Hùng thiên tổng kia khẽ quát một tiếng.- Chính ngay lúc này! Tay cầm phác đao bước nhanh về phía trước chạy đi, bộ hạ phía sau cũng đều theo đó chạy nhanh, nhưng vào lúc này, cử động của mọi người vẫn là rất nhẹ nhàng, không xông thẳng vào doanh trại của quân giặc, điên cuồng gào thét hô loạn chỉ sẽ dẫn tới vây công, bại lộ hành tích.
Trạm canh gác của mấy tên giặc kia đều dựa vào gần lũy trại, ánh đuốc bên này trở nên đen thui, mọi người bước chân rất nhẹ, xem chừng chưa mò tới trước mặt mấy tên canh gác quân giặc kia không biết cái chết đã tới nơi. Hùng thiên tổng nâng ngang đao trong tay, tùy thời sửa soạn vung chém ra. Lần này chỉ cần thành được, thế nào cũng tranh được cái tiền đồ Du kích, xuất thân của mình chỉ là Tiểu kỳ, không có công lớn và kỳ công, vốn dĩ không có cách nào thăng chức.
Mắt thấy sắp tới trước mặt rồi, rõ ràng nhìn thấy trạm gác của quân giặc, nhưng nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của tên canh gác quân giặc kia, hiện giờ cách lũy trại quân phản tặc hơn bốn mươi bước, sau khi giết người liền xông vào!
Nhưng vừa lúc đó, mấy trạm canh gác quân giặc kia không có hô lớn, không có chạy trốn, cũng không có chống cự, chỉ là ôm đầu nằm sấp xuống đất, chẳng lẽ quân phản giặc cầu tha mạng là tư thế này sao? Nhưng tới mấu chốt quan đầu này, không có bất kỳ thì giờ để chậm trễ nghi hoặc, tiến lên chém chúng xông vào làm loạn doanh!
- Vút! Vút! Liên tục mấy tiếng trầm đục, đầu tường đối diện có mấy chỗ lóe sáng, Hùng thiên tổng tóc tai cả người dựng lên, đây là động tĩnh gì, không giống như là hỏa pháo, nhưng không giống như súng hỏa mai.
Lập tức Hùng thiên tổng nghe được tiếng gào thét phá không dày đặc, tiếng thét chói tai giống như quỷ ở dưới âm tào địa phủ đòi mạng. Hùng thiên tổng nhìn thấy trên thân mười mấy tinh nhuệ quan quân xông tới trước mặt máu bắn tung tóe, bị bắn bay ngược thẳng ra sau. Đây quả thật là trong chớp mắt điện quang hỏa thạch, Hùng thiên tổng theo đó giơ phác đao trong tay lên đón đỡn, trong lòng còn có chút lòng giữ lấy may mắn, trên người mình mặc tỏa tử giáp thượng hảo, ít nhiều ngăn đỡ được.
Phác đao bị đánh gãy, thân thể Hùng thiên tổng có mấy chỗ bị bắn trúng cực mạnh. Ở trong nháy mắt này, Hùng thiên tổng cảm thấy toàn thân đều trúng tên rồi, chỉ là mũi tên lần này so với nhưng thứ đã trải qua trước đó lớn gấp trăm gần.
Mấy trăm tên tinh nhuệ quan quân cướp trại chính trong nháy mắt này bị đánh ngã mất một phần ba, lập tức nghe thấy được tiếng hô quát trong lũy trại, lập tức dây cung vang động, tiếng động lần này bọn họ rất quen thuộc, chính là cung tiễn bắn ra rồi, mượn ngọn lửa sáng trên lũy trại hô hoán nhìn thấy mưa tên rơi xuống, lại là một vùng tiếng kêu thảm.
Đến lúc này, ai còn dám tiếp tục tiến lên, đối phương rõ ràng là sửa soạn kỹ càng đợi bọn hắn tới. Dám ban đêm xuất động đều là tinh nhuệ, lúc này cũng là dứt khoát, mặc kệ đồng bọn rên la trên đất đều là quay đầu bỏ chạy, chạy chậm thật không còn kịp nữa. Tuy nhiên lúc này đã không kịp nữa rồi, nghe thấy được tiếng vó ngựa từ phương hướng trái phải vang lên, cũng có từng mũi tên đóm lửa bắn sang, không ngừng rơi vào trong đám người. Tên lửa này không phải vì giết địch, lại là vì chỉ rõ phương hướng cho truy binh.
Cũng may du kỵ Triệu Gia Quân bố trí ở bên ngoài không có truy quá xa, truy đuổi theo hai trăm bước chính là trở về, nhưng kỵ binh truy kích bộ tốt, còn là bộ tốt vì đánh bất ngờ mà mặc y phục nhẹ, sát thương thật sự quá lớn, quan quân tinh nhuệ không có chết ở trước lũy trại hoàn toàn bị đánh tan, chỉ có hơn trăm người chạy ra ngoài được, về phần những binh tốt này sẽ về doanh hay không, cái này thật khó nói rõ.
Mà một mặt dựa vào Vận Hà kia, cũng có tiếng động cùng loại vang lên, đạn pháo một cân tây và hai cân tây bắn ra quét sạch toàn bộ quan quân cướp doanh trong vòng mấy chục bước, quân tướng dẫn đội cũng mất mạng tại chỗ, nhưng khoảng trống giữa Vận Hà và lũy trại có hạn, rất nhiều quan quân chạy tán loạn chỉ có nước nhảy vào trong Vận Hà, bọn quân binh trên thuyền cầm ra sào trúc mũi nhọn, nhìn bóng người cử động trên mặt sông liền đâm, khêu ngọn đèn lùn sục, không có người nào lọt lưới được.
Ở chỗ lệch về phía trái hậu phương, bọn cung thủ đều lên trên nhìn xem, nhìn thi thể ngổn ngang bên ngoài, trên mặt mỗi người lại không quá nhiều hưng phấn, ngược lại có hơi hậm hực, cũng có người vô tình nói.- Huynh đệ chúng ta bắn hai đợt, còn không nhiều bằng bốn khẩu pháo này bắn chết.
- Bọn dùng súng hỏa mai đều đang ngủ, chỉ chúng ta gác đêm. Năm đó luyện cung tiễn còn cho rằng là môn tay nghề giỏi, không ngờ rằng chúng ta học mấy năm, mười năm, không so được những kẻ luyện được mấy tháng kia, phải sớm một chút đổi nghề!
- Đừng nói lời ủ rủ này nữa, chúng giằng dai bắn ra một phát đạn chì, chúng ta bắn ra mấy mũi tên, vẫn là chúng ta mau hơn!
Bàn bạc của bọn cung thủ rất nhanh bị bọn liên trưởng đội trưởng quát dừng lại, ngày mai chúng là đại chiến, đêm nay còn nói không chính xác sẽ còn có người cướp doanh hay không, không được lãng phí tinh thần, đều phải mau chóng nghỉ ngơi.
Đầu thành huyện Tĩnh Hải cũng không nhìn rõ kỹ càng xa như vậy, ngay khi doanh trại Triệu Gia Quân trở nên ồn ào huyên náo, các loại động tĩnh đan vào nhau cùng một lúc, quan văn võ tướng đầu thành đều trở nên hưng phấn, mấy tên tướng lĩnh càng là liên thanh hạ lệnh, chỉ cần doanh trại quân giặc sụp đổ, ngay lập tức chính là xuất binh lội qua sông giết tới.
Tuy nhiên huyên náo ồn ào này không có tiếp tục bao lâu, rất nhanh đã yên tĩnh trở lại, điều này làm cho tình cảnh đầu thành lập tức trở nên vô cùng trầm lặng, mặc dù thấy không rõ nảy sinh chuyện gì, những người mới vừa rồi còn châm biếm quân phản tặc là hạng gì đó đều cúi đầu ủ rũ. Tới bây giờ còn có gì nhìn không rõ, quân giặc Từ Châu chẳng những không có sơ hở, còn cố ý lộ ra sơ hở để cho quan quân chui vào, giảo hoạt bậc này, cũng không phải hạng ngoài mạnh trong yếu làm được.
Đốc sư Vương Tại Tấn và chủ tướng Trương Kế Tiên cùng với quan dẫn binh các bộ binh mã đều còn coi như điềm tĩnh, tập kích đêm bậc này vốn chính là đánh bạc, hạ vốn liếng lớn lời nhiều, đánh thua cũng lỗ không nhiều, chinh chiến lâu dĩ nhiên nhìn được rộng rãi. Nhưng đây cũng là buồn bực tránh không khỏi, sau khi xuống thành, Đốc sư Vương Tại Tấn không có bảo các tướng tản đi, đều là triệu tập tới nơi trung quân nghị sự.
- Nghe nói Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc đã theo giặc phản nghịch, quân phản loạn được một tướng giỏi này tương trợ, thật là họa lớn! Vừa ngồi xuống, Vương Tại Tấn trước nhắc tới điều này, đây khiến lòng dạ bại hoại của chúng tướng tản đi một chút, Chu Bảo Lộc kia tuy rằng không biết đại nghĩa, nhưng cũng là hạng người dẫn binh dụng binh lão luyện, có y chỉ điểm, mọi người bị thua thiệt cũng không oan uổng.
Tình cảnh trong phòng hơi chút thả lỏng, Vương Tại Tấn trầm giọng nói.- Đã nhiều ngày mọi người đều là nghe thấy nhìn thấy, quân giặc Từ Châu này cũng không phải đám ô hợp, tiến lùi rất có lề lối, lại có phản tướng chỉ điểm, gian thương cung ứng lương thảo. Đây chính là khúc xương khó gặm, Quân ta nếu như muốn tốc chiến tốc thắng chỉ e có chút khó xử.