Nói ngắn gọn mấy câu, Tôn Truyền Đình chỉ phất tay hạ lệnh. Đám đầu mục hộ vệ lúc trước phái đi các thương đội lập tức bắt đầu cử động, phân công cho đám phu xe và bọn tiểu nhị, đem xe ngựa liên kết lại thành một vòng tròn, sau đó tập trung gia súc vào bên trong.
Đám hộ vệ của Tôn gia không hề ngừng tay, lấy từ trong xe lớn của Tôn gia ra trường mâu phân phát cho mọi người, thậm chí còn có hơn hai trăm khẩu súng kíp. Sau khi nhìn thấy trường mâu, tâm tình của mọi người đã ổn định lại một chút, nhưng sau khi nhìn thấy mấy khẩu súng kíp, sắc mặt của không ít người đều xụ xuống, những khẩu súng kíp này dùng làm thá gì, bắn chết không làm bị thương, dùng cung tên vẫn là hữu dụng hơn.
Đến khi nhìn thấy có người đeo cung tiễn, lúc này nhiều người mới thở ra một hơi. Vào lúc này, mọi người theo lý cần phải đồng tâm hợp lực, những người trong thương đội cũng hiểu đạo lý này, hộ vệ, tiểu nhị nhà mình đều phải dùng tới, chưa từng nghĩ Tôn Truyền Đình chỉ cho đám hộ vệ dùng cung tiễn tới, còn lại thì không dùng, hơn nữa lại bảo bọn họ để ý tới đám du mục Mông Cổ được chiêu mộ, hàm ý rất rõ ràng, đó là những người dân du mục này nếu có dị động thì lập tức giết chết, không cần nương tay.
Đến lúc này, đám chưởng quầy, tiểu nhị đang thất kinh cũng trấn định lại một chút, hiểu rõ chỉ đạo của Tôn Truyền Đình.
- Chẳng lẽ trong đám người được chiêu mộ có gian tế nội ứng? Có người thì thào nói. Đội của bọn họ là thương đội tầm trung, vốn tưởng rằng lần này an nhiên vô sự, cho nên dẫn đệ đệ của mình ra ngoài rèn luyện, chưa từng nghĩ lại gặp kiếp nạn như thế này.
Đệ đệ của y nhìn quanh một chút, nhỏ giọng nói.- Huynh trưởng, thế nào lại giống như Tôn lão gia cố ý thiết lập cục diện này.
Vừa nói được một nửa đã bị ca ca y bịt miệng lại. Ca ca y vẻ mặt nghiêm khắc, thấp giọng quát.- Cho là ngươi thông minh, ai mà chẳng nhìn ra, trong cục diện này sống được mới là khẩn yếu, bớt nói nhảm đi, đao nằm trong tay người khác đấy.
Hộ vệ cưỡi ngựa trước sau phái đến đều đánh ngựa chạy như điên về hướng bên này. Tới trước mặt, có người đẩy cửa xe ngựa mở ra một khe hở, sau khi đi vào thì hổn hển bẩm báo. Hai bên mỗi bên đều có hơn sáu trăm người cưỡi ngựa đang tới, độ nửa canh giờ nữa sẽ đến, trong trận cũng không lừa được mọi người, lại một trận xôn xao bối rối nổi.
Những dân du mục bị đám hộ vệ vây lại cũng không quá yên ổn, nhưng cục diện lúc này, cho dù muốn làm gì thì tay không sao đối đầu với đám hộ vệ trong tay cầm đao sắc, cho dù có phải gian tế nội ứng hay không cũng chỉ đành ngoan ngoãn ở lại đó, trên thảo nguyên này, giết người cũng không có vương pháp nào quản.
Cao giáo đầu của Nhạn Bắc Hành xem như có thân phận, không cần phải đi coi chừng đám du mục. Hộ vệ Tôn gia cũng không cần y đi chống cự, chỉ cần y hộ vệ cho đám chưởng quỹ của Nhạn Bắc Hành kia. Cao giáo đầu này nhìn thấy mọi người đều ở xa liền ghé vào tai chưởng quỹ dẫn đội thì thầm.- Chu chưởng quỹ, nhìn Tôn lão gia làm bừa kìa. Đây chính là tính mạng của đám người chúng ta, còn có hàng hóa ngân lượng nữa.
- Vội cái gì, Tôn gia thiếu gia là một người trầm ổn, không nắm chắc sẽ không làm. Chưởng quỹ dẫn đội kia trầm giọng nói. Nói xong, nhìn thấy sắc mặt của Cao giáo đầu khác lạ, lại cười nói.- Nhạn Bắc Hành thiếu Tôn gia nhiều lắm, chúng ta cho dù là nắm công đạo trong tay cũng vẫn không rõ được.
Nói tới đây, Cao giáo đầu hoàn toàn hiểu rõ, chỉ là trong lòng thầm chửi, cầm đao trong tay, quan sát trận địa xe ngựa quây tròn, đến lúc đó y cũng không muốn ở chỗ này chịu chết.
Cùng với lúc người bẩm báo trở về trong trận, trên mặt đất đã cảm giác được những rung động nhỏ, trâu, ngựa, lạc đà cũng bắt đầu nôn nóng, bất an, đám xa phu ở bên cạnh trấn an, mà hộ vệ Tôn gia dùng hàng hóa chất đống tạo thành một cái đài cao, phía trên có người quan sát bốn phía, thỉnh thoảng lại hướng xuống phía dưới thét to.
Không lâu sau đã nghe thấy được tiếng vó ngựa, tiếng chân càng lúc càng lớn, dần dần nổ vang như sấm, mà hộ vệ Tôn gia cầm trường mâu, phác đao và súng kíp lại ở phía sau xe lớn, mặt trên dùng lều vải che chắn, từ bên ngoài vốn dĩ không thấy rõ tình tiết bên trong.
Kiêu ngạo cười lớn, quát tháo chửi bậy đều nghe thấy rõ ràng, có tiếng Mông Cổ, có tiếng Hán nói bằng khẩu âm Sơn Tây, trong trận địa xe ngựa đã có người thấp giọng mắng thầm, đây nhất định là theo dõi từ khi ở biển, không khéo chính là mã tặc. Dân du mục và thương đội tụ tập lại ra tay, sao phán đoán được chuẩn xác như vậy, có một số người không oán hận mà tự trách mình lần này không cẩn thận, phạm vào tối kỵ là để lộ tiền tài ra bên ngoài, lúc này mới dẫn tới hậu họa.
- Các lão gia bên trong, chúng ta chỉ cần tiền không cần mạng, thức thời thì đem tiền bạc giao hết ra đây, cho các ngươi tiền lộ phí trở về. Bên ngoài có người thét to, rõ ràng nói tiếng quan thoại bằng giọng Sơn Tây, không phải là người Mông Cổ nói ra được.
Lời này cũng không phải là lừa người, chỉ là mọi người đều đang mắng chửi, đây nhất định là người giang hồ làm mã tặc, bên trong không có người nào đáp lời, bên ngoài lại hô thêm hai câu nhưng vẫn không có phản ứng nên có chút không kiên nhẫn được nữa. Có người dùng tiếng Mông Cổ cao giọng thét vài câu, trong đám dân du mục bị nhốt ở bên kia đột nhiên có người khàn giọng trả lời.
Trong thương đội có nhiều người hiểu tiếng Mông Cổ, lập tức có người hô to.- Thát tử này mật báo cho bên ngoài, nói ra chúng ta có đề phòng. Đám hộ vệ đang canh chừng dân du mục cũng không nương tay, trong cục diện này chính là không phải ngươi chết thì ta chết, không được có chỗ cho lòng từ bi, cầm dao tiến vào, giơ tay chém xuống, người bên cạnh nhìn thấy không đúng cũng lập tức một đao chém tới, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, mười mấy nhân mạng lập tức chết cả, lập tức cục diện được khống chế trở lại.
Bên ngoài cũng nghe được tiếng kêu thảm thiết liền giận dữ, chỉ nghe thấy tiếng hô rống quát to, tiếng vó ngựa vừa lặng yên lại vang lên, chạy vòng quanh trận địa xe ngựa quây tròn, thanh âm này khiến cho bọn người trên dưới trong trận vây tròn càng thêm bồn chồn.
- Chu chưởng quỹ, đây là mã tặc muốn tìm sơ hở, nhìn thấy chỗ đột phá được, bọn chúng sẽ xông thẳng tới, cục diện này xem ra bọn chúng còn muốn bắn tên, ngươi cẩn thận một chút!
Cao giáo đầu là người hiểu chuyện, ở nơi đó thấp giọng nói.
Đã có tên bắn loạn vào, có người bị làm cho sợ hãi theo đó kêu lên, nhưng không ai trúng tên, đến lúc này Cao giáo đầu mới nghĩ lại, thế trận này lúc thiết lập, mỗi bước đều có nghiên cứu, bao gồm các loại hàng hóa chất đống, tên bên ngoài bắn vào vốn dĩ không khả năng trúng những người ẩn nấp rất có trật tự kín đáo.
Đại đội mã tặc bên ngoài đã lượn một vòng, tiếng vó ngựa ở mấy chỗ đã dừng lại. Cao giáo đầu thót tim, nghĩ thầm rằng không khéo bọn chúng sẽ xuống ngựa vọt vào bên trong. Y nhìn thấy được đám hộ vệ cầm súng kíp đang chạy rất nhanh dọc theo các xe lớn, rất nhanh liền dừng lại ở một mặt, lần lượt trèo lên xe. Nhìn thấy điều này, Cao giáo đầu không kìm nổi mắng.- Cầm cái thứ bỏ đi kia dùng được cái thá gì chẳng bằng ngươi cầm tảng đá ném ra còn hơn.