Diệp Hướng Cao chậm rãi lắc đầu, đây vẫn thật là buồn cười, ngay mới vừa rồi Triệu Nam Tinh còn ra sức gạt bỏ lời khuyên can của mọi người, gần tới lật ngược tình thế, nhưng không quá thoáng chốc đã là rơi vào chỗ vạn kiếp bất phục, hơn nữa còn liên lụy đồ đảng đồng minh của mình.
Chính trong lúc cảm thán, Diệp Hướng Cao lại phát hiện ánh mắt Triệu Nam Tinh không hợp lắm, ông ta thuận theo nhìn sang, phát hiện một đảng Đông Lâm trong phòng và bọn đồng minh của bọn họ đang trao đổi ánh mắt, hoảng loạn vẫn như trước, lại nhiều thêm chút ý vị.
Diệp Hướng Cao nghĩ tới một khả năng, sắc mặt không kìm nổi trắng bệch, nhưng tùy cơ lại là lắc đầu nhàm chán, hiện giờ hết thảy phát sinh trong phòng, mắc mớ gì tới bản thân, tội gì xen vào việc của người khác.
Lần này hội triều không có người thắng nào, bọn quan lớn chức cao sắc mặt cũng đều vứt sạch sẽ, thế nhưng hoàng đế Thiên Khải không có nhìn chằm chằm Triệu Nam Tinh và đồ đảng của ông ta không buông. Việc khẩn yếu như nay là thủ thành nghị hòa, thanh trừ trị tội khẳng định phải có, thế nhưng những thứ này đều phải đợi sau khi đuổi đi binh mã Từ Châu mới nói được.
Đợi sau khi tan triều, hoàng đế Thiên Khải đủ loại lo lắng không có trở về vui chơi trong cung, mà là cùng với Ngụy Trung Hiền bồi tiếp bước lên vọng lâu hoàng thành. Nơi này đương nhiên nhìn không thấy ngoài thành, thế nhưng đối với tình thế trong kinh thành coi như thấy rõ ràng. Mặc dù cổng thành các nơi cũng đã đóng cổng, nhưng trên đường lại cực kỳ hỗn loạn, từ xa nhìn sang, bên trong thành càng có ngọn lửa mấy nơi bốc lên, chuyện thừa cơ cháy nhà đi hôi của ngay cả kinh thành cũng không ngoại lệ.
Ngụy Trung Hiền cúi đầu kính cẩn nói.- Xin vạn tuế gia yên tâm, phủ Thuận Thiên, binh mã ty ngũ thành đều đã ra ngoài đàn áp rồi, rất nhanh đã ổn định thế cục này.
Hai mắt hoàng đế Thiên Khải thất thần nhìn phía xa, thì thào nói.- Bạn bạn! Trẫn từ khi đăng cơ tới nay không có sai lầm gì, cũng không có sa vào cực dục gì. Nhưng thiên tai liên miên, kẻ thù bên ngoài đánh vào. Hiện giờ lại có phản tặc kiêu căng bệ vệ như vậy. Trẫm… trẫm rốt cuộc làm sai cái gì sao?
Ngụy Trung Hiền khom người trầm giọng nói.- Vạn tuế gia cái gì cũng chưa làm sai, là người bên dưới ai nấy đều mang lòng dạ riêng, không chịu đồng tâm hiệp lực. Đây mới bị thù trong giặc ngoài chiếm lấy sơ hở. Đợi lần này phản tặc lui binh, lão nô đặt ra cả tính mạng này, cũng phải vì vạn tuế gia thu dọn cục diện, chỉnh đốn hết những cảnh tượng loạn này.
Hoàng đế Thiên Khải sắc mặt trắng bệch, mồ hôi giọt nhỏ giọt lớn trên trán chảy xuống. Nhìn thấy điều này, Ngụy Trung Hiền không kìm nổi trong lòng than thầm, vị thiên tử này lòng dạ minh bạch, làm việc cầm được bỏ đi được, tiếc rằng rất không thương tiếc thân thể mình. Ngụy Trung Hiền nghe thái y nói qua, việc này tiêu hao tinh lực hơn cả trong việc nam nữ, tuy nhiên trước mắt không phải lúc nhắc tới cái này.
Mặc dù chỗ góc lầu cao chỉ có mấy người, người khác còn cách rất xa Ngụy Trung Hiền và Thiên Khải, nhưng Ngụy Trung Hiền vẫn là ép thấp giọng nói chuyện.- Vạn tuế gia, nô tài xin vạn tuế gia hạ chỉ. Lệnh cấm quân và hoạn quan nội thao thủ vệ phòng thành. Lệnh người quản sự đắc lực của Ngự Mã Giám thống lĩnh phòng thành. Lệnh đội nhân mã Cẩm Y Vệ Đông Xưởng tuần tra trong thành.
Nghe tới mấy cái này, lông mày hoàng đế Thiên Khải lập tức nhăn lại, liếc mắt nhìn Ngụy Trung Hiền mới giọng điệu buồn bực nói.- Bạn bạn! Vào lúc này cũng không cần phải nắm nhiều quyền như vậy ở đây. Phòng thành và các nơi trong thành, Binh bộ và phủ Đô đốc bên đó dĩ nhiên có so đo. Lại nói tiếp, những nơi chốn đó cũng có người Ty Lễ Giám và Ngự Mã Giám theo dõi, hà tất làm điều thừa này?
Ngụy Trung Hiền lúc này lại nâng thẳng lưng, nhìn chằm chằm hoàng đế Thiên Khải nghiêm túc nói.
- Vạn tuế gia, nô tì còn phải nói lời đại nghịch bất đạo. Từ lúc này về sau, vạn tuế gia muốn gặp ngoại thần, nhất định phải cùng với lão nô, ngàn vạn lần không được một mình tương kiến.
Hoàng đế Thiên Khải bên đó sắc mặt đã lạnh xuống, trên trán Ngụy Trung hiền hơi đổ mồ hôi, người khác đều nói ông ta kiềm kẹp thiên tử hiệu lệnh thiên hạ, thiên tử bị ông ta bịt mắt, nhưng nội quan trong cung và ngoại thần đều biết, Ngụy Trung Hiền chỉ chẳng qua là công cụ Thiên Khải thả ra ngoài cắn xé ngoại triều, bản thân Ngụy Trung Hiền cũng rõ ràng, mà lời lẽ của ông ta đích xác dẫn tới người khác hiểu lầm, thật giống như là muốn khống chế thiên tử, khống chế phòng thành.
Tuy nhiên hoàng đế Thiên Khải cử chỉ rất mau lẹ, sắc mắt hắn biến đổi, đầu tiên là mở to hai mắt nhìn, lập tức sắc mặt so với vừa rồi càng thêm lạnh lẽo khó coi, cắn chặt răng chua chát nói.- Bạn bạn! Ngươi nói là bọn chúng có lòng dạ khác sao?
Ngụy Trung Hiền trong lòng nhẹ nhàng thở ra, lại càng lúc càng đè thấp giọng nói.- Vạn tuế gia, phủ Thuận Thiên và binh mã ty ngũ thành đều là bọn quan văn dẫn đầu. Không lâu nữa đều đổi thành người khác rồi. Doanh Bắc Kinh kia cũng là Binh bộ nhiều đời dẫn dắt, bọn chúng cũng giơ tay vào được. Thế cục trước mắt này khó bảo toàn bọn chúng nảy sinh lòng dạ gì.
Hoàng đế Thiên Khải giọng tức tối nói.- Bọn chúng thân là thần tử Đại Minh, bọn chúng dám sao?
Ngụy Trung Hiền vội vàng giải thích.- Vạn tuế gia, thực tới một bước đó, bọn chúng chỉ muốn bảo vệ giàu sang của nhà mình. Có lẽ giặc Từ Châu kia còn phải cần bọn chúng trang điểm bề mặt, cũng không thiếu quyền chức của bọn chúng. Nhưng vạn tuế gia, bọn chúng đầu hàng được, vạn tuế gia và nô tì lại không đầu hàng được! Cũng may luyện ra được mấy ngàn hoạn quan cường tráng nội cầm, cấm quân cũng đều là người đắc lực đáng tin cậy nắm giữ, Xưởng Vệ còn dùng được. Bằng không thật sự nguy cấp!
Đến lúc này, hoàng đế Thiên Khải chính là không kiềm nén được lửa giận của mình khan giọng nói.- Tuyên gọi bọn Anh Quốc Công, Định Quốc Công sang, tới lúc đó chỉ có các ngươi và những huân tộc cùng chung một thể với đất nước mới đáng tin rồi!
Ngụy Trung Hiền ho khan một tiếng.- Vạn tuế gia, bọn quý tộc cũng không đáng tin cậy. Bọn chúng hiện giờ sao có huyết khí cương cường như năm đó, vì bảo vệ gia nghiệp nhà mình cái gì cũng bằng long làm. Bọn họ và những quan văn kia là hạng người cùng lộ, lúc này ngược lại là Dương Liên, Tả Quang Đấu những quyền quý ương bướng kia mới đáng dùng.
Hoàng đế Thiên Khải đã bị tức giận tới nói năng lộn xộn.- Quả nhân… trẫm… trẫm…, chưa từng bạc đãi bọn chúng, làm sao lại, làm sao lại.
Ngụy Trung Hiền vội vàng đỡ lấy hoàng đế Thiên Khải mở miệng khuyên giải.- Vạn tuế gia không cần quá mức lo lắng. Quân giặc thế lớn, nhưng lại không muốn chiến cứ Bắc Trực. Sauk hi nghị hòa lấy được thứ nên lấy liền sẽ trở về. Tới lúc đó, vạn tuế gia lại chỉnh đốn triều cương, luyện ra được một cánh cường quân tiêu diệt tặc khấu. Tới lúc đó chính là cục diện trung hưng.
Hoàng đế Thiên Khải nghe nói như thế bị tức tới bật cười, trên mặt nổi lên ửng hồng không bình thường, giọng nói trở nên có chút sắc nhọn.- Bọn giặc kia lần này tới nhanh như vậy, lần này trở về, lần sao lại tới thì tốt rồi. Để cho những kẻ đọc sách lòng lang dạ sói trong kinh thành đi cấu kết đưa tin vớ bọn giặc, lần sau thẳng thừng mở ra cổng thành sao?