Triệu Tiến trầm ngâm gật đầu nói với Trần Thăng.- Xem ra vẫn là một trận đại chiến, chỉ là đánh quan quân quá ác, huynh sợ tái ngoại, quan ngoại còn có biến cố, tới lúc đó ngược lại phiền phức.
Trần Thăng nói rất thực sự.- Nên đánh thì đánh, chúng ta cũng đã đánh tới nơi này, đánh tiếp mấy trận nữa cũng là không có gì, nhưng đích xác không được ở bên ngoài chậm trễ quá lâu, đại quân cô lẻ ở bên ngoài, Từ Châu vốn dĩ rất dễ dàng có mạo hiểm.
Mã Xung Hạo quét mắt nhìn thần sắc mọi người, lại là mở miệng nói.- Sau lần đại bại này, nếu như một phe đảng Ngụy Trung Hiền chịu thừa cơ phát động, ném đi người đẳng Đông Lâm trong triều, nghị hòa này ngược lại tiến hành được rồi.
Cát Hương cười cảm khái mấy câu.- Những Thái giám đó ngược lại hiểu chuyện hơn văn thần gì đó, biết tiến thoái. Thật sự khác với người thường nói.
Mã Xung Hạo gật đầu phụ họa.- Bọn văn thần cũng hiểu chuyện, chỉ là muốn giữ gìn quyền vị nhà mình, phải băng khoăn phe đảng, quê nhà, danh nghĩa. Có những việc làm được cũng không dám làm. Bọn Thái giám kia dù lừng lẫy thế nào cũng là gia nô của thiên tử, làm việc vì chủ nhà, thể diện vân vân dĩ nhiên không cần. Vả lại bọn họ cùng chung họa phúc với nhà trời, dĩ nhiên biết suy tính theo đại thế.
Trên yến tiệc mỗi người đều đang gật đầu, đừng nhìn trên bàn tiệc không có vật liệu tinh tế gì, nhưng tay nghề đầu bếp kia không tầm thường, heo dê gà cá bình thường cũng làm được mỹ vị phi thường. Nhưng hiện giờ không người nào để ý tới cái này, Mã Xung Hạo bên đó trầm ngâm chốc lát lại là mở miệng nói.- Chủ tướng, lúc này còn có một loại khả năng.
*********************
Vương Tại Tấn trước khi trở lại kinh thành, kinh thành đã biết tin tức Tĩnh Hải đại bại, binh mã doanh Bắc Kinh kia tuy rằng không chịu chiến, nhưng chạy lại không kém hơn tinh kỵ biên quân, cũng không chậm trễ ở ven đường phát tài cứ như vậy chạy thẳng về kinh sư. Chủ tướng đi quan thự cấp cao, tướng tá bên dưới thì là lan truyền khắp nơi. Không qua bao lâu, cả kinh thành đều biết rằng gần mười vạn đại quân ở huyện Tĩnh Hải bị hơn hai mươi vạn quân giặc đánh hoa rơi nước chảy, đã không còn cách nào thu dọn nữa.
Đối với tầng lớp trên của kinh thành mà nói, hơn hai mươi vạn quân giặc Từ Châu này là xạo, bọn họ đều biết quân giặc chẳng quá hai vạn, nhưng người bên dưới lại không biết thực tình, mọi người đều cảm thấy khó mà tưởng được. Làm thế nào lại xuất hiện hơn hai mươi vạn quân giặc, quan quân tại sao bị đánh đại bại, nghe nói còn trong mấy canh giờ. Năm đó thảm bại ở Tát Nhỉ Thử, bốn lộ quan quân cũng là trong vòng bảy ngày mới bị đánh bại tán loạn, bọn giặc này chẳng lẽ còn mạnh hơn cả giặc Thát?
Không tin thì cứ không tin, nhưng tất cả mọi người đều là kinh hoàng sợ hãi, có người muốn trốn, cũng có người cảm thấy trốn đi không bằng ở trong thành trì này trốn tránh an toàn hơn. Dù sao từ Tĩnh Nan dời đô tới nay, kinh thành này còn chưa bao giờ bị công phá qua. Nhưng giống như trải qua mấy lần binh tai nơi chốn khác của Đại Minh, bên trong thành vẫn là loạn cả lên, ngoài kinh thành cũng có mảng lớn dân cư, đã là kéo giãn ra của đô thành này, lúc này đều phải vào thành tránh né, người giàu có dĩ nhiên có chỗ ở, dân chúng cùng khổ thì lại là không có chỗ để đi. Theo đồn thổi lưu truyền rộng rãi của thói tục, trong kinh thành xuất hiện phá phách cướp bóc, thậm chí ngay cả quan viên cũng bị lan tới.
Sai dịch một phủ hai huyện của phủ Thuận Thiên, quân tốt tuần thành của Binh mã ty ngũ thành, Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ thậm chí tứ đại doanh của cấm quân đều được phái ra, nghiêm khắc trấn áp, từng cái đầu rơi xuống đất, cuối cùng khiến thế cục yên ổn. Nhưng sử dụng những điều này đều là hoạn quan, hơn nữa còn là người một phe đảng Ngụy Trung Hiền. Nếu như mấy ngày trước đó, đại tội ý đồ mưu phản gây rối đã gán lên rồi. Vào mấy hôm trước một phe đảng Ngụy Trung Hiền vốn dĩ không dám buông tay là chuyện bậc này, nhưng sau khi tin tức đại bại này truyền về, thế cục đã phát sinh biến hóa.
Bọn văn thần quyền quý dõng dạc phát động tiêu diệt lần này trước đó thời khắc này đều là mặt xám mày tro, có người cắn răng nói đây là lời gian tà mê hoặc người khác, có lẽ chỉ là doanh Bắc Kinh trốn trước, bên kia còn đang chiến đấu ác liệt, mặc dù là bại, cũng không có khả năng bị bọn giặc lấy ít đánh nhiều toàn bàn đều tan tác nhanh như vậy, cho nên tất nhiên có giả dối, phải chờ đợi thêm tin tức.
Còn có người đang trốn tránh trọng trách, bắt đầu ở trong triều đình và các loại cục diện nói bản thân có dự kiến trước, lúc ấy đã không kiến nghị xuất binh, đáng tiếc lời mình không có ai nghe, không cách nào đành phải trái lương tâm theo số đông, kẻ nói lời như vậy thường thường còn muốn ngấm ngầm đưa tin với một phe đảng Ngụy Trung Hiền, vì mai sau của mình làm chút sửa soạn.
Chân chính sứt đầu mẻ trán chính là đám văn lại và quan lang vạch kế cho Binh bộ kia, lúc ấy điều kiện tiên quyết tụ tập binh mã các nơi chính là tiêu diệt quân giặc phải tốc thắng, sau đó trở về phòng ngự các nơi. Nhưng hiện tại lại là đại bại, chẳng khác nào phòng ngự hai cánh kinh thành đối với thảo nguyên đều có sơ hở lớn, làm sao xê dịch đi bù vào. Sát Cáp Nhĩ và Nữ Chân kia sẽ có dị động hay không, đến lúc đó như thế nào ứng đối, đây đều là gian nan.
Nhưng khiến cho bọn họ sứt đầu mẻ trán còn không chỉ những thứ này, bọn quan lớn chủ quản đã dặn dò xuống dưới, bảo bọn họ lại lần nữa vạch kế, kinh thành này phải thủ vệ, quân giặc kia sức tiếp theo sau không đủ, rõ ràng không dám tiến lên lần nữa, vẫn phải điều động binh mã tái chiến.
Ngay sau khi Vương Tại Tấn về tới kinh thành, tất cả mạch nước ngầm bên dưới đài đều bị kéo lên bề mặt. Đốc sư Vương Tại Tấn cũng là quan to đỉnh cấp quan hàm Thượng thư Binh bộ, ông ta đã mang tới thư và điều kiện của phản loạn Từ Châu, cũng nói rõ trận chiến Tĩnh Hải đại bại khó bề tưởng nổi kia là sự thật, cái này kinh thành hoàn toàn chấn động.
Với thói quen bất kể triều chính nghị luận thế nào không dối gạt được trời, đêm đó các nơi kinh thành đều đã biết cái này, thậm chí xuất hiện lời đồn như “giặc Từ Châu giết tới nơi rồi” khơi lên hỗn loạn, sau đó hạng tặc phỉ nhân lúc cháy nhà đi hôi của, không làm cách nào khác chỉ đành trước tiên đóng chặt cổng thành, sau đó dùng các đội tiến hành nghiêm khắc trấn áp, bằng không không đợi quân giặc đánh tới, kinh thành tự mình sẽ hoàn toàn sụp đổ rồi.
Bọn hoạn đảng vẫn luôn im lặng vào lúc này bắt đầu lên tiếng, bọn họ không đề cập tới xử trí tiếp sau như thế nào, chỉ là công kích Đông Lâm gây họa, tùy tiện xuất binh, đánh mất cơ hội chiêu an, khiến giang sơn xã tắc rơi vào trong nguy cơ, hiện giờ quân giặc đã tới gần kinh thành, trách tội này người nào chịu, các quan cầm quyền, chẳng lẽ không nên từ quan để tạ lỗi thiên hạ sao?