Cát Hương không để ý nhiều như vậy, y chính là muốn mang theo kỵ binh tiến gấp về phương bắc.
- Không cần lo cho ngựa, nếu chạy chết ngựa, các ngươi liền tự chạy theo, chúng ta phải nhanh lên! Cát Hương quả nhiên là liều lĩnh.
Tuy vậy từ sáng nay đến bây giờ, những con ngựa này bản thân liền chưa được dùng qua, cộng thêm lại có lương thảo, lương thực dầy đủ tiếp tế, sau đó ở trên quan đạo từ đầu tới cuối vốn dĩ không có khả năng xông quá nhanh, bởi vì quan quân bại lui tháo chạy chặn cứng ngắt nơi này, tản đi còn phải mất thì giờ.
Ngay lúc phía trước đội nhân mã Triệu Gia Quân không nhìn thấy kẻ địch gì nữa, mà thành Thiên Tân còn chưa tới, Cát Hương nhẹ nhàng thở ra, sau đó liền gọi mọi người dựng cờ xí quan quân lên.
Tốc độ đội nhân mã tiến lên cũng bắt đầu chậm dần, thừa cơ hội này để cho vật cưỡi thở dốc, đồng thời cho bọn họ bù bổ chút lương thực. Đến lúc này kỵ binh của Triệu Gia Quân đều có chút đói bụng rồi, cũng không có người đưa bánh lương thực tới miệng mình, đều là bẻ nát vụn cho vật cưỡi ăn.
Vừa phất ra cờ xí của quan quân, ở trên đường lớn quan đạo đi lại liền đơn giản hơn rất nhiều, bại binh đằng sau còn chưa có đuổi theo kịp, những người khác vốn dĩ không biết quan quân nơi huyện Tĩnh Hải đã đại bại rồi, thật sự ra, cho dù bọn Cát Hương nói thẳng cho người qua đường hoặc là bọn người không thân cận chưa từng gặp qua, cũng không có người sẽ tin tưởng điều này. Ưu thế ước chừng gấp ba lần, lại có biên quân tinh nhuệ sao có khả năng đại bại chịu thua.
Cứ như vậy nghênh ngang đi tới phía trước, không sai biệt lắm lúc nhìn thấy thành trì Thiên Tân, tào thuyền trên Vận Hà ven đường bắt đầu nhiều lên, thấy một màn như vậy, cho dù Cát Hương bồn chồn cũng là không kìm nổi cười. Quan quân vào lúc này mới bắt đầu vận chuyển lương thực cho huyện Tĩnh Hải, thật đúng là thong thả không gấp, bố trí như vậy cũng không có gì sai lầm, xem như làm từng bước, bởi vì không ai nghĩ được quan quân sẽ bại nhanh như vậy, sẽ bại thảm hại như vậy, càng không ai ngờ dến kỵ binh Triệu Gia Quân đã giết tới nơi.
Ngay khi đội nhân mã Cát Hương suất lĩnh xuất lĩnh ở gần kề bến thuyền tào vận Thiên Tân, vốn dĩ không có người quá để ý, cờ xí là cờ hiệu của quan quân, kỵ binh trên ngựa kia thiết nghĩ chính là kỵ binh quan quân, thậm chí rất nhiều người lười đi liếc nhìn nhiều, theo đó liền cảm thấy như vậy rồi.
Lúc chân chính cách gần tới, Cát Hương ngược lại không vội xông tới, xếp đội hình chẳng có dáng vẻ gì tiến gần phía trước, một khi có người tới gần lập tức cao giọng lớn tiếng quát lớn đuổi đi, thật là mười phần dáng vẻ quan quân, ở trên bến thuyền tào vận của Thiên Tân cũng có mấy trăm quan quân trấn thủ, bọn họ đến nơi này cũng không phải thủ vệ mà là trông coi, khiến tốc độ lương thực bến thuyền vận chuyển nhanh hơn một chút.
- Là giặc Từ Châu!
- Làm sao có khả năng!
Đại đội nhân mã Cát Hương suất lĩnh sau khi đi tới trước, cờ hiệu quan quân bị vứt thẳng trên đất, vết máu lây dính trên thân kỵ binh Triệu Gia Quân đã lau sạch, trên mình thú cưỡi và bản thân kỵ binh đều có mồ hôi, nhưng cho dù nhìn thấy những thứ này, quan quân binh tốt thủ vệ bến thuyền vẫn là không tin, chiếu theo cách nghĩ của bọn họ, quân phản tặc kia chỉ sẽ bị quan quân vây lại nuốt sạch, mà không phải sẽ bị kỳ binh đánh bất ngờ nơi này.
Đợi kỵ binh Triệu Gia Quân xông lên bắt đầu đuổi giết, quan binh bên này không có mảy may chiến ý, lập tức hò hét tản ra bỏ trốn. Những dân phu tráng đinh trên bến thuyền kia càng không cần nói tới, con thuyền vận chuyển lương thực cũng đều là giương buồm gắng sức rời xa, ai còn dám ở nơi này giằng co.
Kỵ binh Triệu Gia Quân xuất ra một liên đợi lệnh, còn lại đều là chia thành mười đội nhỏ mười tới năm người cưỡi ngựa, ở trên bến thuyền tào vận này dò xét kỹ càng, không cầu giết địch, nhưng phải đuổi hết đi những kẻ chưa kịp chạy, vùng đất để kho hàng liền một mảnh bậc này, chỉ cần có người phóng hỏa lúc không để ý tới được, chính là kiếp nạn, nếu như lúc cứu hỏa bị quan quân trong thành bắt được sơ hở vậy thì càng phiền phức.
Đoàn trường đoàn thứ nhất Hứa Dũng xin chỉ thị nói.- Ngũ gia, muốn chuyển dời bao lương thực đắp dựng công sự hay không, lúc ở Lâm Thanh cũng làm như vậy.
Cát Hương dứt khoát cự tuyệt sạch.- Không cần, quan quân trong thành Thiên Tân nhiều nhất cũng chỉ là bốn ngàn, trong đó kỵ binh năm trăm còn không tới, sợ cái gì, chúng ta nếu như đắp dựng công sự để thủ, ngược lại chắn mất cực hạn của mình.
Cát Hương nhìn kỵ binh thay phiên chỉnh đốn và tuần tra sau lưng, lại nhìn thấy thành trì Thiên Tân cách đó không xa, cười nói.- Bọn chúng còn không biết quan quân đại bại, cho nên chỗ tồn trữ tào lương này là nơi giao tranh, phá hủy đợt thứ nhất này, đợi bọn chúng biết tin tức, chúng ta liền không có gì đáng lo lắng nữa rồi!
Ở trước mặt đại thế, cử chỉ của quan quân sẽ có bất ngờ gì, mặc dù sắc trời sắp tối đen, nhưng vẫn là nhìn thấy được kỵ binh trong thành Thiên Tân phái ra lượn một vòng tròn đi vội về phía nam, chắc là vội báo tin cho đại doanh quan quân bên kia. Đây là chỗ đặt lương thực cung ứng đại doanh, vạn lần không được có sơ xuất gì, bằng vào sức mạnh trong thành Thiên Tân còn chưa đủ, cần phái binh bên phía Tĩnh Hải về cứu viện. Chỉ có điều, sứ giả phái đi kia trở về kịp lúc hay không cũng khó nói được.
Sau khi phái người đưa tin gấp đi, quan quan bên trong thành không có phái binh đi ra, khác với Triệu Gia Quân thường xuyên đi đêm dạ chiến, đối với tuyệt đại đa số quan quân mà nói, trời vừa tối liền thay mặt cho mọi việc an tĩnh, hết thảy mọi việc đều phải chờ tới hừng đông làm tiếp.
Cát Hương an bài ổn thỏa bộ hạ đánh bất ngờ nghỉ ngơi, trên bến thuyền lương thảo cấp dưỡng vân vân đích xác không thiếu, ngay cả nồi và bếp đều tìm thấy được, thay phiên ăn xong cơm tối, sau đó thay phiên trực gác đêm nghỉ ngơi, bất cứ lúc nào cũng giữ một nửa số nhân mã trấn thủ, người ngủ nghỉ ngơi cũng là áo giáp binh khí không rời thân.
Quan quân không có phái ra binh mã ban đêm, khoảng cách Thiên Tân và huyện Tĩnh Hải quá gần, cho dù kẻ địch chiếm lĩnh lấy bến thuyền tào lương này, đại đội quan quân Tĩnh Hải cũng có thì giờ đầy đủ trở về dập loạn, theo tình hình như thế, trong thành dĩ nhiên không muốn tự tìm phiền não.
Chiến đấu bôn ba một ngày, ai nấy của Triệu Gia Quân đều là mỏi mệt dị thường, nửa đêm mượn hưng phấn còn đứng vững được, thời khắc đêm khuya, rất nhiều người đều nhịn không được ngủ gà ngủ gật, mặc dù là gắng sức tỉnh táo bản thân mở to hai mắt, nhưng dựa vào lương thực đứng thẳng liền mập mờ ngủ, nguyên nhân duy nhất giữ vững tỉnh táo chính là liên trưởng đội trưởng đang không ngừng tuần tra, nhìn thấy kẻ ngủ gật chính là một bạt tai quất tới, sau đó thỉnh thoảng còn phải quất bản thân một bạt tai.
Thiên Tân bên này là nơi giao hội của chín con nước, được xưng là nơi tụ tập của chính con sông, thế nhưng tới hiện giờ, mọi người chỉ biết là hai con sông lớn, một con sông là Vận Hà từ phía nam tới hướng bắc gấp khúc về phía tây, một con chính là Hải Hà từ thành Thiên Tân tới Đại Cô Khẩu sau đó vào biển, hai con sông ở dưới thành Thiên Tân giao hội thông suốt, bến thuyền tào vận Thiên Tân thật sự cũng là bến thuyền trên Hải Hà, con thuyền từ trên biển tới đây kích cỡ thích hợp sẽ ở nơi này dỡ hàng.