Bọn quan to đang nắm quyền của Nội các và Lục bộ Đô Sát Viện dĩ nhiên sẽ không từ quan, đại bại ngoài dự tính này khiến thế cục lập tức vô cùng hung hiểm, hiện giờ nói từ quan chẳng những không có cơ hội khôi phục lại, nói không chừng còn sẽ lâm vào tuyệt cảnh vạn kiếp bất phục, ngay cả thiên lao Chiếu Ngục cũng không cần ở lâu, ngay lập tức luận tội xử tử cũng đều có khả năng. Nhưng lúc này cục diện thật sự nhìn không ra có bất kỳ khả năng lật ngược tình thế nào, như thế nào cũng thoát không khỏi trách tội này. Dù sao quá là nhanh, thuyết phục mọi người xuất binh, nói đích xác tất thắng, những thứ đó mọi người còn nhớ kỹ trong lòng, thế lực hoạn đảng vẫn còn đó, hiện giờ đã bắt đầu vồ tới rồi.
Hiện giờ phải trong tuyệt cảnh cầu sống rồi, đầu tiên là quy tất cả tội lỗi lần này trên thân Vương Tại Tấn, đại thần lãnh binh chỉ đơn độc trốn về, mà các bộ binh mã khác đều là tán loạn, vì sao ngươi bị bắt còn an nhiên trở về như vậy, khẳng định có điều thông đồng với phản tặc, đại bại này nếu không phải đại thần lãnh binh như ngươi thông đồng ngoại địch, e rằng cũng sẽ không nảy sinh.
Bản lãnh thêu dệt tội danh này không riêng gì gian thần hoạn đảng mới sẽ có, bọn quyền quý cũng thuần thục giống như vậy. Vương Tại Tấn đã làm tới Tuần phủ Sơn Đông, bên đó cách Từ Châu rất gần, thiết nghĩ âm thầm cấu kết, Vương Tại Tấn còn từng làm Tổng đốc đường sông, bên đó cách Từ Châu cũng rất gần, còn có người nói giặc Từ Châu sở dĩ kiêu ngạo như vậy cũng là bởi vì có một gã quyền quý ở giữa vạch kế, quyền quý kia họ Vương, Vương Tại Tấn cũng là họ Vương. Đây tất nhiên là bao rắp tâm hại người. Còn có người nói tới lúc Vương Tại Tấn kinh lược Liêu Đông, từng có nhiều xích mích với Đại học sĩ Tôn Thừa Tông, quả nhiên là lòng dạ khó lường, may mà Tôn đại học sĩ tuệ nhãn như đuốc.
Người nói những lời này đã quên mười ngày trước đó, bọn họ còn đang biện giải vì Vương Tại Tấn, cho rằng Vương Tại Tấn kinh nghiệm phong phú, Tôn các lão tuy rằng anh minh quyết đoán, nhưng không khỏi quá hấp tấp. Nhưng vào lúc này, tiểu tiết đối chiếu trước sau bậc này không có người để ý, mọi người vì cầu tự bảo vệ mình, muốn tìm người chịu tội thay, đồng dạng, Tôn Thừa Tông trở về kinh sư cũng là đại thế không nghịch chuyển được nữa, trước mắt phải cố gắng lấy lòng rồi.
Diệp Hướng Cao và Triệu Nam Tinh lúc nghe thấy những điều này cũng kinh hồn táng đảm, bọn họ thậm chí không có cách nào phát động tất cả người phe đảng, bại chính là bại rồi, không riêng khiến bọn địch thủ như hổ rình mồi, ngay cả người trong nhà đều lòng tồn trữ nghi hoặc. Bọn họ đương nhiên biết Vương Tại Tấn có tư thông địch hay không, bọn họ cũng rõ ràng từ đầu tới cuối rốt cuộc phát sinh cái gì. Vào lúc này, hai vị danh thần Đô Sát Viện hẳn lên tiếng nhất Dương Liên và Tả Quang Đấu đều cho rằng Vương Tại Tấn phải gánh vác tội chiến bại, nhưng không phải là thông đồng với địch, thậm chí còn đòi hỏi hoạn đảng một bước không nhường, đối với loại quyền quý cốt cách cứng cỏi trong nhà nghèo túng này, bọn họ cũng là hết cách, chỉ đành khuyên bảo bọn họ giữ gìn ăn ý không nên lên tiếng.
Vương Tại Tấn không có tự biện minh, ông ta cũng không có cách nào tự biện minh, liền bị tạm giam luôn, không có cách nào giao lưu tư thông với người ngoài. Thư tín Triệu Tiến ông ta mang tới suýt chút nữa bị người xé toạc, lúc ấy Vương Tại Tấn lớn tiếng quát bảo ngưng lại, mới khiến đối phương lưu giữ phong thư này lại.
Rất nhanh liền có người xướng vang lên giọng điệu này.- Loạn tặc cầu hòa, tất nhiên lực tiếp sau không còn. Lúc này ngay lập tức chấn chỉnh binh mã lần nữa đánh một đòn đau. Mặt khác hiệu lệnh các lộ binh mã Hà Nam, Sơn Đông, Trực Lệ hợp kích Từ Châu, đoạn đường lui. Lúc này nhìn hiểm, cũng là thời cơ tốt chuyển bại thành thắng. Ba lộ binh mã doanh Bắc Kinh, binh mã Kế Trấn, binh mã Liêu Trấn cùng đánh tất nhiên đả bại được quân phản loạn.
Thái độ Triệu Tiến đích thân muốn cầu hòa đích xác cho đại thần trong triều rất nhiều ảo tưởng, điều này cũng khiến cho lúc bọn họ nói những lời này còn có lo lắng, hơn nữa đề xuất kiến nghị quyết chiến này còn có một mục đích, nếu hoạn đảng không ưng thuận, đối phương thật sự bức ép, trọng trách kia thật không phải của Đông Lâm bên này rồi, thậm chí bản thân đề nghị này cũng là vì khơi lên tranh luận, trong lúc tranh biện cãi cõ, chịu tội liền chưa chắc rơi ở trên đầu một phía.
Hoạn đảng đã không giống đoạn tháng ngày trước đó luồng cúi như vậy, bên này đề xuất, Ty Lễ Giám bên đó rất khó phê đỏ hồi đáp, như vậy cũng tốt, đến lúc đó không phải chúng ta không đi làm, mà là nội cung các ngươi ngăn cản.
Thủ phụ Nội các Diệp Hướng Cao và Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh bàn tính rất tốt, lại không ngờ rằng lần này không có cãi cọ của Ty Lễ Giám và Nội các, hoạn đảng và quyền quý gì, hoàng đế Thiên Khải tham dự hội triều…
Sau khi đã trải qua tam đại án, khí thế Đông Lâm khuếch đại, ở trong triều bắt đầu có chút tư thế nói một không hai, hoàng đế Thiên Khải muốn làm cái gì đều là bó tay bó chân, cho nên Thiên Khải dùng phép cũ từ khi có nhà Minh, bản thân đi “sa vào hưởng lạc” để cho bọn Thái giám thân tín lên đài tranh đấu với văn thần. Văn nhân sĩ tử chỉ mắng hoạn đảng chuyên quyền, lại không nghĩ tới thể chế của Đại Minh nếu như không có ngấm ngầm đồng ý có thiên tử làm chỗ dựa, bọn Thái giám vốn dĩ thẳng không nổi thắt lưng. Sau khi nâng đỡ Ngụy Trung Hiền, bọn quyền quý dần dần bị đè thở không nổi.
Đoạn tháng ngày trước đó thật vất vả lật ngược thế cờ, hiện tại lại phải khôi phục cãi cọ lẫn nhau, nhưng hoàng đế Thiên Khải vẫn luôn không màn tới quyền chính chút nào đã không muốn khiến đôi bên tiếp tục giằng co nữa, hắn muốn tham dự tới trong quyết đoán.
Ở trong hội triều, hoàng đế Thiên Khải gọn gàng lưu loát đưa cho quyết định.- Chiếu theo điều kiện đầu lĩnh phản loạn đi nghị hòa, việc cấp bách là khiến cho quân phản loạn lui binh…
Ngay sau khi nghe thấy hoàng đế Thiên Khải nói ra lời này, bọn quan văn quyền quý chủ chiến âm thầm nhẹ nhàng thở ra, tuy nhiên lập tức đã có người làm ra thần sắc dõng dạc, đứng dậy bái một cái nói.- Giặc Từ Châu kia dĩ nhiên là nỏ mạnh hết đà, dáng vẻ miệng cọp gan thỏ, lúc này phải nên triệu tập đại quân tiêu diệt, sao lại nửa đường bỏ dở. Cử chỉ nghị hòa làm nhục tông miếu xã tắc bậc này, thần lấy cái chết can gián, vạn vạn lần không được thi hành.
- Bệ hạ, tặc chúng Từ Châu xuất ra hết, hang hổ rỗng không, hẳn nên triệu tập binh mã thiên hạ thừa dịp trống không mà vào. Chớ nên trúng mưu kế phô trương thanh thế của phản loạn. Bệ hạ, tiền lệ này vừa mở, hậu hoạn khôn cùng. Nếu muốn cầu hòa, thần thà rằng cáo lão về quê.
Thủ phụ Nội các cùng với bọn người Đại học sĩ Nội các, Thượng thư, Thị lang các bộ, Tả hữu Đô ngự sử Đô Sát Viện, Phó đô ngự sử, Thiêm đô ngự sử hoặc là đứng dậy khẳng khái trần tình, hoặc giữ im lặng, quân thượng nếu như có quyết đoán, như vậy mọi người liền không nói tới trọng trách rồi, nhưng chấp hành vẫn trên lưng vác danh xấu như trước, mọi người phải vạch rõ giới hạn này.