Triệu Tiến không có đứng dậy, chỉ cười nói với bọn huynh đệ trước.- Đây chính là đang ra giá với chúng ta đó, chúng ta lấy đi một khoản tiền, sau đó hết thảy sẽ dựa theo quy chế ban đầu.
Trần Thăng hừ lạnh một tiếng, Thạch Mãn Cường vẻ mặt lạnh lùng, Cát Hương còn lại là cười lạnh nói.- Vậy rốt cuộc là đại ca huynh cai quản dân chúng, hay là bọn họ cai quản dân chúng đây, hiện giờ cục diện đã như thế rồi, còn dám ở đó trả giá với chúng ta nữa.
- Bọn họ nghĩ hay lắm.
Triệu Tiến nói một câu, sau đó cười đứng lên, gật gật đầu với lão viên ngoại kia, mở miệng nói.- Sơn Đông là của ta, hộ dân là của ta, địa bàn là của ta, hết thảy đều là của ta, nếu ta đang ở tại nhà mình, ta không có lý do không biết được gốc rễ trong nhà, làm sao cũng phải cẩn thận kiểm kê rõ ràng, nếu không sẽ không có cách nào lên kế sách dùng tới. Các ngươi nói đạo lý này có đúng hay không.
Triệu Tiến trên mặt tươi cười, thoải mái đặt câu hỏi, bọn thân hào Sơn Đông đang ngồi đó ngơ ngác nhìn nhau, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì đi nữa. Không phải là bởi vì Triệu Tiến đang già mồm át lẽ phải, mà là Triệu Tiến nói không sai, đối với sự thật rõ ràng này, thật sự không có cách nào phản bác, nhưng không phản bác nhà mình sẽ suy tàn mất. Sự việc liên quan sinh tử tồn vong, đây thật không có cách nào ấm ớ, nên tranh giành nhất định phải tranh giành.
Chẳng qua bên này còn chưa mở miệng, Triệu Tiến cười nói tiếp.- Triệu mỗ hiểu rõ ý kích khởi dân biến này, chẳng qua chính là các vị đứng ở sau lưng, xúi giục lục lâm giang hồ không có mắt, hoặc là giáo phái bái hương tin Di Lặc gì kia, dân chúng nghèo khổ đầu óc không được rõ ràng lắm cũng có khả năng, không chừng còn muốn dẫn quan quân Đại Minh đến đây. Khắp nơi sinh loạn, sau đó quân ta đi khắp nơi lao vào dập lửa, sứt đầu mẻ trán, cuối cùng chỉ đối với các ngươi nhượng bộ chịu thua, đáp ứng mọi điều kiện của các ngươi. Có phải như vậy hay không?
Trên mặt hắn tươi cười, hời hợt bâng quơ nói ra mấy câu nói đó, thật giống như đang nói chuyện tán gẫu thôi, vì vậy giọng điệu thái độ đến nỗi khiến cho mọi người trong yến tiệc không có kịp hiểu ra. Một lát sau, trong phòng một trận bàn ghế loạn vang, bọn thân hào đều đứng lên, sắc mặt mỗi người trắng bệch, cũng có người thân thể không ngừng run rẩy, đứng lên lại giống như muốn ngồi xuống trở lại, bị những lời này của Triệu Tiến hù dọa sợ rồi.
Tuy rằng "dân biến" đích xác chính là có chuyện như vậy, nhưng ám chỉ và nói thẳng hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, không có đạo lý lúc phát lời sắc bén ngươi lộ đao thật ra ngoài. Triệu Tiến thật đúng là không nói cái gì kín đáo phép tắc, chẳng lẽ lại muốn ở nơi này một lưới bắt hết tất cả?
Triệu Tiến cũng không thèm để ý tới điệu bộ của bọn họ, chỉ tự như tự tại nói.- Ta ở đây nói việc này cho các vị nghe, cũng không phải tới đây thương lượng. Ta nói cái gì các ngươi nhất định phải đi làm theo, muốn làm trái, muốn chống cự, tất nhiên sẽ bị tan xương nát thịt, không có kết cục khác.
Trong phòng yến tiệc lặng ngắt như tờ, lão già đứng lên lên tiếng trên mặt đã không có một tia máu, vào lúc đó đã có một người khoảng chừng ba mươi tuổi đứng lên, lòng đầy căm phẫn nói.- Tiến gia hiện tại phải làm đại sự, chẳng lẽ không nên lôi kéo lòng người, chiêu nạp hiền tài khắp nơi sao? Vì sao phải khốc liệt như thế, làm nguội lạnh hết lòng tốt của các vị hương hiền.
Triệu Tiến mỉm cười trả lời.- Từ Châu luôn luôn đang chiêu hiền nạp sĩ, Triệu mỗ luôn luôn đang thu nạp nhân tài. Nhưng những người không rõ đại thế, đồ ngu xuẩn ham lợi nhỏ, vậy làm sao cho là nhân tài được. Chỉ biết được lung lạc quan phủ, béo bởi khắp chốn, tranh giành lợi ích với nước nhà, tranh giành lợi ích với dân chúng. Loại sâu mọt này sao lại được xưng tụng hương hiền. Ta cũng cần để ý sao?
Triệu Tiến nói chuyện gọn gàng dứt khoát, không có chút gì uyển chuyển che lấp, mọi người đang ngồi ở đây không sai đều chính là đồ ngu xuẩn và sâu mọt trong miệng hắn, giống như bị từng cái tát hung hăng quất vào trên mặt vậy. Mỗi người vẻ mặt đều cực kỳ khó coi, nhưng lại không biết phải ứng đối như thế nào đây, bọn huynh đệ của Triệu Tiến đều là vẻ mặt vui sướng, phụ tử Lý gia Lâm Thanh thì lại là thần thái thản nhiên.
Từ khi Thiên Tân nói chuyện thâm trường xong, Mã Xung Hạo đã bắt đầu che dấu mình đi, cũng không phải nói là giả ngu giả ngây, mà là cố gắng không làm vai chính trong các loại cục diện. Y cũng có mặt ở yến tiệc này, lại ngồi ở một góc bàn, người khác cũng không mấy rõ thân phận của y, cũng không có ai cảm thấy có cái gì không đúng, Mã Xung Hạo thì lại là quan sát cử động của mọi người trong phòng, có người sợ hãi, có người khó chịu, có người hoảng hốt.
Mã Xung Hạo đoán được suy nghĩ của thân hào trong phòng này, trước khi đến đây khẳng định có đủ loại ảo tưởng, cảm thấy Triệu Tiến biết đưa ra giá mua nhân tài* để thu nạp mời chào, bởi vì Từ Châu vừa mới nắm được Sơn Đông, dinh thự nha môn Đại Minh còn tồn tại. Trước mặt thế cục không rõ này, khẳng định phải tranh đoạt những thế lực khắp chốn này, ai có được ủng hộ của bọn thân hào, ai nắm được khắp chốn trong tay, song phương ra giá, mọi chuyện dĩ nhiên đều được lợi, giá cũng nâng cao hơn. Ai ngờ đến Triệu Tiến cũng không có nâng giá, thậm chí cũng chưa nghĩ mời chào, định luôn ra phép tắc. (Nguyên văn: Mã cốt (xương ngựa) trong thành ngữ vạn lượng mua mã cốt, ý là ra ngàn lượng bạc mua lấy đồ tốt, người giỏi)
Hiện tại mỗi người miệng nói không dám, miệng xưng không dám chỉ là sợ Triệu Tiến sẽ trở mặt, không cho người trở về. Chỉ cần về được đến quê hương, bọn họ ngay lập tức sẽ dâng lên sóng gió, quan phủ Đại Minh nhiều năm như vậy cũng không làm gì được bọn họ, một Triệu Tiến Từ Châu mới đến có năng lực gì, nhóm thân hào khẳng định đều có tính toán này.
Nghĩ đến đây, Mã Xung Hạo không kìm nổi mỉm cười, bọn thân hào đều cảm thấy hợp lại gây được khó khăn cho Triệu Tiến, chưa chắc đắc thắng, nhưng ngăn chặn được Triệu Gia Quân, tạo cho bọn hắn đủ loại phiền phức, cuối cùng chỉ đành đạt thành thỏa hiệp. Bọn thân hào sẽ nghĩ như vậy, người trong thiên hạ cũng sẽ nghĩ như vậy. Chỉ cảm thấy Triệu Tiến hồ đồ, Triệu Tiến tuổi trẻ lỗ mãng, không biết thương sót lòng người, Mã Xung Hạo cảm thấy nếu như là mình lúc trước, chỉ sợ cũng sẽ nghĩ như vậy, tám chín phần mười còn nhân cơ hội làm chút chuyện gì đó.
Tuy nhiên, Mã Xung Hạo hiện tại không cho là như vậy rồi, y đã biết Triệu Tiến Từ Châu rốt cuộc là cái gì, mà những người khác không biết, những người khác không biết Triệu Gia Quân và khắp chốn Từ Châu rốt cuộc ẩn chứa sức mạnh như thế nào, rốt cuộc là kinh khủng như thế nào.
Mã Xung Hạo trên mặt tươi cười, ánh mắt cũng rất lạnh như băng, anh ta nhìn bọn thân hào trong phòng thần thái khác nhau, biết được nếu làm không tốt còn phải tự mình đi lo liệu hậu quả do mình gây ra, cái kiểu trấn áp phản loạn này không phải là việc cần làm của bộ tình báo sao.