Theo cục diện địa hình như thế, sức chạy của khinh kỵ ngược lại không chịu ảnh hưởng gì, không chút nào lo lắng đi ngang qua thôn xóm trang viên sẽ gặp phải công kích. Thân sĩ bá tánh bên trong đó hoặc là đã chạy trốn tới trong thành, hoặc là đang trong lòng run sợ trốn ở trong phòng và trong hầm ngầm, bọn họ đối với an nguy kinh thành không có mảy may quan thiết. Những bá tánh kinh thành này thấy nhiều kẻ giàu có nhà cao cửa rộng, thường thấy lừa gạt cưỡng đoạt, bọn họ thật không cảm thấy được triều đình này, kinh sư này và nhà mình có can hệ gì, đó đều là của bọn quan lớn.
Nếu như cuộc chiến giống y hệt xảy ra ở Từ Châu cùng với vùng đất khống chế khác, kỵ binh quân địch dám đi ngang qua gần kề điền trang bảo trại, bị hỏa khí oanh đánh, bị cung tiễn xạ kích đều là nhẹ, nói không chừng còn sẽ có người truy đuổi theo chặn lại chém giết. Nhưng ở nơi này, nhìn điền trang ruộng đất khắp nơi ngược lại giống như ở chỗ không người.
Thạch Mãn Cường và Cát Hương ở trung quân đã nhìn thấy bụi đất nơi xa, khinh kỵ tiền phương đã truyền tới tinh tức xác thật, đại đội vẫn là giữ gìn nhanh chóng đi tới, còn đội ngũ kéo hỏa pháo đằng trước thì bắt đầu gia tốc, theo hộ vệ của liên đội kỵ binh, bắt đầu tách ra hai bên.
Sau khi hỏa pháo bên đó bị thả xuống, bọn kỵ binh lập tức xuống ngựa, cũng may pháo thủ Triệu Gia Quân phần đông xuất thân học đinh, bản lãnh trên chiến trường toàn diện, kỵ thuật cũng không tệ, sau khi xuống ngựa lập tức kêu gọi bắt đầu đặt pháo. Giá pháo sắt thép của Triệu Gia Quân tuy rằng thượng hảo, nhưng chạy một đoạn đường dài xóc nảy này, thân pháo ba cân tây cũng là cân nặng mấy trăm cân, khẳng định sẽ có biến dạng. Vì dự phòng điều này, Triệu Gia Quân bên này còn mang theo giá pháo dự sẵn.
Bên này đang khẩn trương bận rộn, bên đó đã có người bò lên trên nóc nhà gần kề, quan sát thấy động tĩnh quân địch không ngừng tới gần, mấy khẩu pháo ba cân tây này đều giấu ở trong phòng ốc, nhưng lại không để cho vách tường phòng ốc ngăn trở tầm bắn, điều chỉnh vẫn là có chút phiền hà.
Sau khi bố trị trận địa hỏa pháo hoàn tất, Thạch Mãn Cường và Cát Hương suất lĩnh đại đội cũng là tới nơi. Bởi vì không có địa hình quá mức trống trải, cho nên đại đội kỵ binh bắt đầu tiến lên chỉ là dọc theo quan đạo. Sau khi kỵ binh Triệu Gia Quân dừng lại, thuận theo quan đạo nhìn sang, đã nhìn thấy được cờ hiệu của quan quân đối diện, bọn họ cũng là thuận theo còn đường này đi.
Kỵ binh Triệu Gia Quân không có tiếp tục đi tới, chỉ là dừng lại nghĩ ngơi và chỉnh đốn sẵn sàng, ngoại trừ khinh kỵ dò la tin tức tình hình, đại đội liền dừng ở nơi đó, thậm chí ngay cả khinh kỵ quan quân cũng không đi ngăn chặn chém giết, theo tình hình như thế, đối với động tĩnh của kỵ binh Triệu Gia Quân, quan quân dĩ nhiên lý giải rõ ràng.
Biết được kỵ binh Triệu Gia Quân chỉ có mấy ngàn người này, xung quanh không có phục binh hơn nữa ở chỗ này đợi chờ ngừng lại không nhúc nhích, chỉ có điều khinh kỵ quan quân không nhìn thấy mấy khẩu pháo ba cân tây ở khe hở giữa nhà cửa và đống cây cỏ kia.
Bên này dừng lại không bao lâu, binh sĩ ở chỗ cao vọng nhìn phát hiện biến hóa của quan quân, tốc độ quan quân tiến lên rõ ràng nhanh hơn, rất có nắm chắc đuổi tới nơi này, có ý lập công đầu. Thế nhưng theo cục diện này, muốn hai lộ hợp kích thế nào cũng không có khả năng, bởi vì chỗ hiện giờ của kỵ binh Triệu Gia Quân cách một lộ đông bắc thành quá gần.
Các lộ bại binh ở cuộc chiến Tĩnh Hải sớm đã mang tin tức trở về kinh sư, hung hãn hùng mạnh của Triệu Gia Quân như thế nào sớm đã lan truyền, nhưng tin đồn đó thật sự rất thái quá, làm cho người ta nghe xong đều cảm thấy không tin. Kẻ thành thật một chút cảm thấy quân giặc Từ Châu khả năng chiến lực gần bằng Mông Cổ thảo nguyên, Nữ Châu Kiến Châu. Kẻ thông minh chút thì cảm thấy ngay lúc đầu nhất định có thông đồng gì đó, hoặc là vì bức quyền quý rơi đài, hoặc là bởi vì nội bộ cãi nhau ầm ĩ, cho nên mới sẽ có đại bại như thế.
Mà vào lúc này, mặc kệ mọi người nghĩ như thế nào, hơn ba ngàn người cưỡi ngựa, lại là loại hơn ba ngàn người cưỡi ngựa trên địa hình này thật sự là không đủ nhìn, với thực lực gấp ba bốn lần chạm vào, ít nhất sẽ không bị thua thiệt thất bại, nếu theo thế cục như vậy đắc thắng, vậy cũng chính là một món đại công, thăng quan phong thưởng khẳng định đều là không thiếu được.
Triệu Gia Quân ở Từ Châu xuất binh bắc tiến, một đường thế như chẻ tre, một đường chiến đấu đều là đại thắng nghiền nát, trước cuộc chiến đấu lần này, Triệu Gia Quân đối với quan quân liền đã có qua số lần đại thắng lấy ít thắng nhiều, nhưng những thắng lợi đó quá nhanh gọn dứt khoát, hơn nữa Triệu Gia Quân không có cố ý khoa trương, quan quân thủy chung không có coi trọng nên có.
Nếu như đầu nhập binh lực đầy đủ, lần này đã thắng được rồi, nếu như không có cử động chậm chạp, lần này liền thắng được, nếu như lại kiên trì thêm chút nữa, đã đánh đuổi được quân giặc, về phía quân Minh luôn có loại hiểu lầm này.
Xét đến cùng, vẫn là triều đình Đại Minh và trên dưới quan viên, đối với Triệu Gia Quân khuyết thiếu một loại cảm giác chân thật, khắp chốn thiên hạ kỳ thật cũng đều là như vậy. Triệu Tiến từ lúc hai bàn tay trắng dựng nghiệp bắt đầu gầy dựng, mười năm làm được hết thảy những thứ này, có cường quân quét ngang thiên hạ như vậy, có hỏa khí không giống truyền thống Đại Minh, lại có của cải giống như núi vàng biển bạc, những thứ đó không phải không không mà có được, mà là có một quá trình, có chém giết, có vất vả, có cần cù.
Nhưng đối với thời đại này mà nói, làm ra hết thảy mọi việc này mới không quá mười năm, thậm chí chưa quá mười năm, đây rất không quá hợp lẽ thường, đây vốn dĩ không có khả năng. Theo nhận biết như vậy, làm ra phán đoán với Triệu Gia Quân Từ Châu cũng là thất thố, không biết ứng đối như thế nào, thậm chí sẽ không thật sự ứng đối.
Những cần nhận biết như thế nào, đây là đội nhân mã mới chẳng quá ba ngàn người, hơn nữa còn là quân đơn độc, quan quân là gấp bốn lần bọn chúng trở lên, lại càng không cần nói, còn có một lộ binh mã đang đuổi tới nơi rồi, hai lộ hợp kích không sai biệt lắm là ưu thế thập bội. So đo như vậy sao có khả năng thua được. Làm người gặp phải sự tình không giống lẽ thường, họ chỉ sẽ dùng lẽ thường để phán đoán. Quan quân mò không rõ chiến thuật chiến pháp của Triệu Gia Quân, liền chỉ đành chiếu theo chiêu số của phía mình tới suy xét.
Đội nhân mã Thạch Mãn Cường và Cát Hương thống lĩnh cũng không có ngơ ngác chờ ở nơi đó, mà là chậm rãi tản ra, để cho đội ngũ lớn nhỏ thích ứng địa hình của chiến trường, lúc phát động tùy thời xung phong hoặc là chuyển hướng tiến lên.
Binh tốt của Triệu Gia Quân ở nóc nhà và chỗ cao theo dõi đội ngũ quan quân tới gần, ngay sau khi tiến vào tầm bắn của hỏa pháo liền bắt đầu phát lệnh, bọn pháo thủ sớm đã sẵn sàng nhanh chóng kiểm tra hỏa pháo một lượt, sau đó nã pháo. Mấy khẩu pháo ba cân tây không ở cùng một chỗ, với xa gần của quan quân cũng có khác biệt, lúc này theo thứ tự nổ súng!