Bọn thân hào cắm rễ nơi này, tài hùng thế lớn, bởi vì có khoa cử công danh hộ thân, ở huyện thành, phủ thành, tỉnh thành thậm chí kinh thành còn có quen biết rắc rối khó gỡ, có gia nô thân tín người hầu làm việc ngay tại trong quan phủ, muốn làm trò gì với bọn họ, mọi mặt duy trì giằng co, có một tí gió thổi cỏ lay đều được bọn thân hào biết hết, thực sự muốn ra tay, bọnhào bá đỉnh cấp nhất này sẽ ra tay không chút do dự.
Bọn họ nuôi dưỡng giáo đầu hộ vệ, chính là những tư binh nòng cốt của bọn họ, sau đó còn có đứa ở tá điền vì bọn họ trồng trọt làm công, những tráng niên chính là chủ lực của bọn họ, thậm chí còn sai khiến được người giang hồ lục lâm lân cận, những giang hồ lục lâm này không có đám hào bá bọn họ đồng ý ngầm và ủng hộ cũng không sinh tồn được, thậm chí, quân trú đóng và quan sai khắp chốn đều theo cử động của bọn thân hào, bởi vì sớm đã lợi ích sống chung, cái này không chia ra được.
Bởi vì đủ loại tư lợi lén lút trong quan phủ, cho nên triều đình và quan phủ Đại Minh chỉ đành lựa chọn cùng trị thiên hạ với bọn họ, đôi bên đã đạt thành một loại ăn ý. Ngươi thu của ngươi, ta thu của ta, các bên không can thiệp nhau. Mà tới bây giờ, bọn hào bá thân sĩ càng chiếm càng nhiều, triều đình quan phủ càng lấy càng ít, chỉ đành đi bóc lột lê dân bách tính, sau đó tăng thêm tuần hoàn ác tính này, lại càng không đi giữ được cân bằng đi trông coi bọn thân hào, trở nên nhúng nhường với bọn họ.
Dựa vào quan phủ và quan quân Đại Minh là thu dọn không được những thân hào đấy, Mã Xung Hạo trong lòng có suy tính, mặc dù bản thân trông coi Cẩm Y Vệ, cho dù mình trông coi luôn Đông xưởng, cũng chỉ động đến một hoặc là vài tên, muốn động đến mấy phủ Sơn Đông đây chính là tuyệt đối không khả năng.
Nhưng hiện tại thì khác rồi. Trong tay mình có sức mạnh như vậy, rất nhanh điều động được, ở chỗ nào cũng nhúng tay vào được, cũng sẽ không có bị bên ngoài quấy nhiễu, muốn phá hủy cái gì, là phá hủy được cái đó, muốn nhổ tận gốc, là nhổ được tận gốc luôn. Đám thân hào nghĩ đến nhà mình làm như vậy, sẽ mang đến phiền hà cho Triệu Tiến, sẽ làm cho Triệu Gia Quân thỏa hiệp, lại không nghĩ rằng đây là tự tìm đến đường chết, ngộ ra được điều này hay không còn phải xem tạo hóa của những người này nữa.
Đến lúc này, toàn cảnh yến tiệc đã không còn sót lại chút gì đoàn tụ vui vẻ rồi, bọn thân hào sắc mặt tuy khó coi, nhưng hầu hết đã khôi phục được bình tĩnh, mặc kệ trong lòng nghĩ cái gì, mặc kệ sửa soạn làm cái gì, đều phải rời khỏi Lâm Thanh mới thực thi dược, ở nơi này, thật đúng là đao đặt trên cổ.
Triệu Tiến trên mặt như cũ vẫn tươi cười, mọi người trong yến tiệc thần sắc phẫn nộ sợ hãi khiến hắn cảm giác rất khoái trá, Triệu Tiến tỏ bày cũng không có dừng lại, hắn chuyển sang chuyện khác.- Triệu mỗ nắm lấy Sơn Đông, đích thật là vì làm đại sự, nên lấy đến nhất định phải lấy đến. Nhưng ta đến bên này, cũng không phải là cướp bóc gia sản tiền tài của chư vị, ngược lại là làm cho gia nghiệp chư vị hưng thịnh hơn, của cải phát đạt.
Nói tới đây, tình cảnh trong phòng mới xem như hơi chút buông lỏng chốc lát, nếu như Triệu Tiến không duyên cớ nói lên những lời này, chỉ sợ sẽ bị cho rằng là đại ngôn lừa gạt, nhưng đằng trước nói chuyện không lưu tình chút nào, đến lúc này mọi người lại thực tin tưởng thêm vài phần.
- Chư vị vơ vét cướp đoạt ruộng đất, bóc lột đầy tớ người làm. Một năm vất vả, không biết chiêu tới bao nhiêu oán hận bên người, lại lấy về được bao nhiêu tiền lời. Một khi vấp phải năm thiên tai loạn cục, người làm ôcng trên ruộng đất sẽ biến thành gốc rễ chiêu họa. Ta hỏi chư vị, các ngươi đều cảm thấy điền sản này truyền xuống được nhiều đời. Vậy hai mươi năm này, các ngươi trên điền sản này thật sự kiếm được bao nhiêu đây?
Triệu Tiến đặt câu hỏi, phía dưới không có người trả lời, tình cảnh này cũng không có ai đi gây chuyện rồi, nhưng trong lòng mỗi người đều biết. Vào lúc mùa màng, mua ruộng thu tiền thuê, đích xác không có lời được nhiều, một năm nhạt nhẽo hơn so với một năm. Nạn hạn hán, nạn châu chấu, dân loạn nhiều lần bùng phát, rất nhiều nơi chốn ngay cả nông hộ tá điền trồng trọt liên tục tìm khắp nơi đều tìm không đủ. Như vậy buôn bán điền sản nông vụ đích xác không có lợi nhuận gì đáng nói. Tuy nhiên trong lòng mỗi người đều có cái suy tính, hai mươi năm không kiếm được, không có nghĩa là bốn mươi năm không kiếm được, đất vườn này trăm năm ngàn năm sau vĩnh viễn ở nơi này, chỉ cần nắm được trong tay, vậy là trở thành gia truyền nhiều thế hệ.
- Chư vị cả đời này có được mấy cái hai mươi năm, chư vị còn nghĩ lại bản thân và nhà khác, điền sản đều truyền được mấy đời truyền được bao nhiêu năm, nhiều thế hệ truyền được tiếp sao? Triệu Tiến tiếp tục nói, lời này lại là nói trúng tâm sự của mọi người rồi, điền sản lưu động thôn tính, gia thế hứng khởi suy tàn, tổ tông tích góp từng tí một thật lớn gia nghiệp, con cháu hư hỏng phá một cái là hết sạch, cũng có con cháu muốn bảo hộ lấy, nhưng đại thế khó làm trái, hoặc là tự thân không hăng hái tranh giành không thi đậu công danh, kết quả bị những người khác cướp đi, đủ loại đủ loại.
Nhưng nói là nói như vậy, mọi người nghĩ tới nghĩ lui, lúc này thế đạo này, gia sản thật sự cũng không cái gì đáng tin cậy hơn so với ruộng đất, chỉ có như vậy mới kế thừa tiếp. Mặc kệ thế đạo như thế nào, chỉ cần có người trồng trọt, làm ra lương thực, đây là cái gốc rễ. Trong lòng lại nắm chắc, Triệu Tiến này dù sao cũng là khua môi múa mép như tép nhảy, tuy nhiên thật ra là muốn mưu đoạt điền sản và hộ dân của mọi người, không đáng tin.
- Ta muốn không ngừng ổn định, cộng thêm lương thực giá cả rẻ tiền, ta muốn nhân đinh chỉ chịu bản mình ta chỉ huy, không được cách một tầng. Cho nên ta hy vọng các vị nhường trong tay điền sản hộ dân ra đây. Đương nhiên, ta sẽ không có lấy không, các vị bán ra với cái giá thích hợp. Triệu Tiến rất là nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
Mọi người tham gia trong yến tiệc nghe nói như thế, ngay cả bề ngoài che dấu cũng nhanh chóng kéo căng không nổi rồi, trên mặt hoặc phẫn nộ hoặc hoảng sợ, thường thường là ngẩng đầu liếc nhìn Triệu Tiến, sau đó cúi đầu, ngay cả cấp bậc lễ nghĩa nhìn chăm chú nghe giảng cũng không thèm chú ý. Triệu Tiến này thật sự là kẻ cướp ngang ngược vô lễ, rốt cục bộc lộ ra bản tính của mình, không phải là muốn đoạt lấy gia nghiệp tài sản của mọi người sao? Có đao trong tay, là nghĩ rằng đi làm chuyện ác ngang tàn như vậy sao. Tại thời khắc này, không biết có bao nhiêu người trong lòng cười lạnh, ngươi cho là binh mã Từ Châu này của ngươi dũng mãnh, có lẽ đích xác dũng mãnh thiệt, vậy thì thế nào, đánh mất lòng dân, Sơn Đông này mấy trăm vạn dân chúng một khi làm loạn lên, ngươi cho là ngươi ép xuống được sao? Chờ tới khi ngươi cần phải cúi đầu, lúc đó sẽ không có tình trạng hòa nhã cấp bậc lễ nghĩa như hôm nay vậy đâu nhé!