Vạn tuế gia, đợi Tôn các lão dẫn biên quân trở về, thế cục trong kinh thành liền ổn định rồi. Những người trong kinh này không bằng lòng người ngoài gánh vác, bên đó giơ tay không nhiều. Chỉ có điều nô tì lớn mật nói một câu. Tới lúc đó vẫn xin vạn tuế gia khai ân, phóng xuất Vương Tại Tấn bên trong thiên lao ra, để cho ông ta chấp chưởng bộ phận biên quân. Dù sao ông ta ở biên ải làm quan lâu ngày, trên dưới đều nghe theo ông ta. Lần này Vương Tại Tấn bị bọn Triệu Nam Tinh hành hạ rất thảm, vạn tuế gia thi ân lung lạc tất nhiên sẽ trung thành tận tâm.
- Toàn dựa vào ngươi, toàn dựa vào ngươi. Bạn bạn! lần này gắng gượng qua cửa ải khó khăn, trẫm cũng muốn chỉnh đốn thật tốt, bằng không phần cơ nghiệp tổ tổng lưu lại này sẽ bại hoại ở trên tay trẫm.
Nghe một bộ lý luận của Ngụy Trung Hiền này, vẻ mặt hoàng đế Thiên Khải giãn ra, vừa muốn vỗ bờ vai Ngụy Trung Hiền, thân mình chợt lắc lư một cái, nếu như không phải Ngụy Trung Hiền giơ tay dìu lấy, chỉ sợ liền té lăn luôn ra đất rồi. Hắn bên này đột nhiên mất đi thăng bằng, khiến mấy gã hoạn quan các góc vội vàng gom lại. Thần sắc Ngụy Trung Hiền nghiêm khắc quét mắt nhìn một cái giọng bực bội nói.- Sự tình vừa rồi ai dám lỡ thốt ra đầu lưỡi, liền thử xem bàn chải sắt của Hình phòng.
Nhìn thấy hoàng đế Thiên Khải gắng gượng đứng thẳng dáng vẻ suy yếu, Ngụy Trung Hiền đột nhiên cảm thấy bản thân hoảng hốt.- Vạn tuế gia vẫn là mau trở về nghỉ ngơi, dặn dò thái y khám qua một lần, đưa cho mấy đơn thuốc bổ khí định thần, tĩnh dưỡng thật tốt.
Các nơi kinh thành đã vô cùng hỗn loạn, tuy nhiên ngoại triều vẫn luôn không có hiệu suất của nội cung. Ngụy Trung Hiền sau khi đưa hoàng đế Thiên Khải nghỉ ngơi, từng đạo ý chỉ và mệnh lệnh liền từ hoàng cung phát tới các nơi. Tứ đại doanh cấm quân và doanh dũng sĩ cùng với hoạn quan võ trang bị người lên án bắt đầu khống chế các yếu địa. Thám tử, Phiên tử sáng tối của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ cũng bắt đầu cử động, mà doanh Bắc Kinh và binh mã ty ngũ thành vân vân còn đang cãi cọ, nhưng cổng thành tốt xấu vẫn đóng lại.
Ngụy Trung Hiền chính đang ở Ty Lễ Giám xử trí sự vụ của bốn phương tám hướng, lại có một gã hoạn quan quản sự của Ngự Mã Giám sang báo tin vui.- Lão tổ tông, tin tức đại hỷ. Binh giặc tới không phải đại đội binh mã chỉ có đội nhân mã ước chừng hơn ba ngàn.
Ngụy Trung Hiền biết rằng hoạn quan trung niên này ở doanh Bắc Kinh bên đó theo dõi, tin tức này chính là quân báo. Bọn giặc ngoài ba ngàn, con số này thật không tính là cái gì. Không nói tới mười vạn nhân mã trên sổ mục của doanh Bắc Kinh, tứ đại doanh cấm quân và doanh dũng sĩ cũng là hơn vạn, hơn nữa kinh sư là đại thành thứ hai trong thiên hạ đứng sau Nam Kinh, hùng thành như thế cũng không phải ba ngàn người đã công hạ được. Nhưng chiếu theo lời của Vương Tại Tấn kia, bọn giặc Từ Châu kia có cự pháo, uy lực trăm lần đại tướng quân pháo, đánh sập được cả tường thành, nhưng mặc dù phá vỡ tường thành, ba ngàn người này cũng không làm được cái gì.
Nghĩ tới đây, ánh mắt của Ngụy Trung Hiền thoáng thả lỏng, ông ta lập tức kịp tỉnh táo, nhìn chằm chằm hoạn quan báo tin kia.- Tin tức này của ngươi là của bản thân thăm dò được hay là tin tức của chính doanh Bắc Kinh.
- Là tin tức của chính doanh Bắc Kinh!
- Mau trở về theo dõi, nếu như có động tĩnh xuất binh gì, lập tức dùng khoái mã hồi báo, không được chậm trễ. Đi nhanh! Công lao lần này ta đây nhớ kỹ, về sau không thiếu được có chỗ tốt của ngươi!
Hoạn quan kia đạt được mục đích của mình, thiên ân vạn tạ vội vàng rời khỏi, ngay lúc y rời đi, sắc mặt Ngụy Trung Hiền đã trở nên rất khó coi, lẩm bẩm nói.- Nếu như để cho bọn chúng đánh thắng một trận này, lại phải sinh ra thị phi, nhưng nếu như đánh thắng được, tới lúc đó nhẹ nhõm rồi!
*****************
Đại đội kỵ sĩ mặc giáp sắt lữ dạy bảo, đoàn thứ nhất quân sĩ cưỡi ngựa, liên quân sĩ cưỡi ngựa của lữ thứ nhất, lữ thứ hai, chọn ra năm liên quân sĩ thông hiểu kỵ thuật, cộng lại ba ngàn hai trăm người, nhằm hướng kinh sư đuổi gấp tới.
Ngoại trừ ngựa Triệu Gia Quân tự có, còn vận dụng thu được hai nơi Tĩnh Hải và Thiên Tân, ngựa cũng đầy đủ, lương thực đẩy đủ, hành quân dĩ nhiên cũng là mau lẹ rất nhanh, hơn nữa bốn khẩu pháo một cân tây và bốn khẩu pháo ba cân tây cũng sẽ không liên lụy tốc độ hành quân.
Lúc Vương Tại Tấn xuất phát, một đường từ Thiên Tân tới kinh sư, huyện Võ Thanh, huyện Hương Hà cùng với Thông Châu hai bên Vận Hà đề đã biết tin tức quan quân đại bại ở Tĩnh Hải rồi, quân giặc công chiếm được Thiên Tân, bại binh ngang qua địa phận đã khiến bọn họ vô cùng khủng hoảng, các nơi đều là cổng thành đóng chặt, điều động hương dũng dân tráng lên thành thủ vệ, lo sợ bị bại binh hoặc là nhân mã Từ Châu lẻn vào.
Mà các lộ quan quân tan tác e sợ bản thân chạy không nhanh, tốc độ hành quân của binh mã Từ Châu vượt qua khái niệm bình thường của bọn họ, cho nên chỉ có thêm chút sức lực chạy nhanh, sợ chậm bị đuổi kịp bao vây tiêu diệt. Thế cục như thế ngược lại giảm đi không ít sức lực cho đội nhân mã Triệu Gia Quân, ven đường gần như không có chiến đấu, ven sông nhằm hướng kinh sư đi tới thì tốt rồi. Ở bên ngoài thành trì dừng lại, châu huyện chẳng những không dám tổ chức quấy rối tấn công gì, ngược lại muốn đưa tới lương thảo và rượu thịt khao thưởng, chỉ cần đối phương không công thành vậy thì mọi sự đại cát.
Trong quá trình này, đội nhân mã Triệu Gia Quân ngược lại có được không ít ngợi khen, quan quân ngang qua thôn trại chợ trấn, đó thật giống như lưỡi dao cạo lột ngang qua, nữ tử tài của tổn thất thê thảm nghiêm trọng, còn đội nhân mã Triệu Gia Quân ngang qua, đồ vật lấy dùng đều là mua bán công bằng, hơn nữa tuyệt không quấy rối khắp chốn. Cao thấp này vừa so ra, thật khiến người ta cảm thán cười khổ.
Huyện Võ Thanh và huyện Hương Hà còn dễ nói, Thông Châu bên này và kinh thành đồng khí tương liên, lúc nhìn thấy Triệu Gia Quân ngang qua địa phận không dám che giấu.
Hơn nữa nhân mã Từ Châu này bắt đầu nhìn bụi đất bốc thẳng lên trời thanh thế rất lớn, đợi lúc đi qua qua dưới chân thành trì phát hiện cũng chỉ là hơn ba ngàn người cưỡi ngựa. Con số này không tính là ít, nhưng ở nơi giống như kinh thành này quả thật không tính là cái gì hết, lập tức có người lớn gan đi kinh thành báo nguy.
Cánh kỵ binh Triệu Gia Quân này đẩy tới cách kinh thành hơn trăm dặm liền bắt đầu dừng lại chỉnh đốn, trang viên của bọn quý tộc và hoàng gia bên này quả thật không ít, vả lại khác với loại tường cao hào sâu ở nơi Hà Nam và Sơn Đông, bên này gần như không có bố trí phòng bị gì, dù sao gần kề kinh thành đã có gần trăm năm không gặp binh tai gì rồi.
Thạch Mãn Cường và Cát Hương chọn sẵn một nơi tranh viên phái người tiến vào. Bọn người quản sự và người làm công trang viên nhà này thậm chí chưa kịp chạy trốn, chỉ là núp ở trong gian phòng bên trong, cho rằng đối phương sẽ không lục soát, về phần các loại lương thảo đồ đạc cũng không có di dời, đều ở trong nhà kho xếp đặt ngay ngắn.