Pháo mười tám cân tây bắn thẳng đến tầm sát thương một ngàn năm trăm bước, điều cao góc ngắm có đạt tới được ba nghìn bước thậm chí xa hơn, pháo mười sáu cân tây bắn thẳng tầm bắn hữu hạn đạt đến được một ngàn hai trăm bước, điều cao góc ngắm đến hai ngàn năm trăm bước thậm chí xa hơn. Có đến sáu khẩu pháo mười tám cân tây, mười khẩu pháo mười sáu cân tây, đều đã tập trung ngay phía trước hàng ngũ Triệu Gia Quân, đối diện với cổng nam thành huyện Tĩnh Hải. Phía dưới kia tinh kỳ phấp phới, đại đội quan quân còn đang thu dụng đội ngũ.
Cánh tả đại đội Triệu Gia Quân vang lên tiếng pháo trước tiên, đầu tiên là pháo ba cân tây khai hỏa, đánh vào bọn kỵ binh quan quân phía tây vốn đang chần chừ không dám tiến lên, hơn nữa Triệu Gia Quân không giống cứng rắn chống đỡ chính diện, đống kỵ binh quan quân bên này không so được. Đại đội cũng đã tán loạn rồi, chúng ta tội gì phải cứng rắn, càng khiến cho lòng người sợ chiến chính là hỏa pháo này đánh vào giống như trời mưa, quan quân cho dù là bắn súng kíp cũng không chắc nhanh như vậy, làm sao chống đỡ được.
Tiếng súng nổ vang làm đất rung núi chuyển, kỵ binh quan quân phía tây đều quay đầu rời đi, không chút chần chừ.
Trọng pháo nổ vang, mỗi người xung quanh pháo trận Triệu Gia Quân đều bịt lấy lỗ tai, sau đó mở to hai mắt nhìn về phía trước. Khoảng cách ngàn bước quá xa, không có cách nào bắn chính xác, nhưng như vậy cũng đủ rồi, lần này pháo kích không có chỉ thị chính xác nhất, chỉ cần nổ pháo về hướng thành lâu, tại giải đất bình nguyên này, lầu cổng thành chính là mục tiêu lộ rõ ngay trước mắt.
- Chư tướng thu nạp bộ hạ, phản loạn còn chưa tấn công, chúng ta không nên tự loạn trận cước!
- Ổn định, ổn định, bằng không ngay cả vào thành cũng không được, truyền quân lệnh của ta, người nào lộn xộn tự mình rút quân liền trảm!
Chủ tướng quan quân Trương Kế vốn dĩ không tưởng được kỵ binh sẽ tháo chạy như vậy, càng không tưởng được kỵ binh xông sụp đổ được trận hình cũng không chút nào vững chắc của đối phương kia, đều nói bộ tốt tinh nhuệ chân chính kết trận như vậy thật vững chắc như núi, kỵ binh vốn dĩ không có cách nào lay động. Chủ tướng Trương Kế Tiên nghe qua điển cos này cũng không cảm thấy đây là sự thật, tinh nhuệ của Đại Minh tất cả đều là kỵ binh, thảo nguyên Mông Cổ cũng được coi là cưỡi ngựa bắn cung vô song, nghe nói Nữ Chân Kiến Châu kỵ binh cũng là phần đông, bộ tốt rốt cuộc có bản lĩnh gì?
Nhưng mấy ngàn kỵ binh bên mình gào thét lao ra, lại bị hàng ngũ kiên cố của phản loạn Từ Châu cản lại, sau đó còn bị đánh đến tháo chạy trở về. Ban đầu Trương Kế Tiên thậm chí còn nghĩ mình nhìn lầm rồi, tuy nhiên hiện tại không phải là lúc so đo điều này, Trương Kế Tiên biết kỵ binh vừa tháo chạy, một trận này đã thua rồi, tuy nói kỵ binh chỉ chiếm con số một phần mười nhưng kỵ binh tháo chạy cũng đã thương gân động cốt, bộ tốt các trấn đều là lòng quân hỗn loạn. Nếu muốn khiến cho bọn họ tiến lên, chỉ sợ sẽ nội chiến sống mái với nhau, ở nơi này tạo nên hỗn loạn lớn.
Kế sách giờ đây trước tiên chính là thu nạp sức mạnh, sau đó rút vào trong thành, phản loạn dù có hung hãn tinh nhuệ cỡ nào cũng không có cách chui vào thành trì cao ngất chắc chắn, bọn chúng chậm trễ nhiều thêm một ngày ở gần phủ Thuận Thiên, cần tụ tập binh mã cần vương trong thiên hạ, quân phản loạn tất nhiên phải bại. Nghĩ đến việc phải tụ tập binh mã cần vương trong thiên hạ, sắc mặt chủ tướng Trương Kế Tiên đều là đen lại, kết cục của bản thân nghĩ cũng đoán ra được, những quyền quý Đông Lâm kia ném đá xuống giếng đẩy người chịu tội thay chính là tay giỏi giang.
Nhưng vào lúc này, không cần suy nghĩ nhiều như vậy, cần gấp nhất vẫn là thu nạp binh mã, nếu như ngay cả những sức mạnh trong tay này cũng đánh mất, vậy thật sự là mọi sự đều hết, muốn cầu được lập công chuộc tội cũng không được.
Chủ tướng Trương Kế Tiên và đại trận quan quân hỗn loạn cũng nghe được tiếng pháo vang như sấm, cũng nghe được tiếng rít lướt qua đỉnh đầu, bọn họ cũng biết hỏa pháo là cái dạng gì, cũng đã nghe qua âm thanh hỏa pháo khai hỏa, nhưng không biết hỏa pháo lại có động tĩnh và quỹ tích như vậy, ai nấy sau khi sửng sốt đều theo đó quay đầu lại.
Đạn pháo đã rơi vào trên tường thành mặt nam thành huyện Tĩnh Hải, gạch chắc chắn nặng nề trên tường cũng bị đánh vỡ nát, sau khi đạn pháo mười tám cân tây và mười sáu cân tây đập nát gạch thành rồi tạo ra một cái hố, gạch vỡ đất vụn bắn tóe ra, quan quân sĩ tốt tới gần tường thành liền kêu lên thảm thiết, gạch vỡ tung tóe chính là lợi khí giết người.
Nhưng những người này chết cũng không ai để ý, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn tường thành, vùng gần cổng thành đã bị đánh đến đổ nát. Chủ tướng Trương Kế lúc này tay chân lạnh toát, bất chấp phong phạm tướng soái, ở trên ngựa khàn giọng hô to.- Cả đội mau vào thành, hỏa pháo quân phản loạn không nhanh như vậy, mau thừa dịp này vào thành!
Lúc trước quân phản loạn pháo kích hơn mười pháo, sau khi phá hủy pháo trận liền không còn nổ vang, điều này khiến cho người ta cho rằng hỏa pháo Triệu Gia Quân thì giờ cần nhét đạn vào khôi phục trở lại rất lâu, cách mỗi lượt khai hỏa cũng rất dài, một lần này hơn mười mấy phát pháo đạn đánh tới, khoảng cách này chính là cơ hội chạy trốn giữ mạng.
Nhưng chủ tướng quan quân Trương Kế Tiên vừa dứt lời, tiếng nổ cực lớn lại vang lên, đạn pháo gào thét bay tới. Đến lúc này, quan quân cũng không còn trật tự gì nữa rồi, quân tướng cưỡi ngựa đi trước, bọn sĩ tốt phối hợp tản ra, không có quân pháp trói buộc, không ai để ý tới người khác, tất cả mọi người đều muốn trốn xa một chút.
Mặc dù không ai biết binh mã Từ Châu tại sao lại bắn về hướng cổng thành, nhưng tất cả mọi người đều biết một chuyện, đạn pháo này nếu rơi vào đám người chắc chắn sẽ tử thương vô số.
Đến lúc này, đã không còn người nào nói “phản loạn”, “quân phản loạn” so với quan quân còn mạnh hơn rất nhiều, sao là giặc được. Nhân mã Từ Châu dũng mãnh không tránh khỏi khó bề tin được rồi!
Mỗi người ai nấy đều muốn chạy vào trong thành, tất cả đều cảm thấy bên trong thành là an toàn nhất, nhưng đối với mấy vạn đại quân mà nói, chính là cổng thành quá nhỏ, quan quân phía tây vốn dĩ không có đi vào trong thành mà là bỏ chạy về phía tây, quân tướng quân tốt không ở gần cổng thành đều chạy về bốn phía. Lúc này vẫn chưa hoàn toàn sụp độ, các doanh các đội vẫn duy trì biên chế, nhưng chỉ là duy trì biên chế chạy trốn, cũng có người nhảy xuống Vận Hà không sâu, bơi qua bờ bên kia.
Mà quân tướng sĩ tốt ở gần cổng thành đều theo đó mà chạy tới cổng thành, xô đẩy chém giết, tôn ti cao thấy ngày thường đã không thấy, Bả tổng bị loạn đao chém chết, Thiên tổng bị người túm từ trên ngựa xuống dưới, càng nhiều người hơn nữa từ trên cầu treo rơi xuống sông đào bảo hộ thành, mỗi người đều cảm thấy ở bên ngoài không an toàn, vào thành rồi, chỉ cần có tường thành che chắn thì mọi sự đều ổn!
Pháo kích lượt thứ ba tới chậm một chút, dường như không ai đê ý tới kỵ binh Triệu Gia Quân đã xuất hiện ven rìa hàng ngũ quan quân, nhưng cho dù là có người để ý tới cũng không màn tới được, càng không tưởng được chính là những khinh kỵ này chính là quay trở lại nhắc nhở cung ứng hiệu chỉnh cho hỏa pháo, khoảng cách mấy trăm bước phóng ngựa lao nhanh không cần phải tiêu tốn quá nhiều thì giờ.