Sau khi Trần Thăng hô to, mọi người đều có chút chần chờ, "Vạn tuế" này là để hoàng đế gọi mà. Nhưng mọi người lập tức hiểu ra, chẳng lẽ Tiến gia không xứng sao? Từ lúc lập nghiệp ở Từ Châu, một mình phá giặc, bảy người giết trăm tên giặc, đêm tập kích Hà Gia Trang, đại phá Vân Sơn Tự, dưới thành Từ Châu ngàn đinh bình vạn tặc, lại đến từng trận thắng lợi, từng trận thế như chẻ tre, thắng lợi như Thái Sơn áp đỉnh, như vậy không làm Hoàng đế, trên đời còn ai làm được hoàng đế!
Triệu Tiến dừng ngựa nhìn Trầng Thăng, nụ cười trên mặt dần thu lại, ngồi trên ngựa gật gật đầu. Vẻ mặt Triệu Tiến lại trở nên nghiêm nghị, nhưng không giống với ban đầu. Trên mặt hắn hiện tại có chút vẻ cô đơn và tịch mịch. Hắn giơ cánh tay với lữ thứ nhất đang hô vạn tuế, đáp trả này khiến tiếng hô ở dưới càng to hơn. Triệu Tiến thúc tọa kỵ đi về phía trước.
Có người không kìm lòng nổi dùng trường mâu nện xuống đất, rất nhanh mọi người đều bắt chước theo, lại là những tràng tiếng động như tiếng sấm. Triệu Tiến cứ như vậy đi về phía trước, nhìn gương mặt của mỗi một người trẻ tuổi đang kích động. Triệu Tiến híp mắt, bởi vì ánh sáng phản chiếu từ áo giáp và binh khí.
Lúc đi đến trước mặt đoàn thứ nhất lữ thứ hai, Thạch Mãn Cường cũng giơ tay phải lên ngực, nắm tay phải vỗ lên ngực. Thạch Mãn Cường nhìn Triệu Tiến, muốn hô lên, nhưng câu đầu tiên lại không phải ra tiếng. Cách đó không xa, ánh nắng vừa đủ, giúp Triệu Tiến nhìn thấy rất rõ ràng. Nước mắt của Thạch Mãn Cường đã chảy xuống, cứ liên tiếp chảy mà không ngăn được.
- Vạn tuế, Vạn tuế.
Giọng nói của Thạch Mãn Cường có chút thay đổi, bởi vì kích động đến cực độ mà thay đổi cả giọng nói.
Tiếng vạn tuế của lữ thứ hai vang lên giống như núi thở biển gầm. Triệu Tiến ngồi trên ngựa chỉ chỉ tay vào Thạch Mãn Cường, sau đó lại giơ cánh tay lên, tiếp tục đi về phía trước.
Cổng nam của thành Lâm Thanh, cách nơi Triệu Tiến xét duyệt các lữ đoàn đội không xa, nhưng ở khoảng cách này đương nhiên có thể nghe được tiếng hô vạn tuế như núi lở của ngàn người vạn người. Ở dưới đầu thành Lâm Thanh, thân sỹ bá tánh bản địa cùng cường hào đến từ các nơi của Sơn Đông đều yên lặng, ngơ ngác nhìn nhau. Những người bản địa Lâm Thanh trên đầu thành, có người sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi, sau khi nghe mấy tiếng thì liền vội vàng đi xuống khỏi đầu thành, cũng có người ban đầu kinh ngạc, nhưng lập tức sắc mặt lại trở về bình thường. Về phần những cường hào ở dưới thành, sắc mặt đều rất là kỳ lạ khó coi, nhưng lập tức trở nên rất là tinh tế. Đến cũng đã đến rồi, còn khó chịu gì nữa. Vị Tiến gia Từ Châu này làm rõ chuyện này, kỳ thực không xấu. Nghĩ đến đây, có người thậm chí vẻ mặt trở nên hưng phấn rất nhiều.
Mà mấy vị thân hào bản địa Lâm Thanh, thì lại không lấy gì làm kỳ quặc. Bọn họ lưu lại đến bây giờ, đều là nhờ thân tình thân thiết với Triệu Gia Quân, hoặc có quen biết đồng minh với Lý gia, bằng không làm sao dám nán lại nơi đây. Bọn họ có chút tự tại hơn những người khác, có người hầu như không ngừng thông báo tin tức bên ngoài về, có người đến gọi một tiếng, mấy người bọn họ nhìn nhau, nhưng đều lộ ra vẻ mặt xem thường, có người vùng khác hiếu kỳ hỏi. Hóa ra trong đám người xem náo nhiệt trên đầu thành, bổn thành có một vị cử nhân khóc to thất thanh, nói muốn nhảy khỏi đầu thành tuẫn quốc, mà mấy vị Tri châu, Thôi quan thì thần sắc thản nhiên, thậm chí gật đầu khen ngợi, quả thật là đã phân cao thấp.
- Thay đổi triều đại rồi, không biết Đại Minh này còn chống chọi được bao lâu.
Có người cảm khái nói. Trong khi tiếng hô vạn tuế vang vọng phía chân trời.
Sau khi tiếng hô vạn tuế ở bên kia dừng lại, bên này có rất nhiều người trán đầy mồ hôi, rất nhiều người vốn chỉ uống cái gì mà nước suối nước giếng, nhưng lức này cũng không đòi hỏi nhiều như vậy, không ngừng uống nước muối nhạt trong hồ lô, không ai có một câu oán hận gì, việc phải làm chỉ có chờ ở đây.
- Tiến gia đã đến rồi.
Có người cưỡi khoái mã chạy đến, thông báo.
Trường diện xôn xao, mọi người đều vội vàng chỉnh trang vẻ ngoài, ai cũng không muốn, cũng không dám thất lễ trước mặt Triệu Tiến.
Không lâu sau, thì nhìn thấy Triệu Tiến được kỵ binh mặc giáp bảo vệ đi về phía đài duyệt binh. Ở đây mặc dù có người từng gặp Triệu Tiến, cũng chưa từng nhìn thấy Triệu Tiến mặc trang phục như vậy. Áo giáp hoa văn long hổ càng khiến lòng người rung động, cảm thấy Triệu Tiến thần võ phi thường, thêm vào tiếng vạn tuế vừa rồi, lại nhìn thấy Triệu Tiến ở trước mặt, rất nhiều người không tự chủ được quỳ lạy dưới đất. Có mấy người theo đó nói.
- Bái kiến Tiến gia.
Những người khác thì lại không lên tiếng. Trong nhất thời mọi người không biết có nên hô to lên vạn tuế hay không, càng có nhiều người cảm thấy mình không có thân phận để xưng hô Tiến gia. Mặc dù rất nhiều người đức cao vọng trọng, nhưng Triệu Tiến trẻ tuổi hơn bọn họ rất nhiều.
- Tất cả các vị đứng lên đi!
Triệu Tiến thản nhiên nói một câu, dưới trường diện thế này, quả thật không cần phải khách sáo quá nhiều. Triệu Tiến cứ như thế đi một mạch lên đài cao, những người khác vẫn quỳ đó không đứng dậy. Mọi người đều là kẻ lõi đời, đương nhiên biết nói như thế kia cũng không có nghĩa là thẳng thừng đứng lên, thế nào cũng phải đợi đến lúc lên đài mới được.
Lúc Triệu Tiến đến gần đài cao thì dừng lại, lách khỏi kỵ binh hộ vệ dìu Lý tuần kiểm đang quỳ dưới đất đứng dậy, cười ôn hòa, nói.
- Lý thúc vất vả, khoảng mấy ngày này đã làm phiền rồi.
Cha con Lý Tuần kiểm đã chiếu cố cho Mộc Thục Lan rất nhiều, chỉ điều này thôi thì đã đạt được tình hữu nghị của Từ Châu, huống hồ sau đó, Lý gia đã giúp Triệu Gia Quân rất nhiều. Điều tra tin tức các nơi của Sơn Đông, trợ giúp Triệu Gia Quân mở thương hành điền trang, thậm chí Lý Ngọc Lương còn vào sinh ra tử vì Triệu Gia Quân. Lúc làm những việc này, có lẽ không tình nguyện, có lẽ lo lắng đề phòng, nhưng đến hiện tại tất cả đều đáng giá.
Trong khoảnh khắc được dìu đứng dậy, Lý tuần kiểm bị mọi người chăm chú quan sát, mà ngay cả trên đầu thành cũng có người quan sát qua lỗ châu mai. Tất cả mọi người đều muốn xem thử là hạng người vai vế thế nào. Mà thân hào Sơn Đông hai bên đài kiểm duyệt, có hâm mộ, có ghen tị, đồng thời trong lòng đã xác nhận một chuyện, chỉ cần Triệu Gia Quân ở Sơn Đông một ngày, thì Lý gia này chính là gia môn quyền quý nhất Sơn Đông, chỉ sợ Không phủ kia cũng phải kém hơn.
Không chỉ một người nghĩ tới Diễn Thánh Công Khúc Phụ. Mọi người đến đây từ sớm, cho dù là trước kia không có giao tình thì cũng đã quen biết nhau rồi, mà Khổng phủ quả thật không có ai tới. Có một người họ Khổng, chỉ nói mình là nhân sỹ Duyện Châu, lại không thừa nhận mình có quen biết gì với Khổng phủ. Mấy đứa con trai của Diễn Thánh Công tên là gì, mọi người đều biết rõ, nhìn tuổi tác quả thật không phải. Xem ra cơ nghiệp Khổng phủ tích cóp từng ly từng tý suốt mấy trăm năm qua của Diễn Thánh Công sắp mất hết.
- Triệu Tiến này không kính trọng thánh hiền, há chẳng phải cùng một giuộc với bọn giặc Thát man di hay sao?
- Giặc Thát man di cũng tôn nho tôn thánh đấy. Khổng gia này lúc ở Tống Kim, ở Mông Nguyên, cũng không sống tốt lắm đâu.
- Tôn kính thánh hiền thì làm sao? Hiện giờ triều đình này cũng tôn kính, nhưng Sơn Đông chúng ta có sống được ngày nào tốt không? Từ lúc khai quốc đến lúc loạn lạc này, vẫn là sau khi Triệu Tiến này bình hương tặc (ý nói Văn Hương giáo) mới trở nên thái bình ổn định.
Có nhiều lời bàn tán về chuyện này, nhưng cũng không ai để ý, Khổng gia độc chiếm lợi ích ở Sơn Đông nhiều năm như vậy, chèn ép khiến mọi người đều khó chịu, không có chúng mọi người còn được thêm một miếng bánh để ăn, có tên hậu duệ thánh hiền này, mọi người đều không thoải mái.
Lý tuần kiểm được dìu đứng dậy vốn dĩ không để ý đến sai biệt tuổi tác, muốn trấn tĩnh, nhưng vốn dĩ không khống chế nổi, kích động đến môi cũng giật giật, theo đó muốn quỳ xuống, nhưng lại được Triệu Tiến vững vàng nâng dậy. Lý tuần kiểm mấy lần miệng muốn nói mà nói không nên lời, khiến Lý Ngọc Lương đằng sau ông ta rất là lo lắng và khó xử.
- Những ngày tốt đẹp còn ở phía sau, hôm nay phải vất vả một chút rồi.
Triệu Tiến cười nói một câu, bước đi về phía mộc đài.
Vừa bước lên mộc đài, đám thân hào quỳ ở đằng kia mới dần đứng dậy. Lý tuần kiểm lúc này mới khôi phục một chút, quay đầu nhìn Lý Ngọc Lương, tràn đầy cảm thán, nói.
- Vốn dĩ cho rằng con tai họa của nhà ta, nhưng không ngờ con là phúc tinh của nhà ta, con ngoan, thật là đứa con ngoan!
Những người khác đương nhiên không cảm thán như thế này, mọi người hoặc ít hoặc nhiều đều có thái độ không thoải mái lắm đối với Triệu Tiến. Người đến đây đều là thân hào bậc nhất Sơn Đông, truyền thừa nhiều thế hệ, tiền tài hùng hậu, thế lực to lớn, quan phủ và giang hồ khắp chốn đều phải cúi đầu trước bọn họ, thậm chí còn là nói gì nghe nấy. Đã quen được người khác kính trọng, khi đến đây, tuy đã chuẩn bị phải cúi đầu, nhưng người trẻ tuổi đến từ Từ Châu kia thật sự là cao cao tại thượng, mà không có chút lễ nghĩa khéo léo, vẫn khiến mọi người cảm thấy thất vọng, từ tận đáy lòng còn có một chút khẩn trương.
Sau khi Triệu Tiến đứng trên mộc đài, Lỗ Đại giương đại kỳ đứng nghiêm sau lưng Triệu Tiến, giáp sỹ đứng nghiêm dạt ra. Trên đầu thành có người phất cờ xí, ra tín hiệu cho các lữ đoàn đội chuẩn bị đi qua đài cao. Cùng lúc đó, tiếng trống như tiếng sấm bắt đầu vang lên, tình cảnh xơ xác tiêu điều bắt đầu tràn ngập, trường diện bắt đầu trở nên yên tĩnh.
Đến lúc này, mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, có hiếu kỳ thế nào cũng chậm lại. Đối với Triệu Gia Quân, đại đa số mọi người đều nghe danh đã lâu mà chưa được gặp mặt. Hiện tại nhìn thấy, mọi người cũng biết các đội Triệu Gia Quân từ đằng kia đi đến, các hạng người có thân phận cũng không để ý đến thân phận nữa, đều đi khập khiễng xoay người, nhìn về phía Triệu Gia Quân đang đi tới, từ rất xa đã nhìn thấy được cờ xí tung bay, tiếng trống cũng nghe được càng lúc càng rõ.
Ngoại trừ tiếng trống trận có tiết tấu, mọi người còn nghe được những âm thanh khác, giống như rất nhiều vật bằng kim loại va chạm vào nhau. Chỉ có điều âm thanh này lại vô cùng chỉnh tề, lại có từng tiếng trầm đục chỉnh tề y như vậy.
Sau khi có chút khó hiểu, mọi người rất nhanh đã hiểu ra. Bởi vì mọi người đều đã nhìn thấy ánh sáng lóe ra từ giáp trụ của binh sỹ Triệu Gia Quân, chẳng lẽ là tiếng áo giáp va chạm? Vậy thì phải dùng bao nhiêu sắt? Nghĩ đến đây mọi người đều hoảng sợ. Sau đó khi đội ngũ Triệu Gia Quân đến gần, lại hiểu ra, từng tiếng trầm đục kia là tiếng bước chân, không ngờ lại chỉnh tề như thế, mỗi người đều bị chấn động đến mức không biết phải nói gì.
Thế đạo này bình dân bá tánh tin tức không thông, nhưng những cường hào thân sỹ đến được đây lại có kiến văn rộng rãi, quan binh bộ dáng thế nào bọn họ cũng từng nhìn thấy, thậm chí nhà mình cũng đã mời giáo đầu xuất thân quân tướng về huấn luyện trang đinh tư binh, nhưng bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy nhân mã như vậy, trước giờ chưa từng nhìn thấy hàng ngũ như vậy.
Phương trận chỉnh tề vô cùng, khoảng cách giữa binh sỹ và binh sỹ đồng đều, khoảng cách giữa binh khí cầm trong tay bọn họ cũng giống nhau. Nhìn thấy trường diện này, rất nhiều người đã lật đổ khái niệm "chỉnh tề". Theo bọn họ cảm thấy, dường như đây là hàng ngũ không phải con người tạo nên được, ít nhất là bọn họ trước giờ chưa từng nhìn thấy.
Ban đầu nhìn cảm thấy mới mẻ thú vị, nhưng nhìn một hồi, đã cảm thấy áp lực dồn nén. Mỗi người theo đó thở phào một hơi, thậm chí có vài người hít thở không thoải mái, thậm chí không dám tạo nên tiếng động lớn.
Trong lúc đó, tiếng tù và của các lữ đoàn đội vang lên, tiếng tù và sắc bén không có tiếng tấu gì, chỉ là âm thanh cao vút sắc bén, giống như là tiếng gào thét giận dữ. Đột nhiên nghe thấy tiếng động này, những người hai bên đài duyệt binh và trên đầu thành đứng xem đều kinh hãi, thân thể run rẩy dữ dội thì không cần phải nói, có người la thất thanh, có người ngã ngồi xuống đất.