Trăng sáng nhô lên cao, gió biển phần phật, dưới thành không biết ai đang xướng ca, khiến tình cảnh đầu thành rất là thoải mái. Triệu Tiến nhìn phương xa, hắn biết rằng biển ở bên đó, cảng biển bến thuyền bên đó còn có thuyền biển của chính Từ Châu neo đậu, thế nhưng ở đầu thành lại nhìn không rõ ràng. Mã Xung Hạo tuy rằng đang im lặng, nhưng trên tay lại không chậm trễ, vẫn là giúp Triệu Tiến rót trà.
- Tiến gia thiết nghĩ biết rõ, một tầng Chỉ huy Cẩm Y Vệ này vốn dĩ phẩm cấp không cao, nhưng gánh vác Chỉ huy sứ, Chỉ huy Đồng tri, Chỉ huy Thiêm Sự này lại chỉ có hai loại. Một là huân thần Công Hầu Bá treo phẩm hàm Đô đốc đảm nhiệm. Một là thân tín con cháu của Thái giám, lẽ ra thuộc hạ xuất thân Bách hộ như vậy, là không có cơ hội đến được cái ghế như vậy, tuy nhiên cơ duyên xảo hợp, thuộc hạ trèo đến chỗ này, thuộc hạ không nhiều gia thế và quyền vị như vậy giằng co. Sau khi bước lên, một phương diện muốn đại phú quý, một phương diện thì là muốn làm việc.
Nhìn thấy Triệu Tiến chăm chú lắng nghe, Mã Xung Hạo uống một hơi cạn sạch nước trà trong chén trà của mình, trầm giọng tiếp tục nói.- Thuộc hạ vẫn liền không chút nào an phận. Nếu như an ổn nơi giàu sang, cũng sẽ không thay Trịnh gia đắc tội nhiều người như vậy, cũng sẽ không tụ tập nhân mã Giang Nam xúc phạm Từ Châu. Lúc thuộc hạ vẫn còn là Bách hộ, đã cảm thấy thiên hạ này dáng vẻ âm trầm, nhìn thái bình thịnh thế, nhưng luôn khiến người ta cảm thấy không an lòng, luôn cảm thấy thái bình và lâu dài. Chờ đến lúc ngồi lên cái ghế Chỉ huy Thiêm sự, đứng ở nơi cao rồi, nhìn được xa rồi, mới biết thiên hạ này là vỡ nát trăm ngàn lỗ bậc này, nhìn thấy ghê người.
Mã Xung Hạo bên này đã nhích động tâm tình, thậm chí không để ý tới bát trà Triệu Tiến đã rỗng không, chỉ là nghe Mã Xung Hạo tiếp tục giảng giải.- Vốn cho rằng thiên hạ khổng lồ này, coi như mục nát rồi, cũng là đại đế quốc già cỗi, vẫn giữ gìn được mấy trăm năm, có lẽ còn có trung hưng. Nhưng Nữ Chân Kiến Châu quan ngoại kia vừa khởi, Đại Minh liền không có một hồi thắng tích, bại liên tiếp hoa rơi nước chảy. Tiến gia, thuộc hạ lúc này vừa nghĩ tới điều này, buổi tối cũng ngủ không ngon giấc. Thân ở Xưởng Vệ, tin tức biết được cũng nhiều hơn nơi khác. Binh mã Liên Trấn kia đã là tinh nhuệ bậc nhất của Đại Minh rồi, vả lại lương bổng sung túc hơn xa so với quân trấn khác. Nhưng nhân mã như vậy đã bị giặc Thát Nữ Chân kia phá hủy quét ngang, mai sau phải làm thế nào!
Nói tới đây, Mã Xung Hạo đặt thật mạnh bát trà xuống mặt bàn, rước lấy Ngưu Kim Bảo bên đó nhìn sang. Trên mặt Triệu Tiến lại có nét tươi cười hiện lên, giọng điệu của Mã Xung Họa đã trở nên sôi trào.- Trên dưới đều nói đó là bộ tộc nhỏ hoang dã thô bỉ, nhất thời làm dữ, lâu dài tất nhiên suy bại. Nhưng bộ lạc nhỏ xa xôi điều động được mấy vạn bộ kỵ, công được thành nhổ được trại. Binh mã như thế Đại Minh ta lại có mấy đội. Còn có người nói Đông Lỗ gì kia đã hao tổn tâm sức, đây cũng là trò cười. Đông Lỗ không có đại động, làm được cũng chẳng qua giống như Từ Châu chúng ta, muốn đất đai hộ dân chiếm lĩnh từ tốn tiêu hóa, thay đổi con dân Đại Minh thành con dân của mình, đợi sau khi thực lực bành trướng, chính là bắt đầu tấn công. Tới lúc đó Đại Minh sẽ bại càng thảm hại hơn.
Nghe y lấy Từ Châu và Kiến Châu so sánh, Triệu Tiến không nhịn được bật cười, nhìn Mã Xung Hạo muốn giải thích, Triệu Tiến khoát tay ra hiệu không sao, bảo đối phương tiếp tục.- Tiến gia, thuộc hạ vào lúc ở Tát Nhĩ Hử kia cũng đã nhìn ra điều này. Biết thiên hạ này nếu không chỉnh đốn chỉ sợ cũng không còn kịp nữa rồi. Thuộc hạ cũng biết một Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ không có thân phận làm những thứ này, liền muốn giúp đỡ người bên ngoài. Điều tra nghe ngóng mấy nơi, nhưng sau khi nghe ngóng lại là không có cách nào. Quyền quý chỉ biết tranh giàhn ngôi thứ, chỉ biết giảm thuế, chỉ biết bắt người. Mỗi một phía đều đang tranh giành, tình cờ có mấy người lại là giống như nhàn vân dã hạc không màn tới việc nước. Không ai nghĩ tới làm cách nào thu thuế, thu lương từ khắp chốn lại không tổn thương dân chúng không kích khởi tai họa, không ai nghĩ tới luyện tập cường quân thế nào, như thế nào chống đỡ kẻ địch bên ngoài.
- Ngươi nghĩ được như vậy đúng thật là khó có được, khắp chốn triều đình Đại Minh, kẻ nghĩ được như thế thật sự là quá ít rồi!
- Tiến gia, thuộc hạ lúc ấy chỉ là triệu tập, nhưng lại không biết đi làm như thế nào. Người Trịnh gia một lòng một dạ tranh giành củng cố ân huệ, thuộc hạ tình cờ nói mấy lần đều bị xem thành kẻ điên thật sự là hổ thẹn. Thuộc hạ vẫn là xem trọng giàu có này cũng liền không dám nói nhiều nữa. Đợi Trịnh gia suy bại, thuộc hạ được an trí tới Nam Kinh, lý giải được cách làm của Tiến gia ở Từ Châu, trong lúc đột nhiên khai sáng tâm can. Hóa ra thu được nhiều lương thế từ khắp chốn như vậy vả lại không tổn thương gốc rễ, còn trợ cấp cho dân nghèo, hóa ra luyện ra được cường quân như vậy, hóa ra có nhiều diệu kế phát tài như vậy. Thuộc hạ tới lúc này thật sự là thông hiểu rồi, vốn ban đầu cảm giác đại sự thiên hạ đều nên là của bọn văn thần làm. Khi đó cảm thấy bản thân thuộc hạ cũng làm được. Cầm ngân lượng Tiến gia hồi kinh, sống ở ngôi cao, sau đó dựa theo những cách làm này của Tiến là trọng chỉnh thiên hạ, sau đó chính là hiện giờ rồi.
Nói tới chuyện cũ, Mã Xung Hạo ngược lại không có xấu hổ gì, lẫn nhau đều cảm thấy thú vị. Nét cười trên mặt Triệu Tiến ngược lại càng ngày càng đậm. Mã Xung Hạo giọng điệu cũng muốn trào dâng.- Thuộc hạ làm việc vì Tiến gia. Giàu sang và tiền đồ này là một mặt, một mặt khác trong thiên hạ chỉ có Tiến gia ngài bên này mới làm việc chân chính được. Việc làm đúng, ở chỗ Tiến gia hết thảy đều tự có hiệu suất cao, triệu tập sức dân mà không tổn thương dân chúng, sinh sôi của cải mà không bóc lột, luyện được binh cường quân mạnh mà không kiêu ngạo. Mỗi ngày nhìn thấy nghe thấy học được, khiến thuộc hạ vô cùng vui sướng. Đây chính là thuộc hạ tại làm sao không có lòng khác. Dưới gầm trời này không có nơi chốn nào giống được với Từ Châu chúng ta chăm chỉ làm việc như vậy, hơn nữa làm đúng việc làm được việc.
Ánh đèn lóe sáng, chiếu rọi nét cười tự giễu trên mặt mã Xung Hạo.- Thuộc hạ lúc tuổi còn trẻ vì thường bị người cười chê, nói không có số mệnh hưởng thụ giàu sang. Thế nhưng bọn họ lại không biết, thuộc hạ ở dưới tay Tiến gia, làm việc ở nơi Từ Châu này mới là hưởng thụ. Vui vẻ làm việc bậc này, nhưng so với giàu sang gì kia tốt hơn nhiều lắm.
Mã Xung Hạo bên này nói xong, trên mặt Triệu Tiến vẫn là vẻ mặt hơi mỉm cười như cũ, theo toàn trường như vậy, Mã Xung Hạo dĩ nhiên sẽ không trông cậy vào Triệu Tiến lập tức tích cực đáp lại, chỉ là cầm lấy bát trà sửa soạn thấm cổ họng, sau khi cần lên bát trà phát hiện nước trà đã trống không rồi.
Thần sắc Mã Xung Hạo không có biến đổi, trong lòng lại là tự giễu, nói ra hết nhiều năm chôn giấu đáy lòng, bản thân bề ngoài điềm tĩnh, kỳ thật có chút dáng vẻ bần thần, vừa muốn đi cầm lên ấm trà, lại nhìn thấy Triệu Tiến cười nhấc lên ấm trà, sau đó duỗi sang, đây là có ý muốn châm trà cho y.