Mấy hôm trước vừa mới có một cơn mưa nhỏ, muốn mượn bụi mù đi phán đoán khoảng cách Triệu Gia Quân rất khó, tuy nhiên khi kỵ binh dẫn đường đi vào, cũng đã nói lên khoảng cách đại đội không xa rồi, nghe tiếng vó ngựa vang lên, tất cả mọi người trở nên vui mừng, hướng về phía trước ngang nhiên xông qua.
Kỵ binh Triệu Gia Quân hét lớn chạy qua, roi ngựa trong tay quất ra một roi, nổ vang lên ngay trước người đến quá gần, mọi người sợ tới mức cuống quít lui về phía sau, trên đường vừa mới chen chúc lại là một lần nữa trở nên rộng lớn ra. Đến lúc này, Lư Tượng Thăng đã bắt đầu ngưng thần nhìn kỹ, không muốn bỏ qua bất kỳ tình tiết nào.
Nhưng người hầu cận hộ vệ Lư Tượng Thăng lại có chút bất mãn, chủ nhà cương liệt chính trực, tôi tớ dĩ nhiên cũng là kiểu tính cách này, không kìm nổi nhắc nhỡ nói.- Cường đạo diễu võ dương oai, cái bản lĩnh này chỉ dám nhằm về phía dân chúng thôi.
- Không tệ, roi quật ra nhiều như vậy, chỉ có hai cái đánh tới người thôi, nếu quan quân qua đường, hiện tại sẽ thấy máu. Lư Tượng Thăng thản nhiên nói, ánh mắt như cũ ném ở trên người kỵ binh Từ Châu vừa đánh ngựa đi qua.
Y không có đi giải thích với thuộc hạ, có mấy lời lúc này nói ra quá dễ dàng khiến cho người ta để ý, ngay từ đầu khi những kỵ binh này đi qua trước mắt, Lư Tượng Thăng cảm thấy thường thôi. Tinh nhuệ cỡ này, thân binh gia đinh bên cạnh võ tướng cũng làm được, huống chi trước mặt những kỵ binh này kỵ thuật không nói được là tuyệt vời, chỉ xem là chú trọng thôi, nhưng đã có mấy chục người cưỡi ngựa đi ngang qua, lại làm cho y nhìn ra thứ đồ không quá giống nhau, đó chính là đại khái tương tự.
Mỗi cái yên của con ngựa, từng cái áo giáp binh khí của kỵ binh, thậm chí kỵ thuật của mỗi tên kỵ binh, những thứ đó đều không sai biệt lắm, nếu như dựa theo tiêu chuẩn thông thường, đã nói là trong một cái khuôn mẫu khắc ra, yên ngựa vũ khí nhất trí như vậy, nói rõ quân nhu làm tốt lắm, kỵ thuật đều không cách biệt lắm, nói rõ khi huấn luyện đối xử bình đẳng. Lư Tượng Thăng tuy rằng không trải qua chiến trường, lại xem qua rất nhiều công văn ghi chép, và có nói chuyện qua với các lão binh lão tướng đã tham gia thực chiến, bản thân về mặt quân sự đã tạo thành nhận thức, giống nhau với các lời nói trên "Luyện binh thực kỷ" của Thích Kế Quang. Ở trên sa trường, mấu chốt là tiến thoái nhất trí, đội ngũ chỉnh tề, mặc ngươi xê dịch nhảy lên quay lại thay đổi như thế nào, chống lại trăm ngàn người thương đâm đao chém, cũng không có bất kỳ hữu dụng gì, mà kỵ binh của Triệu Gia Quân trước mắt này, khiến cho Lư Tượng Thăng có cảm giác như cái kiểu "Chỉnh tề nhất trí".
Có lẽ những kỵ binh này chính là làm ra vẻ bề ngoài, chiến thắng như vậy muốn điều quân trở về, như thế nào cũng phải lộ ra uy phong cho mọi người xem. Lư Tượng Thăng tự kiếm cho mình cái cớ đi hoài nghi, nhưng hoài nghi này rất nhanh bị bản thân bác bỏ, bởi vì y để ý tới kỵ binh qua lại tới lui cũng không chỉ là mấy chục người cưỡi ngựa lúc ban đầu kia, mà là mấy trăm người cưỡi ngựa thay phiên nhau qua lại, mấy trăm người cưỡi ngựa này cũng làm thành được cái dạng này, đây chính là sức mạnh tinh nhuệ nhất đẳng rồi, kỵ binh tinh nhuệ như vậy, chỉ có Tổng binh biên quân mới làm được, bây giờ còn chưa chắc có.
Khi thấy bổn đội Triệu Gia Quân đi tới, đám người phát ra một trận xôn xao, đội quân uy vũ dũng mãnh bậc này, đến gần xem quả nhiên khác biệt, nhìn áo giáp này, nhìn binh khí này, đội ngũ chỉnh tề này, đám người rảnh rỗi vây xem cũng chỉ xem đến nước này, mà Lư Tượng Thăng lại cảm thấy bản thân đã hô hấp khó khăn rồi, người không biết gì thì chỉ nhìn thấy náo nhiệt, y lại cảm thấy đập vào mặt là một áp lực, cảm giác được trong ngày mùa hè biến thành sát khí lạnh giá, Lư Tượng Thăng thậm chí cảm giác mình không thở nổi.
Sau khi nhìn thấy đội ngũ Triệu Gia Quân, Lư Tượng Thăng còn có một tí hoài nghi cũng đã tiêu tan, trách không được tại sao lại lấy được đại thắng bẻ gãy nghiền nát như vậy, hóa ra là đội quân mạnh mẽ như vậy. Thích Thiếu Bảo sáng tác ra "Luyện binh thực kỷ" và "Kỷ hiệu tân thư" cùng với những cuốn sách nói về binh pháp bản thân đã xem qua kia, tinh binh mà theo như lời bên trên đó nói, loại quân đội trạng thái lý tưởng giống với cai trị thời tam đại, đã ở trước mắt mình rồi, thậm chí so với miêu tả phía trên kia còn tinh nhuệ hơn.
Tri phủ Lư Tượng Thăng phủ Đại Danh không có váng đầu, y rất tỉnh táo quan sát, y đương nhiên nhìn ra được những quân lính trước mặt này là đang trong trạng thái thả lỏng, thậm chí còn ở trên mặt mỗi người nhìn ra được vẻ mỏi mệt và vội vàng, bên ngoài chinh chiến lâu như vậy có lẽ đều là cái dạng này, nhưng mặc dù như vậy, hàng đội bọn họ đi ra cũng là chỉnh tề không loạn như vậy, thậm chí còn đại khái nghe được tiếng bước chân chỉnh tề, cho dù không chỉnh tề như thế, nhưng bước chân đội ngũ như vậy tóm lại nhất trí như một, nói cách khác, trước mắt đội binh mã này bước chân chỉnh tề đã nhuộm dần đến tận xương cốt, thật thấy được thao luyện đến mức độ nào.
Từ lúc bản thân bắt đầu nghe được cái tên của Triệu Tiến, sau đó chọn lọc rõ ràng tính toán ra tháng ngày mà Triệu Tiến quật khởi bên Hoài Tây, đến hiện tại cũng chưa tới mười năm.
Có được một đội quân tầm cỡ như vậy, phải cần tới thì giờ vượt quá năm năm, hơn nữa chỉ trong hai năm qua, binh mã Từ Châu đã làm được tầm cỡ đến như ngày hôm nay, trong tháng ngày ngắn ngủi như vậy, làm sao luyện ra một đội quân lớn mạnh như thế, Lư Tượng Thăng đã gặp qua doanh trại trụ cột của quan quân rèn luyện hơn mười năm, nếu đem ra so sánh với những người trước mặt này, vốn dĩ cũng không đáng nói nữa.
- Đây đâu phải là việc mà con người làm ra, chẳng lẽ thật sự có quỷ thần ở đây. Lư Tượng Thăng thì thầm một câu, sau đó chợt tự biết câm miệng lại, y là con cháu Nho gia nên kính quỷ thần mà xa lánh, lại là một anh kiệt võ nghệ cao siêu, từ trước đến giờ không tin vào chuyện quỷ thần, cũng là bởi vì bình tĩnh, cũng là bởi vì Lư Tượng Thăng đối với binh pháp quân sự hiểu rất rõ, cho nên mới cảm thấy được rung động, mới cảm thấy khó bề tin nổi.
Lư Tượng Thăng đứng ở ven đường tâm trạng bị lay động, cái vẻ mặt lại như bị chấn động vậy, Nội Vệ trà trộn trong dòng người sau khi nhìn thấy như thế, cũng mặc kệ không đi bận tâm nữa, một vẻ mặt rung động như vậy, mấy hôm nay đã nhìn thấy quá nhiều rồi, xem ra hán tử này chỉ là dáng người cao ráo khỏe mạnh thôi, cũng không có chỗ nào khác lạ.
Sau khi cơn rung động trôi qua, Lư Tượng Thăng mới đi để ý tới các chi tiết nhỏ nhặt, binh lính Triệu Gia Quân đều là mặc ái giáp, chiếu theo tin đồn, quân giặc Từ Châu này trên người toàn là sắt, nhìn sau lưng đang đeo cái bao lớn kia, những bộ phận khác của khôi giáp chắc là để trong cái bao lớn, riêng chỉ có cái áo giáp thôi cũng đủ khiến cho người ta líu lưỡi rồi, nếu như nguyên một khối sắt treo ngay ở trước ngực, chỉ cần không phải là một miếng sắt để lấy ra phô trương thanh thế, như vậy khi lấy dao chém thương đâm cũng phòng ngự được, nếu muốn phá giáp, chỉ đành dùng đến rìu búa thôi.