Nếu là người thường xuyên vào nam ra bắc ở bên đây, nghe được giọng nói của vị chủ nhân này là quan thoại Giang Nam, mang theo vài phần tiếng đất Mân Phúc Kiến, đây ngược lại không giống với dáng người cao lớn của hắn ta, mới nhìn vị này, mặc cho ai cũng sẽ tưởng là người phương bắc.
- Lão gia, bọn giặc Từ Châu kia chắc có lẽ không điên cuồng ngang ngược được lâu lắm, bọn chúng không để ý tới dân tâm như vậy, đảo hành nghịch thí, sao thành được đại sự. Tôi tớ đi theo đã lâu, cách nói năng kiến văn cũng đều không kém, bình phẩm được một tí.
Vị được gọi là lão gia kia cười cười nói.- Thành được đại sự, ở chỗ ngươi có bao nhiêu người, bao nhiêu đất đai, bao nhiêu binh lính, cai quản được, dùng được, ngược lại không có can hệ lớn với dân tâm. Cái gọi là dân tâm ủng hộ hay phản đối, chẳng qua là tồn trữ đất đai bắt lính luyện binh hiệu quả tốt hay xấu, nếu như ngươi thắng được, vả lại vẫn thắng tiếp nữa, mặc dù hiện tại dân tâm không tồn tại, dân tâm tháng ngày sau này cũng sẽ là của ngươi.
Cảm thán hai câu, vị lão gia này lắc đầu cười nói.- Nếu đã biết được nói về cái gì, chúng ta cũng không cần chậm trễ tại thành Lâm Thanh nữa, thu dọn hành lý đi ra quầy tính tiền, chúng ta phải mau chóng chạy trở về.
Tôi tớ kia vội vàng đáp ứng, sau khi đáp ứng lại hạ giọng nói.- Lão gia, chúng ta như vậy có phải đi quá mau, nếu như bị bọn giặc Từ Châu kia để mắt tới, chẳng phải là rất nguy hiểm, hay là ở thêm một ngày nữa.
Lão gia kia không thèm để ý thúc giục nói.- Sợ là sớm đã để mắt tới rồi, bọn họ cũng không thèm đi để ý đâu, nếu muốn ra tay, cần gì phải kéo lâu như vậy, mau thu dọn đi, chúng ta đi xong Tế Nam còn phải vào kinh, đã bị chậm trễ rồi, chậm trễ nữa thật sự không cách nào nói nữa.
Mặc dù tôi tớ lo lắng đề phòng, nhưng lại giống với phán đoán của lão gia, không có bị ai cản lại, cũng không thấy được có người nào đi theo dõi, lúc tính tiền trên quầy cũng rất ân cần lưu loát, còn giúp gọi xe ngựa đửa chủ tớ mấy người ra khỏi Lâm Thanh, tôi tớ và hai gã hộ binh vẫn rất bồn chồn, sợ đi tới nữa sẽ bị người Từ Châu chặn giết, tới khi bầu trời tối đen mới coi như yên lòng.
- Tiểu nhân nhìn thấy có mấy đội nhà giàu có vội vã chạy trở về rồi, bọn giặc Từ Châu kia thực muốn làm gì, chỉ sợ mấy nhà kia cũng không đi ra ngoài được, vẫn là lão gia cao minh, biết bọn giặc Từ Châu kia sẽ không đuổi theo... Sau khi yên tĩnh lại tôi tớ này trước hết nịnh hót một câu với lão gia, sau đó khinh bỉ nói.- Bọn giặc Từ Châu làm việc không chu toàn chặt chẽ gì cả, khẳng định không có mai sau rồi, chỉ là nhất thời kiêu ngạo thôi.
Nghe được hắn ta nói ra những lời này, lão gia kia thật ra cũng không cười mắng, chỉ là cảm thán nói.- Bọn họ không phải không chu đáo chặt chẽ, mà là cảm thấy không cần phải đi chu đáo chặt chẽ.
Khi bọn họ đang ở bên này nghị luận, sắc trời đã đêm tối, ba chỗ cổng thành Lâm Thanh cũng đã đóng cổng, chỉ còn lại có cổng nam vẫn luôn mở ra, để tiện cho Triệu Gia Quân ra vào, duyệt binh yến tiệc. Triệu gia quân bận rộn một ngày đã bắt đầu sửa soạn nghỉ ngơi, thành Lâm Thanh ngược lại không yên tĩnh như vậy, có mấy nhà phú hào dinh thự đều là đèn đuốc sáng trưng, trò chuyện vui vẻ.
Bọn thân hào tham gia duyệt binh và ăn uống tiệc rượu phần lớn trong lòng mang đầy hận ý sợ hãi, bởi vì Triệu Tiến rõ ràng tỏ vẻ phải thanh tra đất đai hộ dân, hơn nữa tỏ thái độ sẽ không để cho bọn họ tiếp tục chiếm ích lợi nhiều như vậy, đây dĩ nhiên sẽ đau đớn như cắt thịt móc tâm, nhưng đối với thương gia giàu có và nhóm thân hào buôn bán công thương mà làm giàu mà nói, đây cũng là một tin vui thật lớn rồi. Bọn họ cũng có điền sản, nhưng điền sản chiếm không được chủ yếu. Bọn họ cũng nghe được Triệu Tiến rõ ràng tỏ vẻ phải thiết lập công thương mậu dịch, trong lời nói còn có hứa hẹn nữa, chỉ cần đi theo thiết lập công thương, như vậy nhất định sẽ được giúp đỡ và trở nên giàu có.
Người khác nói lời này thì thôi, nhưng chính từ miệng của Triệu Tiến hứa hẹn vậy thì hoàn toàn khác, ai có dính đến công thương sao không biết được Từ Châu công thương phồn thịnh đến đâu, ai không biết Triệu Tiến biết biến đá thành vàng, mọi người hiện giờ cùng qua đó, sau này khẳng định sẽ có nhiều lợi ích ăn hoài cũng không hết. Nghĩ đến đây, sao lại không phấn khới vui sướng, dĩ nhiên phải ăn uống tiệc rượu để chúc mừng.
Bản thân cuộc chúc mừng đoàn tụ này chính là cái thái độ, đại thắng chiến thắng trở về duyệt binh diễn võ là chuyện vui to lớn, dĩ nhiên phải dùng thái độ như ngày hội vậy đi chúc mừng chứ, hơn nữa tất cả mọi người đều mời hai cha con Lý Tuần Kiểm và Lý Ngọc Lương tham gia. Phụ tử Lý gia đêm nay cũng là khá vất vả, phải tham gia mấy nhà tiệc tối, một nhà cũng không được bỏ qua, cũng là bởi vì Triệu Tiến và bọn huynh đệ cự tuyệt lời mời, vì để tránh cho thương gia giàu có bọn thân hào nghi thần nghi quỷ, vậy phải vất vả phụ tử Lý gia rồi.
Ăn uống tiệc rượu chúc mừng chỉ có một số người thôi, còn nhiều người rất sớm là đi nghỉ ngơi rồi, nhưng Nội Vệ Từ Châu còn đang bận rộn trong thành. Bọn họ bôn ba các nơi nhà trọ ở trong thành ngoài thành, tuy rằng lần này đối với người bên ngoài tới không có đề phòng, nhưng danh sách đăng ký lại rất tỉ mỉ rõ ràng, để sau này còn kiểm tra.
Chủ tớ hỏi thăm cuộc trò chuyện trong tiệc rượu kia đã bị Nội Vệ lưu ý qua, hơn nữa chỗ ở của bọn họ, cái nhà trọ kia thường xuyên có nhiều quan viên sĩ tử lui tới dừng chân, cho nên bản ghi chép phải kể lại tỉ mỉ, phía trên có mệnh lệnh rõ ràng, lần này mặc kệ tùy ý cho bọn họ đi lại, mọi người mừng rỡ thoải mái tự do, sau khi đến nhà trọ, kêu chưởng quầy lấy ra sổ đăng ký khách nhân, vừa sao chép vừa dò hỏi.
Bọn Nội Vệ thoải mái vui sướng là rất bình thường, trước sau đại duyệt Lâm Thanh, bọn họ đã giống như quan sai công khai đi lại ở trong thành, từ trên xuống dưới đều biết rằng bọn họ chính là Xưởng Vệ Từ Châu, đều là kính sợ nịnh hót, tại đây được đối đãi tốt như vậy, tâm trạng dĩ nhiên sẽ không tệ, nhà trọ này cũng là rất ân cần đi tiếp đãi, nước trà điểm tâm và vân vân đều đã chuẩn bị sẵn.
- Tên là Hồng Thừa Trù, ở Sử ti Bố chính Chiết Giang làm Tả tham nghị, hắn ta lần này vào kinh làm cái gì? Nội Vệ lật xem bản ghi chép sẵn miệng hỏi, bên cạnh có văn thư rất nhanh vận dụng ngòi bút viết xuống.
- Nói là đi Binh bộ hoặc là bên Đô Sát Viện, tiểu nhân chỉ là dựa theo bình thường đi hỏi, các tiểu tiết thật sự cũng không biết. Chưởng quầy tiểu nhị nhà trọ đối với gốc gác của khách ở trọ thường thường tìm hiểu rất rõ, bọn họ sẵn miệng hỏi xong cũng sẽ không tùy tiện quên béng đi.
Nội Vệ gật gật đầu, nhưng thư ký ở bên cạnh lại vừa viết vừa nói.- Ông ta phẩm cấp cỡ này vào Kinh thành, không chừng chính là ở trong bộ làm lang quan, vượt cấp đến cái ghế của Thị lang cũng có khả năng, ở Đô Sát Viện mà nói, có lẽ là thả ra ngoài làm Tuần phủ, đây là được trọng dụng rồi.