Ánh mắt trao đổi, cuối cùng hoàng đế Thiên Khải nhìn về phía Ngụy Trung Hiền, lưng eo của Ngụy Trung Hiền có chút còng xuống, thế nhưng vẫn là tiến lên một bước, nhưng ông ta vẫn không mở miệng, liền nghe thấy Văn Uyên Các lại có tiếng bước chân dồn dập vang lên, mọi người theo đó đều là run rẩy. Viện quân Tôn các lão bị chặn ở nửa đường không động đậy được, còn có tin tức xấu gì muốn đưa lại đây!
- Không hay, không hay rồi, bọn giặc bức tới dưới thành rồi!
***********
Đoàn thứ hai lữ thứ nhất và kỵ binh tiên phong của Triệu Gia Quân tụ họp sau khi nghỉ ngơi một đêm, thời khắc chính ngọ ngày hôm sau, binh mã Triệu Gia Quân bên ngoài kinh thành triển khai hàng ngũ, nhằm hướng tường thành bức tới gần, kinh thành chấn động!
Binh sĩ trường mâu và súng hỏa mai đoàn thứ hai lữ thứ nhất theo chỉ huy của tiếng trống và cờ xí, sắp thành hàng đội, sải bước chỉnh tề tiến lên, còn hơn ba ngàn kỵ binh kia thì là chia ở hai cánh và hậu đội, từ từ tiến lên. Bộ tốt ở giữa, kỵ binh phân ra hai cánh, bày binh bố trận bậc này không hợp với binh pháp, nhưng theo cục diện này, ai dám nói chúng không đúng, mọi người chỉ cảm thấy sát khí lẫm liệt.
Trên thành và ngoài thành có người theo dõi động tĩnh của Triệu Gia Quân, bên trong, bên ngoài thành tức khắc đều biết cả rồi. Nhìn năm ngàn người Triệu Gia Quân này tiến tới gần, hai chỗ kinh nam và kinh bắc đã tụ tập binh mã, nhưng quan binh hai chỗ này vốn dĩ không dám rời doanh, mặc kệ ý chỉ thúc giục thế nào, mọi người đều không dám tự ý động.
Bại binh đã mang về miêu tả hung hãn của giặc Từ Châu thế nào, tin tức từng trận đại bại kia, miêu tả khoa trương hoặc thật hoặc giả kia đã sớm khiến cho quan quân chiến ý mất hết, nếu như đấu được mọi người còn bằng lòng đi đấu, nhưng chuyện chịu chết vẫn là bỏ đi, đánh lại hay không đánh lại, tội gì đi tự hành hạ một chuyến.
Ở trong hai nơi đại doanh này, hoạn quan và văn thần sang thúc giục mới đầu hầm hầm giận dữ, sau cũng không có tiếng đáp lại. Hoạn quan và văn thần thống lĩnh binh mã nơi này là vẻ mặt đau khổ giải thích, chết sống không dám ứng thừa chuyện xuất binh. Tới cục diện như nay, võ tướng dẫn binh chân chính đều có so đo, binh dưới tay không phải đi hộ gia vệ quốc mà là tiền vốn giữ mạng hoặc là giàu có ngày sau của bản thân mình. Lại nói nữa, cục diện trước mắt này, ai còn dám thúc giục quá gấp, bức quá gấp, nảy sinh bất ngờ làm phản, trong loạn quân ai còn sống tiếp được.
Hoạn quan và văn thần vốn ban đầu vênh váo tự đắc không dám thúc giục võ tướng, còn bọn võ tướng đối đãi binh tốt như heo chó cũng không dám đi bức bách quân tốt, tất cả mọi người chỉ dám mập mờ giữ gìn như vậy, trong hai chỗ đại doanh đó, lương thảo đầy đủ, khao thưởng gấp đôi, còn giữ được một phần thể diện, nếu xuất chiến vậy thì không còn tôn ti trên dưới gì nữa, phải xem trong tay ai có đao rồi.
Trên tường thành phía đông kinh thành, bọn quan binh Đại Minh núp ở sau lỗ châu mai và tường thấp, nơm nớp lo sợ nhìn Triệu Gia Quân không ngừng tiến lại gần, hỏa pháo trên đầu thành đều đã nhét vào xong hỏa dược, cây lăn vôi sống cũng chất đầy các chỗ yếu điểm, nước và dầu trong chảo lớn cũng đã sôi sục. Phòng bị bậc này coi như hết mực khuôn phép, nhưng mọi người đều không có một chút lòng tin, chỉ cảm thấy sợ hãi.
Từ sau khi nhìn được trường diện mấy chục đội kỵ binh Từ Châu vây công quan binh, những loại tin đồn khó bề tưởng nổi của bại binh Thiên Tân, bại binh Sơn Đông đó truyền lại toàn bộ bị xem thành là thật, ai cũng không dám rời thành tiếp chiến với những sát thần đó.
Kinh sư là đại thành thứ hai của thiên hạ, xếp sau Nam Kinh lợi dụng thế núi dựng thành, tường thành nguy nga cao ngất, ở trên đất bằng phẳng rộng rãi giống như người khổng lồ. Từ khi có nhà Minh tới nay, giặc Thát đến từ thảo nguyên, loạn tặc tới từ các nơi Đại Minh, không chỉ một lần tới dưới thành này, lại không có một kẻ nào lay động được nó. Quân dân, quân thần trong kinh sư đều có lòng tin như vậy, nhưng không biết vì sao, nhìn thấy binh mã Từ Châu ngoài thành, không có một người nào trong lòng nắm chắc. đều nghe nói qua giặc Từ Châu dùng cự pháo đánh sụp thành huyện Tĩnh Hải rồi, kinh thành này chống đỡ được hay không, mọi người trong lòng không nắm chắc!
Đoàn bộ binh một ngàn mấy trăm, ba ngàn kỵ binh, đội ngũ gần năm ngàn người, xếp hàng mở ra tầm vóc không coi là nhỏ nhưng so với cự thành nguy nga này, thật giống như là con kiến và người, nhưng con kiến này đang không hề sợ hãi tiến lên, mà người thì là nơm nớp lo sợ bó tay vô kế.
- Đều bắt đầu sẵn sàng, đều sửa soạn cả. Mọi người nghe đây, ngày tận trung vì nước tới rồi, chúng ta đừng để cho tổ tông mất mặt!
Võ tướng có mấy phần tâm huyết ở đầu thành quát to, thân binh gia đinh của y cũng đều là cả mặt hiên ngang lẫm liệt.
Nhưng quân tốt thông thường kia đều là vẻ mặt hờ hững, thậm chí còn có mấy phần chế giễu, mọi người ở doanh Bắc Kinh làm lính ăn lương, lương bổng một năm ăn không được năm tháng, tuy nói không có thao luyện nhưng cả ngày cũng không được rảnh rỗi, không phải đi làm nô bộc trong nhà đại lão gia nào đó chính là trồng trọt làm công cho vị đại lão gia khác, những thứ đó còn đều là làm không công, ngay cả tiền công cũng không cho.
Ngày thường sai khiến làm trâu làm ngựa, đến lúc này ngươi nói vì nước tận trung gì? Bằng vào cái gì? Mọi người không có lên tiếng, nhưng trong lòng đều có so đo. Quân giặc thật nếu đánh sang, con mẹ nó chạy tán hết, xem thử vào được trong thành thuận tay phát tài hay không, ai thèm bán mạng cho triều đình đối đãi người hà khắc này!
Bên trong kinh sư càng là loạn thành một bầy, ngày thường tin tức gì cũng giấu không được, tới lúc này càng là không cách nào giữ bí mật. Vừa nghe thấy giặc Từ Châu muốn công thành rồi, trong thành người người tâm hoảng ý loạn, phàm là có chút kế sách đều nhằm hướng cổng tây bên kia chạy đi. Nhưng hiện giờ Hồ Vượng kia cũng không dám phát tài cái này nữa, cổng thành đóng chặt, không dám có một chút mập mờ.
Hoạn quan nội thao trấn thủ các nơi đường xá yếu hại, cấm quân thì cưỡi ngựa tuần phố, kinh thành giới nghiêm. Hoạn quan nội thao này là kẻ bị hoạn luyện tập võ nghệ trang bị vũ khí, cũng đã sẵn sàng một hai năm, phải nói chiến lực không trông cậy vào được, nhưng hôm nay khiến người trong cung yên lòng nhất chính là bọn họ, mấy doanh trại cấm quân đều là sức mạnh cốt lỗi nhất, phải dùng làm linh hoạt, tới lúc hộ tống hoàng gia rời kinh cũng phải dựa vào bọn họ.
Ty Lễ Giám, Ngự Mã Giám, Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, mấy vị quản sự đều ở các nơi trông coi, thân phận bọn họ ở nơi đây, có quan to hoàng thân quốc thích chửi bới om sòm bọn họ cũng không sợ. Thiên Khải hạ chỉ, Ngụy Trung Hiền và Nội các cũng đều tung ra lời, ai nếu như không có mắt gây rối, vậy thì bắt lại, thân phận không đủ, vậy thì lập tức trảm không tha.
Dựa vào những kẻ này ở trong thành giữ gìn, về đại thể lớp lang còn chưa có sụp đổ, nhưng trong lòng mọi người đều kéo căng giống như dây cung, trong lòng ai nấy lại cảm thấy bản thân không nên bồn chồn như vậy, ngoài thành cho dù là ba đầu sáu tay, vậy cũng chỉ mới mấy ngàn người. Mấy ngàn người này thế nào đã đánh hạ được kinh sư trăm ngàn hộ dân này. Đây sao có khả năng? Nhưng mỗi người lại cảm thấy có khả năng, giặc Từ Châu kia thật sự quá mạnh rồi…