Chân chính căng thẳng chính là nội cung! Đám Thái giám từ Ngụy Trung hiền trở xuống, làm quan to đương quyền lồng lộng đều không có qua lại gì với Tín Vương, điều này cũng là bình thường, vinh hoa phú quý của đám hoạn quan chỉ ở bên cạnh vị thiên tử mà mình hầu hạ, phi tần và thái tử đều không coi là gì, càng không cần nói cái gì mà phiên vương. Mọi người đều biết, Tín vương Chu Do Kiểm đối với việc này cực kỳ phẫn hận, cho rằng Đại Minh đến cái cục diện này hoàn toàn là họa loạn của đám hoạn quan nội quan.
Ngụy Trung Hiền bẩm báo - Vạn tuế gia, chiếu thư bổ nhiệm Tôn Truyền Đình làm Tuần phủ Đại Đồng đã phát ra rồi, theo ý tứ của mấy vị Tôn các lão, trên chiếu thư đã đặc biệt chỉ ra tân pháp và được tự quyền, cho phép Tôn Truyền Đình ở Đại Đồng và Sơn Tây thực hiện pháp giặc Từ Châu, dùng quan sát làm hiệu quả.
Hoàng đế Thiên Khải gật gật đầu, liếc mắt nhìn đệ đệ Chu Do Kiểm ở bên cạnh, y hiện giờ chỉ hy vọng người huynh đệ ruột tuổi trẻ nhiệt huyết này học được nhiều một chút, tránh việc sau khi lên ngôi chân tay luống cuống, đệ ấy cũng không giống mình, có được cuộc sống nhàn hạ của thợ mộc. Khiến hoàng đế Thiên khải lo lắng còn có một điểm, mình yêu thích không ít, thích cái đẹp, thích nghề mộc, thích tạp kỹ, mà người em trai ruột này gần như không có sở thích gì, cứ cảm thấy cái gì mà trong kinh thư thánh nhân có đại đạo lý, nghe nói trong phủ đệ phiên vương bị những lão nho đó giáo đạo, dưỡng thành thói quen rất không tốt đó.
Ngụy Trung Hiền bên đó vẫn đang tiếp tục bẩm báo.- Hùng Đình Bật sau khi ra ngoài cảm kích rơi nước mắt, quyết ý tận tâm báo quốc.
- Ta đã bẩm báo với hoàng huynh rồi. Tín vương Chu Do Kiểm ôn hòa nói, Ngụy Trung Hiền cúi sâu người xuống, những người khác trong phòng sắc mặt không đổi, ánh mắt lại đều có thay đổi nhỏ, thái độ này của Tín Vương đã đủ nói rõ rất nhiều rồi.
Hoàng đế Thiên Khải dựa vào một bên trên mặt hiện lên nét cười khổ, chỉ là dùng giọng suy yếu nói.- Việc tuyển chọn thăng chức kẻ sĩ trẻ tuổi tài cao phải nhanh chóng thi hành, cục diện trước mắt, chúng ta còn không đặc cách bổ nhiệm, chỉ e bọn chúng sắp đầu quân vào Từ Châu thôi.
Đám Thái giám đại thần đều khom người vâng dạ, đến Tín Vương Chu Do Kiểm cũng tán đồng. Đại Minh lấy kẻ sĩ làm tâm, là cốt cán, bọn họ mới là chủ thể chân chính của Đại Minh này, nếu không có ủng hộ của họ, Đại Minh này cũng không còn tồn tại, Mông Cổ trên thảo nguyên, Nữ Chân ở quan ngoại, uy hiếp có lớn nữa, quân thần Đại Minh cũng không lo lắng lựa chọn của đám nhân sĩ. Bởi vì đó là giặc Thát man di, lại ở nơi khổ hàn xa xôi. Nhưng Từ Châu thì khác, chúng cũng là con dân Hoa Hạ, lại là nơi tim gan của thiên hạ, chỉ cần Từ Châu đưa ra điều kiện đầy đủ, mọi người lựa chọn thế nào cũng khó mà nói được, kỳ thực mọi người hoặc ít hoặc nhiều đều hiểu, đối với Từ Châu, người biểu hiện thiện ý đã có rất nhiều, thậm chí có những người thân phận cao quý.
Sau khi nói hết những gì cần nói, Hoàng đế Thiên Khải đuổi hết mọi người trong tẩm điện ra ngoài, chỉ giữ lại Tín Vương Chu Do Kiểm. Cử chỉ này đồng dạng sẽ dần đến những đồn đại trong ngoài cung, Ngụy công công thân cận tín dụng nhất của Thiên tử lại không ở lại hầu hạ, điều này nhất định là có kỳ quái gì đó.
Sau khi Ngụy Trung Hiền rời đi, hoàng đế Thiên Khải Chu Do Giáo đang muốn nói chuyện, lại ho khan, Tín vương Chu Do Kiểm bên đó vội vàng bưng bát nước nóng đến, giúp huynh trưởng uống, nhìn thấy được tia máu hoàng đế thiên khải nôn trên khăn tay, hốc mắt Chu Do Kiểm đỏ lên.
Hoàng đế Thiên Khải ôn hòa hỏi.- Đệ phải tốt với những nội quan một chút. Ta nghe nói đệ rất nghiêm khắc với những người hầu hạ bên cạnh, bọn Tào Hóa Thuần đều nơm nớp lo sợ phải không?
Tín Vương Chu Do Kiểm đầu tiên là ngạc nhiên, lập tức nhận ra được gió thổi cỏ lay trong vương phủ của mình đều sẽ bị tai mắt của Ngụy Trung Hiền báo lên bên phía Thiên Khải này. Điều này khiến cho Chu Do Kiểm không nén đuộc cảm xúc trong lòng, tức giận nói.- Hoàng huynh, sự việc Đại Minh chúng ta tất cả đều do đám hoạn quan này làm cho bại hoại rồi. Thần đệ quả thực là không dám thân cận đám tiểu nhân này. Cục diện trước mắt, hoàng huynh nên triệu hồi thần tử thanh chính, ý đồ chấn hưng, hiện giờ những kẻ tiểu nhân nội quan này tham gia cũng vẫn là quá nhiều rồi!
Nghe được những lời này, nụ cười trên mặt hoàng đế Thiên Khải biến mất, trở nên có chút lạnh lùng nghiêm khắc, Tín vương Chu Do Kiểm cũng biết mình nói sai rồi, cúi đầu ôm tay đúng ở bên bất động. Hoàng đế Thiên Khải nhìn chằm chằm đệ đệ của mình, vẻ lạnh lùng trên mặt biến thành thất vọng, thất vọng biến thành bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ là thở dài một tiếng, ôn hòa nói.- Ngũ đệ, cái gì mà hoạn đảng thanh lưu, đều là nô tì và thần tử của Chu gia chúng ta, cái gì là chính tà đúng sai, trung thành Chu gia chúng ta, làm việc vì chúng ta chính là đúng, chính là chính đấy, không làm thế chính là sai, chính là tà đó.
Bởi vì lúc này chỗ này chỉ có hai anh em họ, hơn nữa hoàng đế Thiên Khải đối với người em này của mình vẫn yêu thương thân cận, Tín Vương Chu Do Kiểm hơi chút do dự liền phân bua nói.- Hoàng huynh, hoạn đảng hại nước hại dân, bọn chúng trục xuất quyền quý, khiến quốc sự này bại hoại. Không nói những thứ khác, nếu không phải là hoạn đảng vơ vét của cải, lại làm sao mà kích khởi Sơn Đông đại loạn, Từ Châu dân biến. Nếu không phải là hoạn đảng vô năng, cấu kết tặc phỉ, lại làm sao hết lần này lần khác đánh giặc đại bại, khiến quốc sự luân lạc tới cục diện thế này!
Nghe Tín Vương Chu Do Kiểm dõng dạc, Hoàng đế Thiên Khải nhất thời không nói gì, trầm mặc một lúc mới mở miệng nói.- Đệ có từng nghĩ tới những lời này đều là ai nói với đệ, đều là ai nói ra không?
Việc này khiến Chu Do Kiểm nhất thời ngẩn ra, hoàng đế Thiên Khải lắc đầu nói.- Đám nhân sĩ biết viết biết nói, bọn chúng tất nhiên sẽ không mắng mình, chỉ đem hết tội lỗi đổ lên người khác, đệ chưa từng thấy qua đám nội quan giảng đạo lý gì.
Thấy lúng túng của Tín vương Chu Do Kiểm, Hoàng đế Thiên Khải lại không tiếp tục nói nữa, chỉ là chuyển sang chuyển khác nói.- Bây giờ các nơi đang đặc cách đề bạt những người trẻ tuổi làm quan, tuy nói những người này đều là con cháu môn sinh của đại thần trong triều nhưng ân xuất phát từ bên trên, đệ giỏi về lung lạc, còn thu về được một đám thần tử trung thành, đây chính là thần tử gốc rễ của đệ.
- Hoàng huynh, thân thể hoàng huynh nhất định sẽ khỏe lên, nhất định đừng nói ra những lời không tốt như vậy, thần đệ sợ lắm. Những lời này nói ra đến mức nước mắt Tín Vương Chu Do Kiểm đều chảy ra, quỳ trên đất liên tục dập đầu.
- Đệ ra ngoài trước đi! Thân thể của ta hơi mệt, gọi thái y và bọn Ngụy Trung Hiền vào đây. Trên mặt hoàng đế Thiên Khải lộ ra vẻ mệt mỏi, ra hiệu cho Tín Vương Chu Do Kiểm lui xuống, Chu Do Kiễm vội vàng lui ra, đối phương vừa rồi khiến Tín Vương thực sự kinh sợ.
Nhìn đệ đệ của mình lui ra ngoài hoàng đế Thiên Khải có chút bất đắc dĩ, năm đó vốn dĩ không ngờ đến hôm nay, phiên vương là không cần dạy dỗ gì cả, kết quả khiến đệ đệ của mình trở thành người tính tình thuần lương, những nho sinh chỉ biết giảng thánh hiền đại nghĩa thật là đáng chết. Nhưng nghĩ đến đây, hoàng đế Thiên Khải tự cười khổ, không trách ai được, dạy dỗ phiên vương vốn là nên làm như thế, chỉ là không biết người em này của mình học được bao nhiêu thôi.
Hoàng đế Thiên Khải cảm giác được mệt mỏi, mơ mơ hồ hồ muốn ngủ, trước khi ngủ, trên mặt y có nét cười hiện lên, cho dù nói thế nào, giang sơn xã tắc này nhất định sẽ không mất trong tay mình rồi.
****************
Sau khi Triệu Tiến dẫn đại quân trở về Sơn Đông, hoàn toàn khác với lúc đi ra, trước sau khi chiếm lĩnh bắc thượng Lâm Thanh, cả Sơn Đông ít ít nhiều nhiều đều là mang nghi hoặc trong lòng. Triệu Tiến Từ Châu này dựa vào hơn hai vạn binh mã lại đi vào Bắc Trực Lệ, lại dám đối kháng với đại quân gần mười vạn của triều đình, lại dám tỏ rõ tạo phản, binh mã Từ Châu hắn có dũng mãnh thế nào cũng không lấy quá ít để thắng nhiều được, người lạc quan nhất cũng đều có điều bảo lưu.
Sở dĩ cha con Lý tuần kiểm Lâm Thanh mặc dù là công thần đứng đầu giúp Triệu Tiến lấy được Lâm Thanh, nhưng Triệu Gia Quân sau khi tiến vào Bắc Trực Lệ, rất nhiều hạng người có vai vế khắp nơi lại có ý kéo giãn khoảng cách với Lý gia, tránh cho có rắc rối sẽ bị tóm vào tính sổ, đến hai đoàn tăng cường trú đóng tại Lâm Thanh của Triệu Gia Quân cũng bị đối đãi lãnh đạm.
Nhưng tất cả những điều này sau khi Triệu Gia Quân khải hoàn trở về đã thay đổi rồi, thân sĩ thổ hào lôi kéo làm quen đạp hỏng cả cửa Lý gia, thanh tráng đầu quân, đồ vật khao thưởng quân đội đều chất đầy hai nơi trú đóng của đoàn lưu thủ, mọi người đều biết, cho dù nơi khác thế nào, mấy năm nay Sơn Đông mang họ Triệu rồi.
Không biết bao nhiêu người đấm ngực dậm chân hối hận, chỉ cần đến trước một ngày thậm chí mười mấy ngày đặt cược, thì hồi báo sẽ vô cùng hậu hĩnh, nhưng mọi người lại trong lúc đứng xem bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, dệt hoa trên gấm làm gì có đưa than ngày tuyết khiến người ta ấn tượng sâu sắc, nói đi nói lại, lúc đầu Triệu Gia Quân liền không coi cánh cửa lạnh lẽo gì, chỉ là mọi người muốn làm càng vạn toàn an ổn mà thôi.
Bỏ lỡ từ trước, hiện tại phải nắm thật chắc, Triệu Tiến lúc ở Thiên Tân đã cử người đưa thiệp đi khắp nơi Sơn Đông, để mọi người đến Thanh Châu dự tiệc. Tuy mọi người không biết trên buổi tiệc phải làm gì, nhưng sau khi nhận được thiệp tham gia hay không, lựa chọn này ảnh hưởng đối với trước đây nhất định rất lớn, không cầu lợi ích gì, nhưng hậu quả lại rất đáng sợ.
Tấm thiệp này lại rất chú trọng, một phủ châu huyện giỏi giang, mỗi châu gần như có thể có một tấm thiệp, nhưng huyện thành thì không nhất định, nhận được thiệp đều là nhà giàu quyền quý nhất đẳng, nhận được thiệp mời đôi bên trao đổi tin tức, nhận được không khỏi có chút kiêu ngạo, không nhận được thì lại thấy hụt hẩng mất mát, nhưng lại không có cách nào không phục, tấm thiệp này quả thực đều đưa cho gia tộc đủ phân lượng.
Người sáng suốt nhìn thấy không chỉ là điều này, bọn họ còn nhìn thấy thực lực Từ Châu bày ra, hóa ra đã thẩm thấu Sơn Đông đến nước này rồi, bọn họ làm sao thăm dò thực lực của những cường hào đỉnh cấp này của phủ huyện châu, trong ngấm ngầm từng làm bao nhiêu công khóa, mà hiện giờ lại nắm giữ được đến bước nào?