Hoạn quân Hồ Vượng cổ họng phát khô, nhưng lúc này lại chỉ đành đờ đẫn gật đầu, nhìn người nọ lấy từ trong ngực ra một phong thư thả ở trước mặt y, phong thư bị xi phong kín. Sau khi bỏ ở trên bàn, hán tử kia lại móc ra một thoi vàng đặt ở trên phong thư, khẽ cười nói.- Thư này đêm nay phải đưa đi, không cần giả vờ khôn vặt gì. Nếu như không có kết quả, phát tài không thành là chuyện nhỏ, sống chết mới là chuyện lớn. Hiểu không?
Giặc Từ Châu này thần thông quảng đại, ngông cuồng như thế, kinh thành này còn đang ở trong tay triều đình, bọn chúng liền dám phái người sang đưa tin, thậm chí còn uy bức kiêu ngạo như thế. Hồ Vượng trong lòng lầm bầm, trên mặt lại là đẩy ra nét tươi cười, liên tục gật đầu.
Nét cười trên mặt hán tử kia lại trở nên ôn hòa khách khí, lại nâng giọng nói lên, mở miệng nói.- Như thế nào giá cao như vậy, nếu như ứng lời rồi, ta còn thừa lại cái gì. Ta cho dù ở trong thành chờ chết, cũng còn tốt hơn ra khỏi thành chết nghèo. Cáo từ a!
Sau khi nói xong, người này xoay người rời khỏi, Hồ Vượng nhìn trân trối phong thư không có đề danh tự trước mắt, bên tai lại vang lên tiếng cười vang phía ngoài, mọi người cảm thấy người mới vừa rồi keo kiệt, không thấy rõ giá chợ trước mắt này.
Bên ngoài đang cười vang, Hồ Vượng lại cười không nổi, phong thư này rốt cuộc đưa đi hay không đưa đi. Đưa cho Ngụy công công bên đó, sự tình bản thân ở cổng thành bên này giở thủ đoạn vớt vát tiền của tất nhiên bị biết được, nói không chừng chính là đại tội. Nếu không đưa, với Ngụy công công khắp nơi đều có tai mắt kia, muốn giấu diếm được rất khó.- Đám phản tặc này thật là coi trời bằng vung. Hồ Vượng một bên chửi bới thậm tệ, một bên rời đi. Bỏ thoi vàng kia vào trong ngực, ngón tay sờ mó ở bên trên, liền biết phẩm chất của thoi vàng này không tệ.
Hoạn quân Hồ Vượng rất nhanh đã đưa ra quyết định, y hiểu rõ một việc, bản thân mình được sai bảo chuyện khẩn yếu trấn thủ cổng thành, bên cạnh sao có khả năng không có tai mắt của Xưởng Vệ ở đây. Nếu như bản thân mình không nói, đợi Ngụy Trung Hiền bên đó hỏi ra, vậy chính là tai họa lớn tựa trời rồi, tuy nói về sau không nhất định đổi trời, nhưng lúc này Ngụy Trung Hiền vẫn là đang nắm đại quyền.
Hồ Vượng dặn dò thuộc hạ nghiêm thủ việc được sai bảo, đóng chặt cổng thành, sau khi cưỡi ngựa nhằm hướng hoàng cung bên kia chạy sang, lúc này sắc trời vừa tối, khắp nơi hoàng thành đã sắp đóng cửa chốt khóa rồi. Thế nhưng cũng có cửa hông ra vào, phòng bị có sự tình chuyện khẩn cấp đột nhiên xảy ra gì, sau khi kiểm tra thẻ bài, Hồ Vượng được dẫn tới chỗ phòng trực của Ngụy Trung Hiền bên đó.
Hiện giờ tình thế khẩn cấp, Ngụy Trung Hiền đã không thường ở phòng trực của Ty Lễ Giám nữa, mà là tùy tùng ở bên cạnh hoàng đế Thiên Khải, cho nên phòng trực này liền ở mé ngoài Càn Thanh Cung, do hoạn quan nội thao canh gác, được xưng là phòng bị nghiêm ngặt.
- Lão tổ tông, hài nhi nhận được thư liền vội vàng chạy sang, cũng không dám xé thư đọc thử. Hồ Vượng nói một câu đã cung kính đưa thư lên. Tuy nhiên lúc đưa thư liếc mắt nhìn, trên thư án của Ngụy Trung Hiền bày mười mấy phong thư cùng dáng vẻ đều không khác biệt phong thư mình đưa lên này.
Ngụy Trung Hiền bên kia nhận thư, mở ra tùy ý quét mắt nhìn một lượt liền bỏ ở trên bàn, mở miệng nói.- Ngươi đây là phong thư thứ mười bảy rồi. Hôm nay khắp mọi nơi ở kinh thành đều có thư đưa tới chỗ ta đây. Có người nói là nhặt được, có người nói ngủ một giấc liền ở bên gối đầu, có người nói có kẻ che mặt đụng mặt đưa cho. Ngươi đây lại là tới như thế nào?
Giọng điệu của Ngụy Trung Hiền có chút khàn đặc, nhưng nghe ra được là vì mỏi mệt và vô cùng bồn chồn. Hồ Vượng lúc này đã là ngạc nhiên, vốn tưởng rằng bản thân mình làm chính là việc cơ mật nhất đẳng, đây chính là đại sự can hệ số mệnh nước nhà, chỉ có bản thân lấy ra được, không ngờ rằng còn có mười mấy phong thư. Nghĩ tới chỗ này, Hồ Vượng cảm thấy mất mát, lại cảm thấy không rét mà run. Đám giặc Từ Châu này rốt cuộc làm được cục diện bao lớn, ở trong kinh thành không ngờ âm thầm có nhiều tai mắt như thế.
Nghĩ thì nghĩ, Hồ Vượng cũng không dám có điều giấu diếm với Ngụy Trung Hiền, nói ra đầu đuôi gốc ngọn hôm nay gặp được, thậm chí ngay cả dùng chuyện ra vào kinh thành kiếm tiền cũng không dám bỏ sót. Nghe được y kể lể, sắc mặt Ngụy Trung Hiền thản nhiên, cầm tờ giấy thư trong tay đặt ở trên bàn, mở miệng nói.- Việc của ngươi bên kia ta sớm đã biết rồi, sở dĩ không có điều tra, chính là muốn ở nơi đó chừa lại lỗ hổng, bằng không tin tức trong ngoài vào không được ra không được, chẳng bằng thêm rất nhiều khúc mắc.
Nghe thấy thế, Hồ Vượng chỉ là dập đầu thật mạnh, Ngụy Trung Hiền tự giễu cười lạnh mấy tiếng.- Ta đây ngược lại không ngờ được, giặc Từ Châu này trong thành sớm đã có bố trí, một thoáng chốc lại đưa nhiều thư như vậy tới đây. Ngươi trở về làm việc được sai bảo đi! Phát tài ta đây không cản, nhưng cũng đừng bỏ lỡ việc chính, ngươi hiểu không?
Hồ Vượng đã nơm nớp lo sợ đứng dậy rời khỏi, Ngụy Trung Hiền lại đưa một tay gọi tới một hoạn quan trung niên, giọng buồn bực nói.- Xem qua phong thư này, nhìn xem có gì khác với mười mấy phong thư trước mặt kia. Ánh mắt tay đây tới buổi tối liền không quá hảo dụng.
- Công công vì nước làm việc vất vả, cũng phải bảo trọng thân thể. Hoạn quan trung niên kia lễ độ mấy câu, tiếp lấy phong thư xem kỹ càng, không qua bao lâu xác nhận bút tích khác biệt, nhưng lời lẽ viết ra hoàn toàn như một. Ngụy Trung Hiền gật đầu, sau đó thở dài, cầm thư nhằm hướng tẩm cung của hoàng đế Thiên Khải đi tới.
Ngụy Trung Hiền đi ra ngoài, hoạn quan trung niên cũng là cân nhắc, nếu như trước đó, Hồ Vượng bỏ bê chức vụ thừa dịp loạn phát tài bậc này chỉ sợ không thoát khỏi tử tội, nhưng hiện giờ lại rõ ràng còn được lời “không chậm trễ phát tài, đừng để lỡ việc chính” này, xem ra Ngụy đại thái giám quyền thế ngập trời cũng không bằng năm đó, chỉ đành dựa vào ân huệ lung lạc kẻ bên dưới.
Hoàng đế Thiên Khải ngồi bệt trong thư phòng, mấy tiểu hoạn quan bên cạnh đều không dám thở mạnh một hơi, vừa rồi có một người được sủng ái tiến lên an ủi, kết cuộc bị kéo luôn xuống đánh sống thành chết rồi, ai cũng chưa từng thấy qua dáng vẻ này của hoàng đế Thiên Khải, hắn bình thường đều là rất hòa khí thậm chí cùng tiểu hoạn quân thân cận cũng không bày ra điệu bộ gì, chưa từng nghĩ vào hôm nay nóng nảy như vậy.
Nhìn thấy Ngụy Trung Hiền tiến vào, hoàng đế Thiên Khải giống như nắm được một cọng rơm, vội vàng mở miệng hỏi.- Bạn bạn, trẫm làm sao bây giờ? Giọng của hắn còn muốn khàn hơn rất nhiều so với Ngụy Trung Hiền.
Ngụy Trung Hiền trong lòng âm thầm thở dài, phất tay ra hiệu những kẻ không can hệ lui xuống. Cầm thư đến trước mặt khẩn thiết nói.- Vạn tuế gia, kế sách như nay chỉ đành nghị hòa với giặc Từ Châu kia, để cho bọn chúng rời đi trước, sau đó lại mưu đồ kế tiếp.
Nhìn hoàng đế Thiên Khải không có lên tiếng, Ngụy Trung Hiền giơ lên giấy thư ra hiệu, cười khổ nói.- Vạn tuế gia, phản tặc Từ Châu tay đã giơ vào trong kinh thành rồi. Hôm nay đưa mười mấy phong thư sang hối thúc, bọn chúng đối với hòa đàm này chính là rất sốt ruột.