Chỉ có điều coi trọng của Vương Tại Tấn khác với mọi người. Ngay khi Triệu Gia Quân bắt đầu rút quân, toàn thành Thiên Tân hoảng kinh, ai cũng lo sợ phản tặc Từ Châu lúc rút quân đánh cướp cả thành, thậm chí phóng hỏa giết hại. Quan quân trước mắt rõ ràng là quản không được nữa, gia đình giàu có sớm đã thừa lúc hòa đàm chạy ra ngoài, bởi vì bọn họ đã sớm dự liệu được trận đại họa này.
Thế nhưng khiến mọi người không ngờ chính là, Triệu Gia quân đi rất yên lặng, mang đi đồ vật của chính bọn họ, cũng mang đi thu hoạch hợp lý, quân tư và trâu ngựa của đại doanh Thiên Tân, vàng bạc trong quan kho của Thiên Tân, về phần tài của dân chúng không chạm một phần, càng không có quấy rối dân chúng, thậm chí xung quanh doanh trại đều quét tước sạch sẽ.
- Đám mọi rợ phương nam này sai đi sớm như vậy, liền mấy ngày nay làm ăn tốt, còn chiếu giá cả trả tiền. Đây là nguyên lời của một gã bán bánh nước, bị tùy tùng Vương Tại Tấn dò la tin tức nghe được mang về.
Vương Tại Tấn lý giải được những thứ này im lặng rất lâu, chiếu theo điều thấy được của tai mắt Xưởng Vệ trong sứ đoàn, trước khi về kinh, Vương Tại Tấn và Triệu Nam Tinh đóng cửa thảo luận bí mật rất lâu, Triệu Nam Tinh lúc rời đi trên mặt có tươi cười, thoạt nhìn đôi bên hẳn là đã đạt thành ăn ý gì đó, có lẽ đã kết đảng, kết minh, thế nhưng Vương Tại Tấn đoạn đường trở về kinh sư, trên mặt ông ta thủy chung không thấy nét cười gì, đại đa số thời điểm thậm chí là tuyệt vọng sầu thảm.
************
Ngay vào ban đêm đạt thành hòa đàm, Triệu Tiến và bọn huynh đệ ăn một bữa đơn giản, sau đó mọi người tự mình trở về doanh trại sửa soạn khởi hành. Rời khỏi Từ Châu đã mấy tháng, mặc kệ theo phương diện nào mà nói đều phải nhanh một chút trở về. Lần này lấy được nhiều đồ vật cũng phải trở về mau chóng tiêu hóa.
Mọi người nên bận rộn đi bận rộn, tuy nhiên cũng đề nghị Triệu Tiến đi ngủ sớm một chút. Từ lúc khai chiến tới nay, mỗi một bước đều là hắn thao lược lo liệu, quân vụ chính sự còn có việc vặt của Từ Châu bên đó, vô số sự vụ tụ tập tới chỗ của hắn sau đó lại phân phát ra ngoài, thật sự là vất vả dị thường, trước mắt cáo chung một giai đoạn, cũng nên nghỉ ngơi thật tốt.
Tuy nhiên Triệu Tiến không có nghe theo đề nghị, ăn xong cơm tối, sau khi cưỡi ngựa tuần tra các doanh, Triệu Tiến mang theo thân vệ lên đầu thành Thiên Tân, Ngưu Kim Bảo chỉ huy mọi người ở bên cạnh lầu thành cổng đông Thiên Tân dọn dẹp ra một chỗ, đốt lửa nướng thịt, lại dùng lò than pha trà. Lúc này đàng là Thiên Tân đầu hạ, vào ban ngày tuy nói có chút nóng, nhưng vào buổi tối gió biển thổi vào, mát lạnh sảng khoái, khiến cho người ta cảm giác rất thoải mái.
Triệu Tiến không có gọi huynh đệ của mình lại đây, lại hô Mã Xung Hạo tới, cử động này không có giấu diếm người, người Triệu Gia Quân biết rất nhiều, trong lòng mọi người đối với địa vị của Mã Xung Hạo đều có điều chỉnh.
Triệu Tiến cười nói.- Ta không thích rượu, cũng không hy vọng thuộc hạ thích rượu. Mặc kệ tửu lượng bao lớn, một ngụm đi vào sẽ có một chút hoa mắt. Chúng ta mỗi ngày đều đang bận rộn làm việc, lo liệu bao nhiêu của cải mạng người. Một chút hoa mắt đó khả năng sẽ phải chậm trễ đại sự, cùng uống trà đi!
Mã Xung Hạo ngồi ở đối diện hắn cười nhu hòa nói.- Thuộc hạ cũng không muốn uống rượu, nhưng năm đó ở trong quan trường Chu Minh, rượu này không uống liền không làm thành việc, nhất là nha môn mang đao mặc giáp, rất là coi trọng cái này. Không uống liền nói rõ võ dũng kém cỏi, bất đắc dĩ cũng chỉ đành bồi tiếp uống vào. Nhưng lúc làm việc phải đầu óc phải thân thủ, uống rượu thật sự hỏng việc.
- Chu Minh này gọi tới quá khó đọc rồi. Gọi Đại Minh là tốt rồi. Đây cũng là mọi người quen gọi. Triệu Tiến cười thuận miệng nói, thái độ hai người rất là thoải mái, một câu dắt một câu.
Nước trên lò than sôi lên, ngâm nước trà dâng lên, bên đó thịt dê nướng gì cũng đều cắt xong đưa lên. Ngưu Kim Bảo kêu gọi thân vệ khác lui xa một chút, chỉ chừa lại hai người Triệu Tiến và Mã Xung Hạo ở lại. Triệu Tiến nâng chung trà lên nhẹ nhàng thổi, trầm mặc nhìn về phía trong bóng đêm, qua chốc lát mới lên tiếng.- Ngươi đang ở Đại minh bên kia đã là hạng người đứng thứ tư, thứ năm Cẩm Y Vệ, tới trong Nội vệ của ta giống như vẫn xếp hàng thứ tư thứ năm, ngược lại tủi nhục ngươi rồi.
- Tiến gia nói đùa, thuộc hạ nếu như ở Đại Minh, nếu không có cơ duyên lớn tựa trời, cả cuộc đời này cũng chỉ tới được một vị hai vị, vả lại họa phúc khó lường. Người nhà trong tộc có lẽ sống tốt vài năm, nhưng lâu dài xem lại, có lẽ dẫn họa trên thân. Xưởng Vệ đó chính là cây đao, người dùng đao cũng chưa chắc có kết cục tốt, đừng nói đao này.
- Với bản lãnh kiến văn của ngươi, bợ đỡ được Ngụy Trung Hiền không khó, đó thật chính là phú quý lớn tựa trời rồi.
- Tiến gia, giàu có nhất thời là có, nhưng Ngụy Trung Hiền vừa ngã, thuộc hạ liền phải bị diệt cửu tộc rồi. Đây không phải là đại phú quý, mà là việc đại họa. Tiến gia, Từ Châu bên này khí tượng triều mới càng lúc càng hiển lộ, Tiến gia là chân long thiên tử. Có thuộc hạ bên này làm thần tử theo rồng, mai sau phong vương không dám nghĩ nhưng tước vị Hầu Bá cũng sẽ không ít. Hơn nữa giàu có này truyền xuống tiếp nữa, hai cái này so sánh với nhau, chọn bên nào không phải rất rõ ràng sao?
Triệu Tiến dùng chiếc đũa gắp lên một miếng thịt dê đưa vào trong miệng, cẩn thận nhấm nuốt, lẽ ra thịt nướng này phải dùng cái que hoặc là đoản đao găm vào ăn mới có hương vị, tuy nhiên vì lý do an toàn, chỉ có chiếc đũa đầu bằng ở đây, Mã Xung Hạo gắp miếng thịt đưa vào trong miệng, song phương lại trở nên im lặng.
- Ta nói lời như vậy không chỉ một lần, ta tuy còn trẻ tuổi, nhưng cũng biết lời lẽ hoài nghi ngươi trung thành bậc này không nên nói nhiều như thế. Thế nhưng ta vẫn luôn cảm thấy ngươi không tốn sức, ngươi quá tinh minh rồi. Từ đầu tới cuối đều là chọn lựa hợp nhất. Người tinh minh như vậy, thiết nghĩ sẽ không làm hết sự tình, nói vậy sẽ hạ vốn liếng nhiều đầu, lưu lại đường lui cho bản thân. Nhưng việc ta muốn dùng ngươi làm, đều là chuyện cơ mật khẩn yếu nhất của Từ Châu, cho nên ta không lo lắng.
- Tiến gia làm việc trầm ổn dường như người quá năm mươi. Lo nghĩ của Tiến gia kỳ thật cũng không kém, thuộc hạ cũng không biết nên tự kể lại như thế nào. Thuộc hạ nói trung thành để chứng giám, chỉ sợ không mấy người sẽ tin. Nói Từ Châu và Tiến gia bên này có đại phú quý, cái này nói quá nhiều rồi. Vợ con của thuộc hạ đều ở Từ Châu, thuộc hạ mấy năm nay bận rộn không ngớt, cũng không có lòng dạ mua vợ lẽ dưỡng con riêng gì. Lẽ ra có con tin, thế nhưng lời này lừa gạt không được Tiến gia, người như thuộc hạ đây thật tới lúc khẩn yếu, vợ con cũng bỏ qua được. Thuộc hạ nên làm như thế nào Tiến gia nói đi?
Hai người nói tới mức như vậy, đã coi như trắng trợn rồi, tuy nhiên hai người cũng biết rõ không có bị tổn thương tới hòa khí, thậm chí không có ý trách cứ biện giải. Triệu Tiến và bọn huynh đệ nhà mình, đều sẽ không nói trắng ra như vậy, nhưng với hạng người như Mã Xung Hạo này, thì nói thẳng ra được.