Vào ban ngày một đội này của Cát Hương lộ ra hành tích, tào thuyền đều chạy tứ tán không tung tích, thuyền biển cũng đều giương buồm rời khỏi, Triệu Gia Quân cũng không đi để ý tới, an an tĩnh tĩnh tốt nhất, nhưng tới lúc nửa đêm, binh sĩ Triệu Gia Quân trực gác lại nhìn thấy phương hướng Hải Hà có ánh đèn chớp động, lập tức trở nên căng thẳng.
Trước lúc vào đêm Cát Hương đã từng có bố trí, nếu như trên sông có động tĩnh phải báo thẳng tới chỗ của y, ngay lúc tin tức tới, Cát Hương đang dựa vào đống cỏ khô ngủ gật, nghe thấy bẩm báo này, Cát Hương lập tức từ trên mặt đất bật dậy, kêu đủ hai liên đội đợi lệnh, cùng nhau hướng tới phương hướng ánh lửa kia xuất hiện đi tới.
Vốn dĩ kỵ binh đầu tiên của Triệu Gia Quân nghiêm cấm ánh lửa, nhưng vào lúc này, lại ở bên bờ sông dọn ra một mảnh đất trống, đợi bày ra ba đống củi cỏ châm lửa, nơi này đốt lửa, trên sông bên đó cũng có ba đốm ánh lửa đáp lại, bên này lại là đốt lên một đống lửa lớn, sau đó trong bóng đêm trên sông chỉ còn sót lại một đốm lay động.
Đến lúc này, ngu ngốc hơn nữa cũng hiểu đây là ấn chứng ám hiệu lẫn nhau, ngay khi bốn đống lửa trại đốt lên sau đó lại bị dập tắt, nhìn thấy được trên mặt sông có ánh lửa theo thứ tự sáng lên, mượn ánh lửa kia chiếu rọi, nhìn thấy được mười mấy chiếc Quảng thuyền kích cỡ bậc trung theo thứ tự mà tới.
Cát Hương trầm giọng ra lệnh.- Ven bờ tăng thêm đống lửa, để dẫn đường cho thuyền!
Y ra mệnh lệnh truyền xuống, bọn binh sĩ bị buồn ngũ và tình huống đột nhiên nảy sinh làm cho ngu muội đều không có kịp hiểu ra, Cát Hương không nhịn nổi cao giọng.- Thuyền của người chúng ta, đừng ngu muội nữa, bằng không đợi quất roi thi hành quân lệnh.
Nghe thấy lời nói này của Cát Hương, mọi người đều tiên là ngẩn người, lập tức phát ra tiếng hoan hô thấp giọng, tuy rằng một đường thuận lợi bắc tiến, nhưng dù sao là cô lẻ nơi đất địch, hiện giờ tới Thiên Tân, lại nghe nói có thuyền biển của mình tiếp ứng, vốn dĩ một chút lo lắng thấp thỏm đều là tan thành mây khói, cảm thấy trở nên an tâm.
Ban đêm đi thuyền tuy rằng bất tiện, nhưng có ánh lửa trại chiếu sáng, hơn nữa lái thuyền cẩn thận, không xảy ra trắc trở gì, con thuyền đều dựa vào trên bến thuyền, các con thuyền buông ván giẫm từ trên thuyền xuống, trên thuyền đều có người đi xuống, nhìn ra được, người trên thuyền cũng rất cẩn thận, mười bảy chiếc thuyền tổng cộng xuống năm người, còn lại đều ở trên thuyền đề phòng, buồm hạ xuống một nửa, đều cầm binh khí nơi tay.
Người trên thuyền phòng bị nghiêm ngặt, quân sĩ Triệu Gia Quân trên bờ cũng không dám khinh mạn, thế nhưng những binh lính đi theo Cát Hương tập kích Thiên Tân này phần lớn từ phía tây, bắc, đông của Triệu Tiến rời đi, đi được nhiều nơi, thấy được nhiều người, rất nhanh liền nhận ra một số kẻ quen mặt, còn có người của chính Triệu Gia Quân, trên thuyền bên kai cũng có người lầm bầm nói xuống bên dưới.- Không sai được, là ngũ gia!
Trước đó ám hiệu đối chiếu lẫn nhau, nhận ra dáng vẻ lẫn nhau, tình cảnh thoáng chốc buông lỏng xuống, đại bang Trịnh gia bên này rõ ràng có chút câu nệ, chỉ có vị xuống thuyền kia tán thưởng một câu.- Đại tướng nhà các người thật là làm ra được đại cục diện!
Dư gia bên kia thì rầm rì bàn tán, vẻ mặt phức tạp, ngược lại thủy thủ thuyền viên của bản thân Triệu Gia Quân cả mặt vui mừng khôn xiết, binh mã của nhà mình đã tới dưới thành Thiên Tân, nhưng nghĩ mà biết đằng trước đều là một đường đại thắng, đây chính là Thiên Tân cách kinh sư không tới hai ngày đường, Triệu Gia Quân cũng đã đánh tới nơi này rồi, cách đại sự thành tựu chẳng lẽ còn xa sao?
- Đại tướng quân uy võ, chúng ta vốn dĩ còn có chút lo lắng, hiện giờ đều thoải mái thở phào. Người dẫn đội Dư gia nói một câu. Triệu Tiến tự xưng Tướng quân Từ Châu, thế nhưng như nay người ngoài xưng hô đều thêm chữ “đại”, tất cả mọi người đều cảm thấy không xưng hô như vậy, không xứng với sự nghiệp, công lao và thực lực của Triệu Tiến hôm nay.
Người Dư gia ra mặt nói chuyện mang theo thần sắc nịnh nọt lấy lòng, thủy thủ thợ thuyền đi theo sau lưng y lại là nhỏ giọng bàn tán, nói vốn dĩ đều đã coi như người một nhà với Từ Châu lại cố gắng giằng dưa sinh xa lạ, không biết bao nhiêu chỗ tốt phú quý đều theo đó tan thành mây khói, thật sự là tội nghiệt lắm thay.
- Chúng tôi ở nơi này chờ đợi đã có mấy ngày rồi, sợ binh mã đại tướng quân tới không được, mỗi ngày đều đang dò hỏi, nhưng cũng không có tin tức đáng tin cậy gì. Chính đang lo lắng thấp thỏm, mấy nhà bàn bạc có nên rời đi hay không, hoặc là phái người ven sông dò la tin tức. Ai ngờ được đại tướng quân thật sự đã tới được rồi. Thật sự tới được rồi. Không tận mắt nhìn thấy quả nhiên là không tin được! So với việc Dư gia lo được lo mất, nịnh nọt của Trịnh gia ung dung hơn rất nhiều, ai cũng biết binh mã Từ Châu tới đây ý vị như thế nào.
Cát Hương cười gật đầu, cũng là cất giọng nói.- Các vị, đại ca nhà ta ở huyện Tĩnh Hải đại phá quan quân, ngày mai sắp nhổ trại bắc tiến, sớm nhất đêm mai, chậm nhất buổi trưa ngày hôm kia sẽ tới được nơi này.
Đêm tối an tĩnh, Cát Hương cao giọng tuyên cáo truyền ra rất xa, nghe thấy lời này của y, trên bộ trên sông đều là âm vang, kỵ binh của Triệu Gia Quân mặc dù sớm đã biết, nhưng lặp lại tuyên cáo thắng lợi này vẫn là khiến người phấn chấn, mà những người trên thuyền kia, mặc dù là thủy thủ thuyền viên của bản thân Triệu Gia quân cũng đều mừng như điên, hai đám khác lại càng rung động.
Lúc trước ước định là Triệu Gia Quân sẽ có binh mã tới Thiên Tân, sau đó có đội thuyền tiếp ứng, người chủ quản của Dư gia và Trịnh gia mặc dù nửa tin nửa ngờ, nhưng nhìn thấy chuyện làm ăn của cải cảng Hải Châu và Từ Châu đều bằng lòng đi chi viện, cùng lắm thì chuyến này đi không được gì, bọn họ đều làm xong sửa soạn như vậy, thuyền biển thuận buồm xuôi gió tới được cảng Thiên Tân, dỡ hàng chất dỡ hàng qua lại nơi này, chỉ nghe được quan quân thế lớn ra sao, phản loạn Từ châu ít ngày nữa bị diệt, mỗi người nghe tin tức như vậy, không tránh khỏi tâm phiền ý loạn.
Cũng may giặc Từ Châu ít ngày nữa bị giết này từng bước bắc tiến, khiến mọi người lại trở nên an tâm, nhưng mọi người cũng biết, khác với tiến hành quyết chiến đại quân triều đình, dù bắc tiến thế nào cũng không tính toán gì hết, Triệu Gia Quân mạnh hơn nữa, quyết chiến với binh mã triều đình gấp ba lần, vả lại còn là lương thảo không thiếu, đại quân hội chiến biên quân chiếm đa số, phần thắng này thật sự rất ít.
Mặc dù nhận được ám hiệu, nói Triệu Gia Quân sẽ có quân yểm trợ tới cảng biển, khiến đội thuyền chiếu theo ước định trước đó làm việc, mọi người cũng không lạc quan chút nào, bến thuyền tào vận Thiên Tân này không có tường thành và công sự che đậy, bại lộ ở ngoài, quân yểm trợ đánh bất ngờ thế nào cũng tới được, đại quân triều đình thong thả hội sư quét sạch bọn chúng, chính là nói, mặc dù đón đầu ở trên bến thuyền, cũng không chắc ảnh hưởng được tới đại cục gì.