Đến lúc này, Vương Tại Tấn chỉ đành cười khổ, nhìn vẻ mặt của bọn phụ tá, sau đó có chút xấu hổ nói.- Xin mấy vị giúp chuyển lời với chủ soái, nói lão phu muốn cầu kiến.
Chủ soái quân địch muốn gặp Triệu Tiến, đám binh sĩ Triệu Gia Quân không dám chậm trễ, vội vàng đi báo cáo xin chỉ thị, còn những người này đợi ở đây. Nhìn bọn lính Triệu Gia Quân lui tới, không nói không được mặc dù ven đường khoanh tay đứng nhìn nhưng vẫn cảm giác được họ cùng quan quân hoàn toàn bất đồng.
- Nghịch tặc nơi thôn quê quả nhiên thô bỉ không có kiến văn, không biết địa vị cao thấp quý tiện. Đốc sư đại nhân ở đây, không ngờ chúng lại chậm trễ khinh thường như thế. Bọn phụ tá có chút tức giận bất bình.
Nghe những lời này, Vương Tại Tấn chỉ lắc đầu. Nếu Từ Châu muốn chiêu hàng phụ tá, hiên ngang lẫm liệt kiên quyết cự tuyệt khẳng định không ít, sở dĩ muốn gặp mặt một lần, chính là cảm giác mình bị khinh khi miệt thị, sau đó còn muốn xem cái mới mẻ.
Đốc sư Vương Tại Tấn thật ra cũng có cùng suy nghĩ, tuy nhiên không thấy cũng liền không thấy tăm hơi, sau lần võ mồm này lại khiến ông ta ngộ ra, đám phụ tá tức giận bất bình rất nhanh liền ngừng lại, bọn họ đều kinh sợ nhìn binh lính Triệu Gia Quân, nhìn áo giáp, súng hỏa mai còn có hỏa pháo bị kéo ngang qua, mỗi một thứ so với quan quân đều hoàn mỹ hơn.
- Từ Châu không phải nơi hẻo lánh sao? Sao có được binh giáp như thế!
- Nhìn bộ dáng những binh lính này, chỉ sợ gia đinh thân binh võ tướng mới tinh nhuệ như vậy, cường quân đánh qua nhiều trận bậc này, Từ Châu như thế nào làm được?
- Đều nói Ngụy hoạn kia họa nước, binh phỉ cấu kết, hiện tại nhìn Ngụy hoạn ngược lại là hạng người trung thành, tặc lớn như vậy không tiêu diệt, lúc này không chỉ là đại họa rồi!
- Ngụy hoạn kia cũng thật sự là làm khó, đại tặc như vậy dựa vào quan quân sao mà tiễu trừ. Đại Minh này có đại họa rồi!
Bởi vì thái độ của đám binh sĩ Triệu Gia Quân rất hòa khí, dẫn người cũng rất khuôn phép, bọn phụ tá tâm tình bồn chồn cũng dần bình phục, một mặt tò mò xem chủ soái quân địch sẽ là người bực nào, vừa bắt đầu phân tích trước sau. Đến lúc này, rất nhiều điều ngược lại thấy rõ ràng rồi, nói chẳng hạn như Ngụy Trung Hiền mấy lần tiêu diệt Từ Châu, đó nhìn dường như điều động cử binh điên cuồng, bây giờ nhìn đều là không làm không được.
Vương Tại Tấn yên lặng nghe xong một hồi cũng lắc đầu nói.- Các ngươi cũng không phải sợ, nếu không phải chung quanh nơi này có quân binh Từ Châu trông giữ, lão phu còn tưởng rằng đang ở trong nha môn.
Bọn phụ tá mới đầu ngẩn người, có người không nhịn nổi cười, tự giễu nói.- Quân giặc Từ Châu rất là khuôn phép, phong phajm và quân kỷ bực này, chỉ ở trong binh thư lúc nói tới binh mã Nhạc Bằng Cử là được như vậy. Học trò thật đúng là không sợ chút nào, chỉ có suy sụp tinh thần nản lòng một chút.
Vương Tại Tấn trầm mặc một lát, hạ giọng nói.- Thủ lĩnh Từ Châu không gặp bọn ta, chỉ sợ là cảm thấy bọn ta vô dụng!
Câu cảm thán này của y bọn phụ tá lại không nghe rõ, có người muốn hỏi, Vương Tại Tấn lại lắc đầu, giọng điệu tiêu điều nói.- Làm tù binh của Từ Châu, so với làm tù binh của giặc Thát vẫn tốt hơn.
- Nếu binh mã Từ Châu và giặc Thát Kiến Châu giao phong cũng không biết sẽ ai thắng ai thua?
- Nếu khiến cho nhị hổ này tương tranh, đối với thiên hạ này dĩ nhiên là chuyện may mắn, nhưng ngươi cũng thấy động tĩnh Từ Châu rồi, từ lúc khởi binh cho tới bây giờ tuy không có một bước đi hiểm nhưng chúng ta lại thấy hiểm đấy. Từ Châu chúng đã có vạn toàn nắm chắc, dụng binh già như vậy, như thế nào lại đi chém giết với giặc Thát Kiến Châu?
- Nói lần này đi tiêu diệt Từ Châu, triều đình chính là muốn tốc thắng, nhưng bây giờ là đại bại, mấy chỗ biên quân kia đều phải báo nguy. Lâm Đan Hãn chiếm cứ thành Quy Hóa kia và Nữ Chân Kiến Châu sẽ động hay không?
- Ta và các ngươi đã thành tù nhân, còn muốn làm chuyện vô dụng làm chi, vả lại để xem chủ tướng Từ Châu phát lạc đi!
Trong thành huyện Tĩnh Hải đã khôi phục an tĩnh, thi thể trên đường phố vân vân cũng đã được chuyển đi, không ít nhà khói bếp đã bay lên, nếu không nhìn thấy tường thành đổ nát, nghe trên đường phố còn sót lại mùi máu tánh, thậm chí người không tưởng được hôm nay lại có đại chiến đẫm máu. Toàn trường này làm cho lòng người an tĩnh, bọn phụ tá Vương Tại Tấn vừa đi vừa bàn luận.
Nhưng ngược lại bọn hộ binh theo ở phía sau tức giận bất bình.- Những kẻ hủ lậu đó vừa thấy chính là muốn biểu hiện trước mặt bọn giặc.
Lúc chờ đến huyện nha, bọn hộ binh của Vương Tại Tấn lại bị đưa tới nơi khác, bản thân ông ta và bọn phụ tá chờ ở trước đại môn, bọn hộ binh áp giải bọn họ sau khi đi vào liền nhanh chân trở ra, trên mặt rõ ràng còn có ý xin lỗi, vẻ mặt biến hóa tinh tế khiến vài vị phụ tá mẫn cảm đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, còn tưởng rằng họ phải hạ sát thủ với mình rồi.
Lại không nghĩ rằng đội trưởng Triệu Gia Quân đi vào kia nói.
- Các vị, tướng quân nhà ta có nói, quân vụ bận rộn, không có thì giờ gặp các vị, mời các vị tự đi. Xe ngựa đồ tế nhuyễn của các vị sẽ trả về một phần. Lúc này trời đã tối rồi, bên ngoài loạn binh vẫn chưa được quét sạch, xin các vị sáng mai lại đi, sẽ có người hộ tống các người đến Thương Châu. Đến lúc đó, tùy các vị.
Nghe vị đội trưởng kia nói, Vương Tại Tấn và bọn phụ tá rất ngạc nhiên, đây rốt cuộc là muốn làm cái gì? Không thấy thì thôi, hàng nhân không có thân phận đòi hỏi nhiều như vậy, nhưng đuổi người đi như vậy thật làm cho người ta hồ đồ.
- Vào ban ngày các ngươi tránh ở nhà cử nhân, buổi tối cũng qua bên kia trú lại là tốt rồi. Ta nói lại lần nữa, thả các ngươi đi là ân đức của tướng quân nhà ta, các ngươi không nên không biết tốt xấu. Đội trưởng áp giải lại cảnh cáo mấy lần, sau đó liền không thèm nhìn phất tay ra hiệu cho binh lính áp giải bọn họ tản đi.
Vương Tại Tấn và bọn người phụ tá bên cạnh ngơ ngác, đứng trước nha môn huyện Tĩnh Hải không biết phải làm sao. Binh sĩ Triệu Gia Quân lui tới kinh ngạc nhìn bọn họ, nhưng cũng không để ý nhiều, mấy văn sĩ tuổi tác không nhỏ này có nguy hại gì, nội thành ngoại thành này đều là võ trang của Triệu Gia Quân.
- Đồ kiêu ngạo, ngông cuồng, không biết chiêu hiền nạp sĩ, sao có thể làm được lâu dài! Một vị phụ tá tuổi trẻ căm giận nói, sau khi nói xong mới nhận ra được đã để lộ tâm tư, có chút hổ thẹn cúi đầu, mấy phụ tá khác cũng không sao để ý, đoàn người cũng đều nghĩ sẽ đem học thức thao lược đầy ắp này bán cho Từ Châu, không nghĩ tới đối phương muốn gặp còn chưa được.
Mọi người ngoại trừ mất mát, trong lòng không hiểu ra sao lại sinh ra sợ hãi, hạng người làm được phụ ta cho Vương Tại Tấn kém cỏi nhất cũng là công danh tú tài, hơn nữa còn là người đọc sách tinh thông thực vụ, nhân sĩ như vậy ở nơi nào cũng được người khác kính trọng, tuy nói văn nhân chỉ biết thi từ ca phú nhưng phụ tá làm được quân vụ, biết làm thực vụ, hơn nữa còn có kinh nghiệm phong phú.