Thiên hạ sắp loạn, về sau lời người đọc sách nói sợ là không có hảo dụng với bọn võ phu rồi. Vương Tại Tấn trong đầu đột nhiên thoáng hiện lên ý nghĩ này, ý nghĩ này khiến Vương Tại Tấn nghiêm nghị mà kinh sợ, vội vàng ném ra sau đầu, thần sắc trấn định nghiêm nghị nói.- Ngày mai biên quân Tuyên Phủ và Kế Trấn ở giữa chủ chiến, doanh Bắc Kinh trấn thủ thành trì và doanh trại các lộ, biên quân Sơn Tây họp đồng cùng binh mã Bảo Định ở phía tây, binh mã Chân Định ở phía đông, cùng tiêu diệt quân giặc.
Đây là vì đại chiến ngày mai định trận thế, chư tướng đều là đứng thẳng dậy, nghiêm nghị đáp lời. Cảnh tượng chỉnh tề bậc này khiến Vương Tại Tấn trong lòng thư thái đôi chút, hy vọng lần này sau khi đại thắng, điều tới được một nơi đất đai phì nhiêu màu mỡ nhậm chức Đốc phủ, sau đó cáo lão hồi hương là đúng đắn. Nán lại trong triều không được rồi, mắt nhìn thấy hoạn đảng muốn nâng đỡ Tôn Thừa Tông lên, với Đông Lâm thiết nghĩ còn có một phen đấu tới chết. Trong lòng nghĩ, Vương Tại Tấn lại là một vẻ mặt trịnh trọng trang nghiêm, trầm giọng nói.- Chư vị, trận chiến này tất nhiên hao tổn thì giờ. Bọn ta chỉ cần bình tĩnh ứng đối, phản loạn tất phải bị diệt!
- Đốc sư đại nhân nói rất đúng, đây dù sao là ở trong địa phận của Đại Minh chúng ta khai chiến, phản loạn tuy rằng nhất thời tăng tốc mới tiến sát tới đây, chỉ cần kiềm chế lẫn nhau, các lộ binh mã trong thiên hạ tụ tập, tới lúc đó chính là đại quân gấp vài lần gấp chục lần tới đây. Phản loạn Từ Châu kia đâu có lý nào không diệt. Chúng ta chỉ cần bình tĩnh, một trận đại công thế nào cũng chạy không thoát được! Trương Kế Tiên lên tiếng phụ họa, đây khiến cho tình cảnh trang nghiêm trong phòng tạm thời thoải mái hơn không ít.
- Không biết rượu trắng Từ Châu kia về sau sẽ ở trong tay ai? Hồng tham tướng dẫn dắt doanh Bắc Kinh kia cười nói, mọi người trong phòng đều bắt đầu cười.
Vương Tại Tấn thản nhiên cười một chút, trong lòng lại lơ đễnh, năm đó đọc đạo đức văn chương khoa cử lấy công danh, sau lại làm việc quân vụ đọc không ít binh thư, giao lưu không ít với bọn phụ tá, luôn giảng cái gì “quân kỷ nghiêm minh”, giảng cái gì “lẫm liệt uy nghiêm”. Nhưng những năm qua, từ Liêu Trấn lại tới nơi này, ngược lại đã từng nhìn thấy qua một số hổ lang, nhưng càng nhiều hơn nữa thì là vật thô tục không chịu nổi. Quan tướng giống như thân hào cự thương, binh tốt giống như là nô hộ ti tiện. Mấy năm nay điều nhìn thấy đều là bậc này, chẳng lẽ những tinh nhuệ ở trên binh thứ chiếc sách liền giống như với “cai trị thời tam đại” sao?
************
Triệu Tiến rời giường rất sớm, hắn khi tỉnh dậy, có lẽ chân trời đã lộ ra màu trắng, nhưng nhìn xuyên thấu qua khe hở doanh trướng ra ngoài, vẫn là đen kịt một mảnh. Triệu Tiến hít sâu vào một hơi, lúc này đã đầu hạ, nhưng huyện Tĩnh Hải này rạng sáng vẫn là có chút lạnh lẽo.
Hắn bên này xoay người ngồi dậy, bên ngoài lập tức có động tĩnh, có thân vệ nhìn xuyên qua khe hở lều trại, thấy Triệu tiến đứng ở trên đất, vội vàng ở bên ngoài chỉ bảo.
Chính lúc múc nước lạnh rửa mặt đưa tới, thân vệ nói đêm qua bị tập kích hai lần, cũng nói kế tiếp vẫn bình an vô sự. Triệu Tiến lau khô mặt sau đó hỏi.
- Rời khỏi doanh còn có bao lâu nữa?
- Còn chừng hai khắc?
Sau khi có được câu trả lời, Triệu Tiến trầm mặc một lát, mở miệng nói.- Ta trước đi luyện thương một lát, hết thảy chiếu theo lẽ thường là tốt rồi.
Thân vệ cũng không nghĩ tới Triệu Tiến trả lời thế này, ngẩn người mới vội vàng ưng thuận. Triệu Tiến uống ngụm nước trà, cầm ngay lấy trường mâu dứng ở trước quân trướng của mình. Trước mặt chỗ ở của chủ soái dĩ nhiên có khoảng đất trống đủ lớn, hơn nữa xung quanh đều là hở ra một khoảng, không cần phải lo lắng kinh động người khác.
Bọn thân vệ tùy tòng lại đều có chút hưng phấn, bọn họ chỉ nghe nói Triệu Tiến và đồng bọn đều là dũng mãnh vô song, năm đó mấy người đối mặt mấy trăm hung đồ đều là giết sạch, không biết võ nghệ siêu tuyệt thế nào. Nhưng hiện giờ đám thân vệ tới sau này, Triệu Tiến luyện võ diễn võ phần lớn ở trong nhà riêng, bọn họ đều không có nhìn thấy qua chút nào, nghe thấy lúc này muốn luyện, đều muốn mở mang kiến văn, riêng biệt còn tồn lấy lòng dạ học mấy chiêu.
Nhưng Triệu Tiến diễn luyện rất đơn giản buồn tẻ, trước hết là cử động thân thể một chốc, sau đó cầm lấy trường mâu nâng ngang cất bước, từng cái đâm về phía trước, cử động không có biến hóa gì, hoặc là giơ trường mâu lên, cử động biên độ rất nhỏ đâm đánh về phía trước.
Đây rõ ràng và các lữ đoàn đội thao luyện ngày thường không có gì khác biệt, bọn quân sĩ quân binh luyện cũng cùng loại chiến kỹ này. Đều nói Tiến gia võ nghệ cao siêu, đúng ra nên là loại chiêu số vung múa trường mâu giống như quạt gió, bay cao, nằm phục xuống kia sao?
Bọn thân vệ nghĩ thì nghĩ, dĩ nhiên không có người nói ra, thậm chí trên vẻ mặt cũng muốn biểu lộ ra kính phục, chỉ có điều dù sao tuổi trẻ khí thịnh, thần tình vẫn còn có chút cứng ngắc. Triệu Tiến không có đếm xỉa tới suy nghĩ của người vây xem xung quanh, hắn chỉ là luyện từng chiêu một, chỉ có điều chiêu số đơn điệu này lại khiến hắn nghĩ ngợi rất nhiều. Từ lúc học võ với nhị thúc Triệu Chấn Đường mãi tới đất tuyết gặp mai phục, nếu như Tôn Đại Lôi không chết, hiện giờ y cũng phải chưởng quản một lữ, hoặc là bản thân mình không lo lắng cho y, giữ lấy ở bên cạnh bảo đi cai quản Vân Sơn Hành.
Ngưu Kim Bảo lên tiếng hỏi.- Có phải các ngươi cảm thấy không có gì thần kỳ phải không? Sau khi người thân vệ tăng lên nhiều, Ngưu Kim Bảo không cần giống như trước đây trấn thủ không kể ngày đêm như vậy, mà là nghỉ ngơi có quy luật.
Bị hỏi tới như vậy, rất nhiều thân vệ đều là run rẩy, lập tức cười lớn đồng loạt trả lời nói.- Tiến gia võ nghệ cao siêu! - Nhìn đã cảm thấy lông tơ cả người đều dựng lên, sát khí dày đặc! - Quả nhiên là rất đáng nể.
Ngưu Kim Bảo cười nhìn quét một vòng, theo chiếu rội của ánh lửa và nắng sớm, dáng vẻ miệng không đúng với lòng của bọn thân vệ trẻ tuổi nhìn rất rõ ràng, những vệ sĩ trẻ tuổi này sau khi vào thân vệ đều được qua truyền thụ của Ngưu Kim Bảo, đối với lòng dạ của bọn họ dĩ nhiên rất rõ ràng, nhưng vào lúc này, cũng không cần phải nói toạc ra.
- Các ngươi học ở trong liên đội chính là những thứ này. Vào thân vệ, ta dạy các ngươi cũng là những thứ này. Các ngươi không phải bàn tán, nói ta giấu bản lãnh không có truyền thụ đều truyền hết cho Tôn Đại Lâm đó sao. Ngưu Kim Bảo nhạo báng nói, bọn quân sĩ thân vệ túm tụm lại này đều có chút xấu hổ, bọn họ không ngờ tới bàn luận lén lút của mình Ngưu Kim Bảo sớm đã biết được.
Ngưu Kim Bảo nhìn về phía Triệu Tiến còn đang chuyên chú luyện võ, thấp giọng nói.- Đây là võ nghệ giết người, đây là bản lãnh thật sự. Mặc cho ngươi bao nhiêu hoa xảo, chẳng qua chỉ là một đâm một chém, luyện xong những chiêu này, liền đi lại khắp thiên hạ, còn dư lại chẳng qua chỉ là kinh nghiệm ứng biến lâm địch.
Đám thân vệ đều là vẻ mặt nửa tin nửa nghi hoặc, Ngưu Kim Bảo cũng không có tiếp tục lý giải, chiến đấu và thực tiễn sẽ khiến ý nghĩ của bọn thân vệ nhận ra được một điểm này. Ngưu Kim Bảo bản thân cũng là ở bên cạnh Triệu Tiến mới nghĩ thông suốt, võ nghệ chiến kỹ phải thuần thục, phải trải qua muôn vạn thử thách, sau đó phải tỉnh táo chuyên chú, đây gần như chính là đầy đủ.