Rất nhiều người lẩm bẩm trong bụng. Vừa rồi đứng ở đây nhìn từng đội từng đội quân mạnh mẽ đi qua, tuy mọi người đứng bất động, nhưng cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bởi vì sát khí uy thế này tạo áp lực quá lớn.
Không lâu sau, thì nhìn thấy mấy trăm binh sỹ Triệu Gia Quân mặc áo trắng đang cầm hộp gỗ đi qua. Người có đầu óc nhanh nhạy lập tức đoán ra đây là cái gì, muốn nhổ nước bọt nhưng lại không dám, chỉ thầm bảo xui xẻo trong lòng. Duyệt binh vốn dĩ là chuyện vui mừng, sao lại lấy hũ tro cốt đến đây, khiến cho mọi người thấy phát lạnh.
- Thật là, đều có người thân cha mẹ ở nhà, cứ như vậy mà chết ở bên ngoài, không được toàn thây.
Có người tiếc hận thở dài.
Tuy nhiên binh sỹ Triệu Gia Quân đang cầm hũ tro cốt không trở lại đội ngũ, mà đứng nghiêm trước đài duyệt binh của Triệu Tiến. Đến lúc này mọi người đã nhìn thấy rõ, trên mỗi hũ tro cốt đều có một linh bài, trên đó viết danh tính quê quán, vân vân.
Rốt cuộc là đang làm gì. Người trên thành nhìn không rõ, đều vươn người nhìn xuống. Mà thân hào Sơn Đông ở hai bên đài duyệt binh cũng đều không nghĩ ra, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía Triệu Tiến ở trên đài, thầm nghĩ với một đống linh bài tro cốt của binh tốt, hắn rốt cuộc muốn làm gì. Có người không kìm nổi, nói.
- Thương vong của binh mã Từ Châu vừa rồi nhiều như vậy sao?
Có người đề cập đến, mọi người lập tức nghĩ đến, những cuộc chiến của Triệu Gia Quân, đánh bại tiêu diệt hơn mười vạn quan quân. Lẽ nào tổng cộng chỉ có mấy trăm người tử thương? Đây quả nhiên là những điều chưa biết nằm ngoài khái niệm rồi. Diệt địch hơn mười vạn, bên ta tử thương thế nào cũng phải mấy ngàn mới xem như bình thường. Làm sao chỉ có mấy trăm, chẳng lẽ Triệu Gia Quân muốn khoe khoang với mọi người? Là muốn tỏ rõ dũng mãnh của mình?
Đúng vào lúc này, lại nhìn thấy Triệu Tiến trên đài duyệt binh trịnh trọng lạy một lạy với hũ tro cốt và linh bài dưới đài duyệt binh. Đám binh sỹ đang cầm hũ tro cốt và linh bài đứng trang nghiêm bất động. Đồng thời, các lữ đoàn đội đã đứng nghiêm xếp hàng đều nhất tề hành quân lễ. Mỗi người đều đặt nắm tay phải lên ngực, đồng loạt làm một cử động khiến cả hàng ngũ chấn động, cũng khiến những người ở trên thành dưới thành đang quan sát sợ đến mức ngã ngồi.
Từng tiếng "Ầm", "Ầm" vang lên, tiếng tù và thê lương cũng vang lên. Tiếng nổ nghe giống như tiếng hỏa pháo oanh kích, khiến mọi người lại hoảng sợ vô cùng. Nhưng lần này binh sỹ Triệu Gia Quân đứng bên cạnh bọn họ đơn giản nhắc nhở đây là pháo không, mới khiến mọi người bình tĩnh trở lại. Lần này tiếng tù và vang lên rất đơn điệu và ngắn ngủi, khiến tình cảnh cực kỳ bi ai, và vô cùng nặng nề.
Sắc mắt của đám thân hào Sơn Đông xem duyệt binh đều không dễ coi chút nào. Mọi người đến dự yến, không phải là đến xem tang lễ. Tuy trường diện này trang nghiêm, nhưng lại cảm thấy là điềm chẳng lành.
Triệu Tiến lạy ba lạy với tro cốt và linh bài dưới đài. Pháo lễ và tù và vang lên, những binh sỹ đang cầm hũ tro cốt cũng trở về đội ngũ. Triệu Tiến đứng thẳng người trên đài duyệt binh, gật gật đầu với thân binh bên cạnh, cờ hiệu bắt đầu phấp phới, trường diện trở nên yên tĩnh trở lại.
- Triệu Gia Quân sẽ không phụ lòng những huynh đệ tử thương. Các huynh đệ đã vì Triệu Gia Quân anh dũng tiến lên, các huynh đệ đã chết vì Triệu Gia Quân, Triệu Gia Quân tuyệt đối sẽ không bỏ mặc các huynh đệ.
Triệu Tiến cất giọng nói, hắn nói không nhanh, bởi vì mỗi câu nói của hắn sẽ do thân binh truyền xuống từng câu một. Thân hào Sơn Đông ở hai bên đài duyệt binh cũng ngóng tai nghe rất rõ ràng. Rất nhiều người trên mặt không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng lại cười lạnh. Thế là giao phó xong một mạng, người nhà cha mẹ còn không biết bi ai như thế nào, cho năm mười lượng bạc hỗ trợ chôn cất, đáng giá bao nhiêu, đấy là một mạng người đó!
- Huynh đệ bị thương, tiền trị thương dưỡng bênh đều do Triệu Gia Quân gánh vác, sau khi khỏi hẳn thì về đội, nếu có tàn tật, Triệu Gia Quân phụng dưỡng đến hết đời, có người riêng biệt chăm sóc, sắp xếp thích đáng.
Triệu Tiến lại nói. Đầu năm nay số người bị thương cực kỳ lớn. Đối với rất nhiều người mà nói, chậm một chút sẽ tử trận đau khổ. Người còn sống, bị thương nhẹ về đội thì không cần phải nói, người trọng thương tàn tật thường kết cục rất thê thảm. Trong quan quân thường là đều bị chết đói chết rét, nhưng Triệu Gia Quân hoàn toàn gánh lấy trách nhiệm.
- Đại chiến lớn như vậy, có bao nhiêu người tàn tật đây.
Trên thành dưới thành đều nghe rõ, những kẻ cay nghiệt trước giờ đều không ít, cứ ở đó khẽ giọng nói. Nhưng đó lại là thực sự, người bị thương đến mức tàn tật, thường sẽ chết, tàn tật sống lay lất qua ngày thật sự quá ít.
Triệu Tiến cất cao giọng nói.- Mỗi một người hy sinh ngoài chiến trận, Triệu Gia Quân tuyệt đối không bạc đãi. Ai không có nhà không có gia đình thì đưa vào Anh Liệt đường, được đời đời cúng tế. Ai có gia quyến, được một trăm mẫu ruộng trọn đời không thuế má, tiền an ủi là ba mươi năm quân hưởng, người nhà của người đã chết năm mươi năm không thu thuế khóa, con cháu muốn vào lữ đoàn, buôn bán, nông khẩn, thợ tạo, thuyền vụ, ưu tiên được chọn. Các huynh đệ, các huynh đệ vào sinh ra tử vì Triệu Gia Quân, Triệu Gia Quân tuyệt đối sẽ không bỏ mặc các huynh đệ, dù sống hay chết, Triệu Gia Quân vẫn sẽ chiếu cố các huynh đệ!
Một trăm mẫu ruộng đất cả đời không thu thuế. Tuy nói không khiến người ta giàu có, nhưng nuôi sống cả nhà thì không thành vấn đề. Cho dù là người già neo đơn thuê người khác trồng trọt, thì ba mươi năm quân hưởng, cả nhà năm mươi năm không thu thuế khóa, cũng đủ sống thoải mái, thậm chí như phú hộ bậc trung. Về phần ưu tiên chọn con cháu, thì đảm bảo cho tiền đồ tương lai của gia đình, đều này cũng không quá ghê gớm, trông cũng không khiến người ta lóa mắt, nhưng lại thật sự là ưu đãi.
- Nói thật dễ nghe, không biết có làm được không.
Đến lúc này, người xem lại thả lỏng, không thiếu những kẻ cay nhiệt chanh chua khoe khoang chút võ mồm. Quan phủ Đại Minh cũng thêm mấy lời để lấy thể diện, nhưng cuối cùng trở thành lấy cớ cắt xén thuế khóa, ai biết Triệu Gia Quân có phải như vậy hay không.
Hắn vừa nói xong, không đợi người khác tiếp lời, liền nghe thấy tiếng hoan hô vang lên như núi thở biển gầm, lại khiến cho người xem hoảng sợ. Bọn họ có kiến văn rộng, nhưng lại chưa từng nhìn thấy chỉnh thể có kỷ luật như vậy. Chỉnh thể này nhất cử nhất động thậm chí cả hơi thở cũng mang theo một sức mạnh cực kỳ lớn, vô cùng rung động lòng người.
- Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!
Tất cả mọi người chỉ nghe được một loạt tiếng hô. Vốn dĩ tiếng Vạn tuế này chỉ được dùng cho hoàng đế Đại Minh, nhưng bây giờ dùng cho một người trẻ tuổi khác, mọi người đều cảm thấy có chút khiên cưỡng, nhưng đều đang dần dần làm quen. Chỉ có điều tiếng hô cuồng nhiệt này đã lấp kín chút nghi hoặc kia. Dù các ngươi có tin vào ý nghĩa gì đó hay không, nhưng binh sỹ của Triệu Gia Quân vẫn tin tưởng một cách kiên định, bọn họ biết Triệu Tiến nói được thì làm được, chưa bao giờ vi phạm lời hứa.
Tòng quân chiến đấu, vào sinh ra tử, giành lấy công danh phú quý là nguyện vọng tốt đẹp, nhưng bị thương tử trận thì khiến người ta lo lắng. Hiện tại Triệu Tiến đã cho họ một lời hứa, một cam đoan, bị thương tử trận cũng đáng, đổi lấy được ấm no sung túc cho gia đình, tất cả đều rất đáng giá.
Những người bên cạnh lắng nghe ai nấy vẫn còn ngỡ ngàng, đại đa số còn đang khẩn trương tính toán, những điều Triệu Tiến đưa ra có ý nghĩa như thế nào. Kết luận rất nhanh đã được đưa ra, đảm bảo được cho một nhà mấy miệng ăn được ấm no sung túc. Nếu như biết làm ăn, thậm chí làm giàu. Sau khi tính toán như vậy, bọn họ cũng cho là đáng giá. Trong cái cảnh thiên tai không ngừng này, mạng người không đáng giá, mà Triệu Tiến lại đưa ra cái giá cao như vậy, chẳng trách mọi người cứ quyết một lòng mà theo.
Triệu Tiến đứng trên đài duyệt binh giơ tay lên, tiết tấu của tiếng trống trở nên dồn dập, tiếng hoan hô phía dưới nhanh chóng im lặng. Từ tiếng hô như núi thở biển gầm lúc nãy đến yên tĩnh không chút tiếng động, thay đổi nhanh chóng khiến người xem rung động không ngừng.
- Binh sỹ tham chiến, mỗi người nhận ba tháng lương hưởng coi như khao thưởng. Binh sỹ tham chiến, mỗi người nhận mười mẫu ruộng. Binh sỹ ra trận ngênh địch, mỗi người nhận hai mươi mẫu ruộng. Binh sỹ súng hỏa mai cùng kỵ binh, mỗi người nhận bốn mươi mẫu ruộng. Pháo binh mỗi người nhận bốn mươi mẫu ruộng. Người có công bắt tù binh, mỗi người nhận một trăm mẫu ruộng.
Triệu Tiến vẫn chưa nói xong. Lúc nãy là trợ cấp và an bài cho tướng sỹ tử trận, hiện tại thì tưởng thưởng cho binh sỹ tham chiến.
Cả trường diện im lặng như tờ, các tướng sỹ của các lữ đoàn đội tâp trung tinh thần lắng nghe, sợ là sẽ bỏ sót chữ nào. Mọi người ở hai bên đài duyệt binh cũng đang tập trung tinh thần nghe, bọn họ cũng không dám bỏ sót một chữ, rất nhiều người tính nhẩm một chút đã biến sắc.
Sau khi Triệu Tiến nói xong, cả khoảng đất duyệt binh yên tĩnh như vậy một hồi, sau đó có tiếng hoan hô chợt vang lên. Đây là mỗi người đều có lợi ích, hơn nữa mỗi người đều nhìn thấy được chỗ cho mình, chỉ cần anh dũng tiến lên, chỉ cần không sợ sống chết, thì lấy được ruộng đất và phần thưởng. Mười mẫu, hai mươi mẫu, cho dù một trăm mẫu cũng không nhiều, nhưng mọi người đều biết, ruộng đất kiếm được từ quân công phải tích lũy qua từng cuộc chiến, rất nhiều người đã sớm vượt qua con số trăm mẫu ruộng. Mai sau thấy được ở trước mắt, lợi ích thực tế còn càng lúc càng nhiều.
Không ai có bất mãn gì đối với việc sắp xếp như vậy. Một phương trận trên chiến trường, đại đa số thời điểm, khi cần nghênh địch tiếp chiến, bộ phận gặp nguy hiểm tính mạng nhất chính là bốn hàng đầu tiên, mà đội gây ra sát thương cực lớn với kẻ địch thì là súng hỏa mai, kỵ binh, còn có hỏa pháo. Đội ngũ súng hỏa mai phải đối mặt trực diện với xung kích của bộ kỵ kẻ địch. Kỵ binh thì phải xung phong anh dũng, mà hỏa phảo thì dời núi phá đá, công thành nhổ trại, chiến công nhiều hơn, giết địch nhiều hơn, đương nhiên là người giỏi thì có nhiều công lao.
Các cấp đội trưởng, liên trưởng, đoàn trưởng, Triệu Tiến không đề cập đến, nhưng phần thưởng mà họ được nhận phải nhiều hơn binh sỹ rất nhiều. Rất nhiều quan quân trong tay đã hơn ngàn mẫu ruộng đất. Trong mùa màng hiện nay, ngàn mẫu ruộng đất thật ra cũng không xem là gì, nhưng mọi người đều nhìn thấy mai sau. Hiện tại Triệu Gia Quân vừa mới lấy được hai tỉnh, nếu nắm trong tay toàn bộ thiên hạ thì sẽ thế nào. Hơn nữa thân ở Từ Châu, từ quan quân đến binh sỹ, bọn họ tuy xem ruộng đất rất nặng, nhưng bọn họ càng coi trong lợi nhuận buôn bán hơn, đây mới thật sự là núi vàng biển bạc, mới là ngày tháng sau này của bọn họ.
- Lần này muốn lấy ra hai mươi vạn? Không, không chừng phải quá năm mươi vạn mẫu.
Thân hào hai bên đài duyệt binh đã tính toán ra con số đại khái, vẻ mặt mọi người đều đã biến sắc.
Con số năm mươi vạn này nói ra có vẻ lớn, nhưng thật ra cũng không xem là quá nhiều, đặc biệt là trong con mắt của thân hào giàu có đến đây hôm nay. Đại địa chủ thật sự đều chiếm cứ hơn phân nửa địa bàn một huyện một châu thậm chí là một phủ, năm mươi vạn mẫu chẳng qua chỉ có năm ngàn khoảnh, người có ngàn khoảnh được xem là nhà giàu, nhưng vẫn chưa đến mức giàu có bậc nhất.