Đường đường Lại bộ Thượng thư nằm ở trên mặt đất lăn lộn, những người khác cũng không quá nhiều cách, huống chi hiện giờ cũng tìm không thấy đường lối nghị hòa, cũng không hay nếu phái người rời thành thẳng tới trước mặt binh mã Từ Châu kia nói muốn nghị hòa. Đó vốn dĩ cũng sẽ không có kết cuộc gì, ngược lại sẽ bị xem thành trò cười, hơn nữa từ hoạn đảng tới quyền quý, mọi người đều bị sợ hãi, thái bình nhiều năm như vậy, kinh thành lại cách xa chiến trường nhiều năm như vậy, đã rất lâu không có gặp qua công giết dữ dội như vậy, dứt khoát bao vây tiêu diệt, ngẫm nghĩ toàn trường đầu thành nhìn thấy, mỗi người đều là tâm hoảng ý loạn, ai cũng không bằng lòng rời thành.
Bọn quan lớn trong cung vua ngoại triều đang cãi cõ kéo dài, bọn họ là không muốn rời thành, bên ngoài lại có hãn phỉ Từ Châu bức tới gần, vì bảo hộ an nguy kinh thành, cổng thành các nơi đều là đóng chặt, muốn đi ra ngoài cũng ra không được. Nhưng trừ những hạng người bị thiên tử và Xưởng Vệ theo dõi, người khác ai cũng không bằng lòng lưu lại nơi này chờ chết. Hiện giờ bên ngoài đã có ba ngàn kỵ binh địch, nghĩ muốn chạy còn chạy được, thật đợi tới lúc đại quân vây thành, muốn chạy cũng liền chạy không được nữa.
Bọn quan lớn và Thái giám đi không được, nhưng con cháu của bọn họ đi được, gia đình giàu có toàn bộ gia sản không dời đi được, nhưng con trai trưởng, cháu đích tôn của bọn họ đi được, còn có người tự cảm thấy thân phận quý trọng, không muốn lưu lại ở nơi này chờ chết, cũng muốn rời khỏi.
Đám dân chúng biết cổng thành đóng chặt không có cách rời đi, nhưng những bọn người giàu có lại biết đi thế nào, chẳng qua là tìm tới hạng người khẩn yếu chưởng quản phòng thành, sau đó lại tốn đi ngân lượng đầy đủ, cổng thành bên đó luôn đưa cho phương tiện. Kinh thành lớn như vậy, ba ngàn kỵ binh địch từ đầu bên này vây tới đầu bên kia cũng cần tốn không ít thì giờ, thừa khoảng trống này, thế nào cũng rời thành đi xa được, huống chi quân giặc bên ngoài dường như không có ý cướp đoạt, đang ở nơi đó an tĩnh chờ đợi.
Vị hoạn quân Hồ Vượng đi vào trong triều báo tin kia lúc này đang lẩm bẩm họa phúc liền nhau, nghe nói quân giặc này đánh thắng trận, đối với hoạn quan làm sai vặt ở doanh Bắc Kinh như y chính là đại tội, vốn dĩ cho rằng phải bị khiển trách thậm chí định tội, lại không ngờ rằng công văn lời nhắn cái gì cũng không nói tới, vàng bạc lại đưa tới trước.
Trong cung muốn nắm giữ phòng thành, công văn phát xuống, cấm quân, hoạn quan nội thao và doanh trại Bắc Kinh đáng tin cậy khống chế trú đóng các nơi yếu địa cổng thành. Hồ Vượng này cũng nhận được mệnh lệnh, thống lĩnh hơn ba ngàn người thủ vệ ở chỗ cổng thành phía tây, cũng may chỗ này cách nơi binh mã Từ Châu xa nhất, cho nên người tìm sang cũng liền nhiều nhất.
Món lớn của cải khế đất đã đưa cho, chỉ cầu mở cổng cho cái tiện lợi, thả người rời đi thì tốt rồi. Vốn dĩ Hồ Vượng này không dám nhận bừa, nhưng tiền tài chỗ tốt thật sự quá nhiều rồi, tin tức các nơi đầu thành truyền tới đều nói binh mã Từ Châu kia chưa động, mọi người liền động lòng phát tài. Hồ Vượng và tướng lĩnh dẫn binh các cấp cùng với người binh mã ty ngũ thành thương lượng, không thiếu được cũng gọi một đám người hoạn quan và Xưởng Vệ lại cùng, sau khi định xong chia lợi chỗ tốt, tức khắc mở cổng thả người rời đi.
Sau khi thông đồng mọi người lá gan liền lớn hơn, bởi vì rắc rối khó gỡ này không biết dính tới bao nhiêu người, ngân lượng các nhà lấy nói không chính xác còn phải dâng lên cung phụng cho bọn lão đại, ai cũng sẽ không bởi vì vậy vạch tội, mặc dù phát tài là đúng. Hồ Vượng kia thậm chí còn làm ra một bộ lề lối, kẻ muốn rời khỏi thành trước tiên đi tới chỗ phòng nghỉ trú chân của y giao ngân lượng, sau đó lại do quan binh mang tới cổng thành bên kia thả người đi, một lần thả bốn người ra ngoài, khoảng cách lẫn nhau còn phải kéo giãn ra, như vậy tránh khỏi bại lộ.
Sắc trời bắt đầu tối, các loại tin tức thật giả ở trong thành lưu truyền, khiến bọn người giàu có đều là tâm hoảng ý loạn, không dám ở trong thành chờ chết, tin tức bọn họ cũng coi như linh thông, sau khi biết bên này rời khỏi thành được đều bằng lòng xuất ra nhiều ngân lượng hơn.
Tiền tài động lòng người, cho dù ngoài thành không có quân giặc, lúc trời sắp tối cũng phải đóng cổng thành, nhưng bọn người thủ thành dễ đưa tay vớt tiền liền vàng đỏ bôi đen lòng son, thậm chí sau khi trời tối cũng muốn thả người rời thành. Cổng thành đóng chặt, bọn họ bên này liền làm sợi dây thô và giỏ lớn thả người xuống. Ai nấy đều như nguyện mọi người đều vui mừng, đã có người cộng lại, làm như vậy mấy ngày chúng ta cũng rời đi, hoặc là mở cổng thành thả quân giặc vào, trong tay có nhiều ngân lượng như vậy, tội gì phải chịu chết.
Trong phòng hoạn quân Hồ Vượng kia ánh đèn sáng trưng, vàng bạc châu báu các nơi bái phỏng đều ở đây, dưới ngọn nến lóe ra ánh sáng chói mắt, quả thật là ánh sáng châu ngọc đẹp đẽ. Vẻ mặt Hồ Vượng đều là tươi cười, nhìn thử bên này, nhìn thử bên kia, tính toán nhà mình hôm nay có được nhiều ít, rõ ràng còn tính sổ được bao nhiêu thậm chí còn đang nghe ngóng thế cuộc khẩn trương vây thành bậc này lại tiếp tục thêm được mấy ngày.
Bên ngoài có hộ binh thông báo nói.- Hồ công công, vị kế tiếp tới đây. Lúc thu tiền là đơn độc gặp mặt, Hồ hoạn quân là muốn gặp người ra giá, ngược lại bọn họ đối với gốc gác các hạng người ở kinh thành tinh thục, sẽ không làm chuyện buôn bán thua lỗ.
Nghe thấy tiếng bước chân vang lên, Hồ Vượng cúi đầu một bên ghi sổ, cũng không ngẩng đầu lên nói.- Nếu một người ra khỏi thành bạc trắng một ngàn lượng, vàng một đổi năm. Nếu như có ngân phiếu của Vân Sơn Hành, thì là giảm năm phần trên phiếu. Ta bên này cũng từng phụng sự trong triều, có khế đất, trang sức vân vân đều định giá được, tuyệt không cắt xén qua loa.
Người tiến vào vào hạ giọng nói.- Hồ công công, Từ Châu có tin đưa cho hoàng thượng và Ngụy công công.
Hồ Vượng trong lúc nhất thời không kịp hiểu ra, nhưng ngay sau đó liền ngạc nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy đứng ở trước mặt một gã tráng hán tuổi hơn bốn mươi, mang mũ vuông, dưới hàm có chòm râu thưa thớt, một thân bào phục bằng gấm hơn cũ, ngọc bội bảo giới, cách ăn mặc đúng dáng vẻ giàu có. Thế nhưng Hồ Vượng ở Đông Xưởng và kinh thành đều từng dạo qua, gặp qua rất nhiều những hạng người lợi hại, tráng niên trước mắt này nhìn bình thường, bên trong lại có cỗ hung tàn ác độc, bàn tay kia tuy rằng bảo dưỡng tốt, thật sự ra lại rất có sức lực.
Giặc Từ Châu không ngờ đi vào gần trước mặt mình, còn là vào lúc này, nghĩ tới một điểm này cả người Hồ Vượng lạnh lẽo, theo đó muốn kêu cứu, nhưng lập tức nghĩ tới khoảng cách này, kêu cứu vốn dĩ vô dụng, cứ như vậy cứng rắn nhẫn nhịn xuống.
Nhìn thấy cử chỉ của gã, tráng hán kia cười gật đầu, giọng điệu buồn bực nói.- Hồ công công quả nhiên là kẻ biết chừng mực. Ta đây lần này vốn dĩ không tính toán sống trở về cho nên Hồ công công cũng không cần suy xét thủ đoạn gì nữa. Việc này chúng ta đôi bên cũng không cần lo lắng nhân quả gì. Ta tới đưa tin, ta đi truyền tin, cứ đơn giản như vậy thôi.