Phó tổng binh Liễu Bình Hổ dẫn quan quân Kế Trấn mở miệng nói.- Vương đại nhân nói rất có lý, thế nhưng quân ta lưng dựa vào thành kiên cố, lương thảo sung túc, lại là người đông thế mạnh. Chỉ cần quân ta không liều lĩnh khinh xuất, quân phản loạn vẫn là kết cục tất bại.
Lời này nói ra khiến sắc mặt Vương Tại Tấn và Trương Kế Tiên đều không dễ coi chút nào. Lúc trước muốn phái binh cướp trại, Liễu Bình Hổ này là kẻ phản đối, hiện giờ lại lấy ra mà nói, dĩ nhiên không phải an ủi mọi người. Đốc sư Vương Tại Tấn nhìn thoáng qua vị Hồng tham tướng dẫn doanh Bắc Kinh, lại nhìn sang vị Bộ du kích của Sơn Tây, cùng với hai vị Tham tướng của Chân Định và Bảo Định, mỗi người đều là trầm tư như nước, nhìn không ra đang nghĩ gì.
Tuy nhiên Đốc sư Vương Tại Tấn trong lòng rõ ràng, tâm tư của mỗi người đều không giống nhau, có kẻ xuất công không xuất lực, có kẻ muốn xem trò cười, còn có kẻ không biết giằng dai cái gì. Vị Tham tướng trấn Bảo Định này, sau khi tới được Tĩnh Hải lại bỏ tiền mua hai nha đầu, đây nào đâu phải là dáng vẻ xuất binh đánh trận.
Văn quý võ tiện, quan văn lĩnh quân, danh tướng đệ nhất Đại Minh Thích Kế Quang kia đều phải ở trước mặt Thủ phủ Nội các tự gọi mình là chó săn. Vương Tại Tấn biết những điển cố này, nhưng từng trải ở Liêu Trân Liêu Tây đồng dạng bảo y biết, võ tướng nếu như cứng rắn chống đối không nghe lệnh, quan văn kỳ thật không có cách gì.
Chỉ cần võ tướng này ngày thường làm người coi như được, không có náo loạn với bọn đồng liêu, vậy thì ngay cả bắt hỏi cũng không có cách nào. Ngươi một quan văn, bên người hơn trăm hộ binh, muốn động thủ với võ tướng nắm trong tay đại quân, sao có khả năng động tới được.
Hiện giờ mọi người chỉ là giữ gìn lễ nghĩa khách khí ở ngoài mặt, muốn sai khiến binh mã, chỉ là thương lượng, không cách nào muốn càng nhiều hơn nữa. Có ý niệm trong đầu thỉnh thoảng thôi thúc Vương Tại Tấn, đó chính là Tôn Thừa Tông tự buộc tội từ chức ở Liêu Đông bên kia làm thành cái dạng gì, bọn tướng lĩnh Liêu Tây kia lĩnh tiền khống uống máu binh lính thì bản lãnh giỏi, nhưng trông cậy bọn chúng ra trận chém giết đó chính là trò cười.
Có đôi khi Vương Tại Tấn trong âm thầm suy ngẫm, vì sao hoạn đảng chỉ huy binh mã liền sai khiến như cánh tay, những võ tướng thô bỉ kia cũng khăng khăng một mực bằng lòng ra sức. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, hoạn đảng nỡ bỏ ra lợi, chỉ cần ngươi làm việc, ngân lượng và quan chức đều đưa cho được, nhưng quan văn thì không làm được điểm này. Cảm thấy hết thảy đều là lý lẽ đương nhiên, dựa theo khuôn phép vốn nên như vậy, huống chi các ngươi những võ phu thô bỉ này bằng vào cái gì đòi hỏi nhiều như thế.
Chư tướng bên dưới dĩ nhiên không biết cảm thán trong lòng Đốc sư Vương Tại Tấn, Vương Tại Tấn thu lại tâm tình, thận trọng nói.- Tuy nói quân ta tất thắng, bọn giặc tất bại, nhưng dù sao cũng là mấy vạn binh mã ác chiến, lương thảo đôi bên lại không thiếu hụt. Bản quan nghe nói giặc Từ Châu rất coi trọng với đường lương thảo, phát quân cắt đứt chỉ e không dễ. Nếu giống tối nay trúng mai phục của quân địch như vậy, đây ngược lại là tổn thất không cần thiết.
Nghe nói như thế, chư tướng bên dưới đều là gật đầu tán đồng, nhìn thái độ mọi người như vậy, Vương Tại Tấn lại nhíu đầu lông mày, sắc mặt không vui, thế nhưng từng làm qua Đốc phủ bậc này, lòng dạ tu dưỡng đã hơn xa người thường, lập tức chính là thần sắc như thường.
Giặc Từ Châu cho dù một mình thâm nhập vào trong địa phận Bắc Trực Lệ, giữa đại quân và đại doanh Lâm Thanh còn có đoạn khoảng cách, phái ra kỵ binh cắt đứt đường lương thảo đường lui vốn dĩ là thượng sách, nhưng kỵ binh nhị Dương sang đầu nhập, nói giặc Từ Châu kia vốn không sợ kỵ binh, hỏa khí còn tạo thành sát thương thật lớn cho kỵ binh. Kết quả chúng tướng nghe thấy điều này lập tức trở nên thận trọng, đội nhân mã kỵ binh đều là điểm chí mạng của mỗi nhà, dĩ nhiên không nỡ bỏ ra tổn hao. Tuy nói một ngàn mấy trăm kỵ binh mới tới này được mọi người vô cùng vui vẻ chia ra, nhưng thứ đồ tới tay chính là của nhà mình, sao có khả năng lấy đi hao phí.
Sau đó trên đường tiến quân của giặc Từ Châu, theo dò xét của kỵ binh các nhà phái ra, không chiếm được tiện nghi, ngược lại mất đi mấy trăm kỵ binh ở nơi đó, đây liền không chỉ nghe đồn còn có tấm gương trước mắt, mọi người liền càng không muốn mạo hiểm. Theo tình huống như thế, Vương Tại Tấn cho dù muốn dùng kế sách kỳ mưu gì, cũng vốn dĩ không có người đếm xỉa tới, sẽ không có người chấp hành, chỉ đành dùng sách lược mọi người đều chấp nhận được.
Nói lên việc này, lại khiến cho Vương Tại Tấn nghĩ tới gặp phải ở Liêu Đông, suýt chút nữa không nén được tức giận, nhưng cuối cùng vẫn là bình tĩnh trở lại, tiếp tục trầm giọng nói.- Sau lưng bọn ta chính là trọng địa kinh kỳ, nơi kinh thành còn đấy, đây càng phải lấy chắc chắn làm đầu, nếu chẳng may lỗ mãng đi mạo hiểm, dùng sở trường của chúng ta chế sở đoản của địch, quân ta thế lớn, phản loạn suy yếu, chính hay dùng thế Thái Sơn áp đỉnh tiến đánh, chinh chiến đánh bại quân giặc, cầu thắng không cầu vẹn toàn, tích thắng nhỏ mới có được đại thắng.
Mặc dù dùng từ văn nhã, nghe rất có đạo lý, nhưng nói trắng ra chính là dựa vào ưu thế binh lực, mọi người ôm đồm đè tới, không nên mạo hiểm đi làm tiêu diệt vây công gì, trước cầu không có sai phạm, sau bức lui phản loạn, đây là sách lược ổn thỏa nhất không có mạo hiểm nhất, an bài như vậy đối với chư tướng muốn bảo tồn thực lực dĩ nhiên tốt nhất.
- Cho dù phản loạn có ba đầu sáu tay, biên quân chúng ta hơn ba vạn, doanh Bắc Kinh hai vạn, binh mã Trực Lệ hai vạn, đè cũng đè nát bọn chúng. Có đại thế gấp ba bậc này, cũng đích xác không cần khoe khoang đi mạo hiểm, đường đường chính chính đánh sang thì được rồi. Trương Kế Tiên giọng cao vút nói, mọi người lại là gật đầu, ở trên chiến trận ưu thế chính là bảo đảm thắng lợi lớn nhất, càng không cần phải nói kỵ binh quan quân đã gần vạn rồi, đây nếu như thua được, mặt trời sẽ từ hướng tây mọc lên.
Vương Tại Tấn và Trương Kế Tiên đầu tiên dĩ nhiên trước khi làm việc thương lượng qua, nói không được hài hòa cũng không có cách nào xuất binh. Bên này nói xong, Vương Tại Tấn lại nói với Hồng tham tướng dẫn doanh Bắc Kinh.- Hồng tham tướng, ngươi đẩy một bộ binh mã đi Thiên Tân, đó là gốc rễ lương thảo đồ quân nhu của quân ta, cũng là đầu mối tiếp đón binh mã tiếp viện. Vạn lần không được để mất, sáng sớm ngày mai lập tức khởi hành.
Hồng tham tướng đứng dậy đáp lời.- Mạt tướng nghe lệnh.
Trên mặt tướng dẫn binh của Sơn Tây và Chân Định, Bảo Định lộ ra nét cười lạnh, lòng dạ của Vương Tại Tấn bọn họ đều hiểu, lần này trong binh mã doanh Bắc Kinh có một số con cháu nội quan và quý tộc, hứng trí bừng bừng muốn tới lập công, còn có kẻ ngu muội muốn tới xem náo nhiệt, những kẻ này nếu như tổn thất mọi người đều phải chịu liên lụy, cho nên trước đuổi những người này về Thiên Tân.
Đốc sư Vương Tại Tấn lần này ngay cả nhíu mày cũng không che đậy, những Tổng binh, Phó tướng và Tham tướng bên dưới kia vốn dĩ không có nhìn Đốc sư này của ông ta vào trong mắt, bằng không cũng sẽ không kiêng nể gì biểu lộ vẻ mặt.