tai họa, nếu như quan quân Đại Minh, hành quân như thế thì lương thảo ba ngày năm ngày cũng là bình thường, ăn hết rồi còn có nơi chốn cung ứng, mọi người còn thuận tiẹn vơ vét một số chỗ tốt.
Ở nơi mình đóng quân còn muốn coi trọng vài phần thể diện, một khi đi tới vùng đất khác, ai còn để tâm cái gì khác, thôn trại thị trấn ven đường, nếu có dũng khí cự tuyệt cung ứng cho đại quân, thẳng thừng bị huyết tẩy cũng không ai dám nói gì, chứ đùng nói chi là rất nhiều quân binh đã nhẫn nhịn rất lâu rồi, sau khi đi ra chính là lúc buông thả thật là tốt, điều này khiến cho ven đường hành quân khổ không tả nỗi.
Các nơi phủ châu huyện bị quan quân đi ngang qua địa phận mới thật sự là thần hồn nát thần tính, cây cỏ đều là binh, một khi nghe có quan binh tới, lập tức đóng chặt cổng thành, thân sĩ trong vùng cũng không cùng quan phủ cò kè mặc cả gì, mà đồng tâm hiệp lực chiên mộ dân tráng lên thành canh giữ, sửa soạn quyết tử bất cứ lúc nào, nghe nói quân giặc vào thành còn có quân kỷ, quan quân vào trong thành thì hoàn toàn xong rồi.
Thành trì còn có tường thành chiến hào phòng ngự, mấy thôn trang trấn thành phía ngoài kia mới chính là thê thảm, huống chi thời điểm những quan quân này đi ngang qua còn khuếch đại địch tình, nói cái gì hơn mấy chục vạn tặc nhân Từ Châu muốn đến giết, nếu như nơi đó cung ứng thiếu thốn, quan quân không có khí lực đánh giặc, đến lúc đó thiên hạ này sẽ vong mất, tất cả mọi người đều chết mà không có chỗ chôn.
Nhưng thiên hạ này mọi người làm sao không nhìn thấy, quan quân đi ngang qua phá hoại mọi người lại cảm thấy thực sự, con số các quan ở kinh thành xuất thân ở Bắc Trực Lệ khá nhiều, khắp nơi lời oán hận như nước thủy triều, bọn họ hiển nhiên muốn ứng đối, ở phương diện này tấu chương lập tức nhiều lên, nếu lúc bình thường, quan ở kinh thành xuất thân Bắc Trực Lệ bắt đầu kết hợp hương đảng, hoạn đảng mượn lực đả lực, đảng Đông Lâm lập tức xui xẻo mày xám mặt tro.
Nhưng lần này lại khác, đầu tiên Triệu Gia Quân nhanh chóng tiếp cận làm mọi người trong triều đều vô cùng khẩn trương, lúc trước người đảng Đông Lâm tự làm theo ý mình xuất hiện đoàn kết khó có được, trong triều rốt cuộc vẫn là Đông Lâm cùng với các phái đồng minh thực lực mạnh nhất, rất nhiều chuyện đều ép xuống được, mặc khác nơi nơi đều nhìn không rõ chính là, hoạn đảng lần này không có động tĩnh gì, mặc dù lần này là cơ hội tốt khó có.
- Nghe nói Ngụy Trung Hiền trong âm thầm đều chào hỏi qua với Nội các và quan lớn Cửu khanh bảo bọn họ nghị hòa chiêu an, không cần khai chiến, chỉ có điều bọn Diệp Hướng Cao cùng Triệu Nam Tinh đối với cái này đều không thèm nhìn, đều cảm thấy là hoạn đảng này bày ra gian kế, chỉ cần dấy lên tin đồn nghị hòa chiêu an, ngay lập tức sẽ có vô số công kích, chân ở trong triều sẽ đứng không vững nữa.
Người đảng Đông Lâm mới lên nắm quyền dựa vào chính là tiêu diệt đại bại của Ngụy Trung Hiền, bọn họ kiên quyết chủ chiến, khác lập trường với giặc Từ Châu không có bất kỳ hòa hoãn nào mới chiếm thế thượng phong. Hơn nữa điều kiện chiêu an của Triệu Ngạn cùng Thôi Văn Thăng hồi đáp bị bọn họ bãi bỏ, còn mượn lần này tập họp đại quân chuẩn bị tiến vào tiêu diệt. Nếu như bọn họ cũng đi nghị hòa chiêu hàng, chẳng khác gì là phủ định lập trường lúc trước của mình, không nói đến đứng không vững được, việc này cùng tội danh “thông đồng hoạn đảng làm bậy” thì sẽ làm cho triều cục long trời lở đất.
Lúc này những người nắm quyền ở trong triều là người cùng một phe với đảng Đông Lâm, nhưng ở Giang Nam còn có không ít kẻ chờ đợi khôi phục chức quan, trung hạ tầng ở kinh thành cũng không thiếu kẻ chờ thăng quan lên chức, bao nhiêu người mong chờ bọn họ rơi đài. Cái này còn không nói các phái đối địch bên ngoài, chỉ cần một lòng dạ khiêu chiến, vậy thì về đại nghĩa không thiệt, mọi người cũng chỉ đành kiên cường hướng về một phương, chỉ cần lộ ra sơ hở, chỉ sợ kẻ xuống tay chính là đồng đảng.
- Kinh thành còn có lời đồn, Ngụy Trung Hiền đưa thư khẩn cho Đốc sư Liêu Đông Tôn Thừa Tông của Kế Trấn bên kia. Nói mời Tôn các lão về chủ trì đại cuộc, còn có lời đồn nói triều đình sửa soạn cùng Kiến Châu nghị hòa, tập trung binh mã Liêu Trấn trở về…