Đương nhiên, quan lại sai dịch cũng sẽ không ngồi ở nhà mình xem toàn bộ của cải sẽ trở thành lợi ích trong tay người công danh, trong lúc này thường thường sẽ có giằng co đàm phán, những ruộng đất được ngấm ngầm chiếm đoạt không phải một nhà độc chiếm, phải xuất ra để tất cả mọi người đều được chia lãi, nhiều năm như vậy, ở các nơi Sơn Đông, hoặc là nói ở khắp nơi trong thiên hạ, đã sớm tạo thành một bộ hệ thống thăng bằng ổn định.
"Hiến tặng" nhìn thấy như hai bên cùng nhau có lợi, thật sự ra cũng có tồn tại mạo hiểm đấy, bọn cường hào có công danh hộ thân thường thường sẽ thu lấy ruộng đất hiến tặng làm của riêng, khiến cho bọn dân chúng nông hộ hiến tặng từ chủ nhân ruộng đất biến thành tá điền làm công của ruộng đất, ruộng đất hiến tặng này cũng thực sự trở thành sản nghiệp riêng của bọn thân hào. Những vị được mời đến Lâm Thanh này, các chuyện lừa gạt tự mình chưa làm qua, nhưng tổ tông cũng đã làm qua, nếu không làm sao tích góp được ra từng tí một gia nghiệp lớn như vậy.
Chiếm ruộng đất người khác hiến dâng ra làm của riêng, nhưng những ruộng đất này như cũ vẫn là ruộng ẩn, không ở trong điền sách của quan phủ, không cần nộp thuế má cho quan phủ, trong nhà những thân hào còn có hộ dân ẩn núp, cũng không có ở trong sổ ghi chép của quan phủ, những hộ dân này chỉ là nô bộc riêng của thân hào, mà không cần phải đi gánh chịu lao dịch gì, cũng không cần gánh nặng thuế đầu người vân vân, như vậy kế nữa, triều đình quan phủ chỉ đành nhằm vào những người không hiến tặng, thu thuế nông hộ tự mình chịu khổ chịu khó trồng trọt phân chia với đám địa chủ.
Người nộp thuế và gánh nặng lao dịch bị ít đi rồi, nhưng vẫn cần phải nộp mức thuế, công việc cần phải làm không có thay đổi, thậm chí còn tăng dần trong từng năm. Nói cách khác, càng ngày gánh nặng càng nặng nề đặt ở trên thân người càng ngày càng ít, khiến cho bọn họ hoặc là đi hiến tặng, hoặc là phá sản phá gia, ruộng đất lập tức bị người dùng giá thấp mua đi hoặc là thôn tính, và những ruộng đất này tới trong tay cường hào có thế lực, lại biến thành ruộng ẩn, tuần hoàn ác tính, vòng đi vòng lại.
Từ khi có nhà Minh đến nay, từ Thái Tổ Chu Nguyên Chương đến hoàng đế Thiên Khải bây giờ, thời điểm khai quốc thanh tra đồng ruộng thiên hạ, sau đó một năm ít hơn so với một năm, đồng ruộng này còn tại đó, hơn nữa còn phải đi khai hoang phá đất, nhưng ở trong điền sách của Lại bộ và các nơi quan phủ, chính là chỗ này cứ mỗi năm ít xuống. Trương Cư Chính làm một đường Tiên Pháp, kiểm ruộng đất thiên hạ, kết quả đồng ruộng lại trở nên nhiều, chỉ là việc biến nhiều này không được mấy năm, lại bắt đầu mỗi năm thay đổi ít đi. Vốn dĩ ruộng đất khắp chốn thay đổi ít đi, nhưng ruộng đất bên trong Vệ Sở quân không có thay đổi ít đi, nhưng bắt đầu từ năm Gia Tĩnh đến hiện tại, ngay cả quân ruộng bên trong Vệ Sở cũng càng ngày càng ít đi.
Những ruộng đồng bị biến mất trên sách vẩy cá của quan phủ, dĩ nhiên đều rơi vào túi tiền riêng của những cường hào này, không cần phải nộp thuế má, không cần gánh nặng lao dịch, không ngừng thay cường hào phát tài làm giàu, triều đình sưu cao thuế nặng không ngừng tăng thêm, lần lượt thiên tai nhân họa, rất nhiều dân chúng nông hộ phá sản phá gia, mà bọn thân hào mượn cơ hội này thôn tính, thực lực tài lực càng lúc càng bành trướng.
Từ ngày đầu Đại Minh khai quốc, khắp chốn có nông hộ, có địa chủ thân sĩ trung tiểu, còn có cường hào, nhưng hơn hai trăm năm qua, nông hộ càng ngày càng ít, trung tiểu địa chủ càng ngày càng ít, chỉ còn lại có cường hào cự thân càng ngày càng bành trướng. Ruộng đất công thương khắp nơi, đại bộ phận lợi ích đều bị bọn họ lũng đoạn và xâm chiếm, quan phủ Đại Minh chính là ở chỗ này vẫn ấm ớ, quan lại sai dịch phía dưới còn ở trong đó giở trò, phát tài chia lãi, triều đình quan phủ Đại Minh thậm chí xem những thân hào này trở thành cốt cán trụ cột của nước nhà, dựa vào bọn họ đến thống trị khắp chốn, dựa vào bọn họ đến giữ vững ổn định.
Triệu Tiến dĩ nhiên không làm như vậy, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng biết, trừ phi bọn họ giống như Đại Minh hồ đồ đần độn vậy, nếu không chỉ cần muốn làm cái gì, nhất định sẽ xâm hại lợi ích đám thân hào, mặc cho ai cũng không muốn thấy tài sản của mình bị xâm hại, mặc cho ai cũng không muốn thấy con đường kiếm tiền bị đoạn tuyệt. Dù sao bọn họ cũng không muốn, đây cũng là không cần phải để ý tới suy nghĩ của bọn họ, chỉ làm theo Triệu Tiến và lợi ích của Từ Châu tiến hành là được rồi.
Yến tiệc đã yên tĩnh chốc lát, Triệu Tiến và bọn huynh đệ còn đang từ từ ăn, bọn thân hào làm chủ sản nghiệp công thương mậu dịch coi như điềm tĩnh, những người khác đều là buông xuống chung rượu và đôi đũa, sắc mặt nặng nề trao nhau ánh mắt. Mới đầu còn có điều e dè, thì giờ dần dần cũng bắt đầu nói chuyện nhỏ giọng với nhau, mọi người cũng bất chấp lẫn nhau không phải là đồng minh, thậm chí còn có lục đục với nhau. Lúc này cục diện này, nhất định phải xuất ra điệu bộ. Nhưng khiến mọi người cảm thấy buồn bực chính là, ở trước mặt Triệu Tiến mạnh mẽ, cứng rắn, mọi người cũng không có đường sống gì để phản kháng.
Ngẫm lại hàng ngũ mặc áo giáp chỉnh tề kia, ngẫm lại mấy ngàn thiết kỵ kia, còn nghĩ đại bác cần phải mười mấy con trâu ngựa mới kéo đi nổi, và thắng lợi có được trong khoảng thời gian này, trước mặt một lực lượng như vậy, ngươi là bằng mặt không bằng lòng, hay là rút đao phản kháng, hoặc là kéo dài không làm, đều sẽ bị nghiền ép dập nát, nhưng ai cũng không được cứ như vậy đi chấp nhận, đây là đang cắt thịt hút máu ở trên người đấy.
Mọi người đã có thói quen lừa gạt cưỡng đoạt, có thói quen không cần nộp công lương thuế nước, có thói quen sống một cuộc sống của hoàng đế một phương. Ngẫm lại phải giữ phép tắc của một người Từ Châu tuổi còn trẻ, phải đem tài sản ruộng đồng tôi tớ thật vất vả vơ vét cướp đoạt có được đưa ra ngoài, ai cũng không muốn, ai cũng không cam chịu, nhưng mọi người nghĩ không ra cách gì, ai cũng đang nắm giữ đại tộc đại gia đình, tài năng đọc sách cũng không tính thua kém, dĩ nhiên cũng biết đủ loại điển cố kế sách trong lịch sử, nhưng vắt hết óc, lại nghĩ không ra trước mắt dùng được cái gì.
Cho dù không có cách gì, cho dù không có gì đáng nói, lúc này cũng nhất định phải tỏ thái độ, bằng không, cũng sẽ bị trở thành cam chịu, vậy ngay cả danh phận đại nghĩa cũng bị mất, đến lúc đó là phiền hà lắm.
- Tiến gia, lúc này đại sự sắp tới, hết thảy cũng là muốn cầu cái ổn thỏa, cái việc kiểm địa tra đinh này, rất dễ dàng kích khởi dân biến, sẽ có hại cho nghiệp lớn Tiến gia. Tiến gia bên này nếu là cần nguồn quân phí mộ lính, mọi người dĩ nhiên kiệt lực bồi đáp. Chúng tôi tuy không tính là cự phú gì, nhưng vẫn là bồi đáp một phần, nhất định sẽ hết sức tương trợ. Một lão già đứng dậy nói, người nọ là người huyện Thương Hà phủ Tế Nam, đời trước là làm được cái ghế Tuần phủ tỉnh nào đó, Thị lang cáo lão về hưu, đời này còn có xuất thân cử nhân, chưa có rời khỏi đường quan lại, ở nhà chủ quản gia nghiệp. Người này được xưng tụng đức cao vọng trọng, ẩn ước được xem như hạng người thay mặt thân hào Sơn Đông rồi.