Loại luận điệu lừa mình dối người ấy rất nhanh đã bị người bác bỏ. Theo suy xét của mọi người, bất luận công thương cùng nông trang do bàn thân Triệu Tiến lập ra đoạt được bao nhiêu lợi nhuận cùng lương thảo, chỉ mỗi mình mảnh đất Liêu Đông cũng đã chắc chắc cung ứng đủ.
Sơn Đông cằn cỗi tàn phá, làm sao cung ứng cho đủ, hơn nữa còn là cung ứng cho loại đội quân xài tiền như nước như Triệu Gia Quân. Phép tính đó cũng đơn giản, thuế phú cùng lao dịch mà Đại Minh phân chia cho Sơn Đông khi trước hai năm nay cũng đã không giao, từ trước bởi vì Vận Hà không cho phép các châu huyền quanh đó đào móc mương máng giếng nước, hiện tại cũng cho phép, những viên lại sai dịch hay giở trò khi trước bây giờ cũng đã bị sa thải hoặc thuần phục rồi
Không có gánh nặng trầm trọng như thế, không có nhiều hao tổn vô ích như thế, nhân lực vật lực mà Sơn Đông cung cấp đã đủ khổng lồ, ứng phó cho đòi hỏi của Triệu Gia Quân dĩ nhiên dư dả.
Nói cái gì cực kì hiếu chiến, ngược lại là do bên Đại Minh này năm ấy đã làm quá mức, bên Từ Châu kia thậm chi không cần bỏ ra bao nhiêu là đã làm cho vùng Sơn Đông mang ơn. Mà tương đối chính là, vì duy trì phòng nhự của kinh đô cùng Bắc Trực Lệ, vì duy trì đề phòng cùng phong tỏa với Triệu Gia Quân, các tỉnh trong Đại Minh không bị Triệu Tiến khống chế đều tăng thêm người, tăng thêm trưng thu. Những nơi khổ không kể siết đó hiện giờ số dân chúng địa phương trốn hướng Sơn Đông, Nam Trực cùng Giang Bắc càng ngày càng nhiều, đây rốt cuộc là ai đang tự đánh bại mình đây?
Đánh, đánh không thắng, kéo dài, bên Đại Minh này vốn dĩ không có tiền vốn để kéo dài cuộc chiến, vậy phải làm thế nào bây giờ?
Số quan viên không chào từ giả cứ treo ấn mà đi như vậy trong triều đình càng ngày càng nhiều, số đào binh tại các nơi đóng quân cũng càng ngày càng nhiều, mặc dù là kẻ trung thành đến cỡ nào vào lúc này cũng đã có chút tuyệt vọng,
Hoàng đế Sùng Trinh đã nổi giận vào lúc lâm triều vài lần, thậm chí còn thất thố khóc lớn, nhưng không có bất kì ai đưa ra một cách nào có mặt mũi một chút. Tôn Thừa Tông, Vương Tại Tấn phủ Nội các, Đốc phủ Đại Đồng Sơn Tây Tôn Truyền Đình, đốc phủ Liêu Tây Hùng Đình Bật, đều là đề nghị dời đô, đi hướng Sơn Tây hoặc là Thiểm Tây, lợi dụng hiểm trở của núi non để tự cố thủ, cố gắng lấy được hiệu quả về sau.
Nếu trước đây những người này dám nói ra những lời như thế, chắc chắn bọn họ sẽ bị những quan can gián quyền quý cùng nhau công kích, sau đó bị đối thủ lợi dụng, cuối cùng là tước quan hạ ngục. Nhưng hiện giờ tình thế bất đồng, trong tay mỗi người bọn họ đều nắm đại quân, cho dù bản thân bọn họ là trung thần, tuân thủ phép nước triều đình thì ai cũng lo lắng binh mã dưới trướng bọn họ có thể bất ngờ làm phản hay không.
Những quyền quý trước kia luôn thủ vững đại nghĩa, cơ hồ sẽ không chịu dàn xếp bất cứ chuyện gì trước đây bây giờ cũng đã thay đổi. Thái độ của Dương Liên, Tả Quang Đấu cùng những người khác cũng không có gì khác nhau. Thiên tử thủ biên giới, kiên quyết không được đi nghị hòa cắt đất, kiên quyết không lùi chút nào, không được giẫm vào vết xe đổ của Đại Tống trước đây. Lý lẽ lớn đó cũng không có gì sai, nhưng Đại Minh bây giờ cũng không phải là Đại Tống khi ấy, Triệu Tiến kia cũng không phải là nước Kim cùng Mông Nguyên.
Nhị Tống cùng Liêu Kim và Nguyên Mông còn có khả năng đánh một trận, thậm chí không tất yếu phải lùi bước yếu đuối như vậy, nhưng Đại Minh tại trước mặt Triệu Gia Quân Từ Châu lại thật sự không hề có sức chống cự.
Nói đi thì cũng phải nói lại, ngay cả các đại nho trong âm thầm cũng đều có chung một nhận thức rằng, Triệu Tiến Từ Châu cũng không phải là Thát Lỗ man di, Từ Châu cũng là đất đai của Hoa Hạ, đối phương cũng không phải không có thân phận có được thiên mệnh.
Về phần các hoạn quan, Vương Thừa An cùng Tào Hóa Thuần quả thật làm ra rất nhiều chuyện, nhưng người bên dưới lại không liên thủ. Lúc tẩy trừ hoạn đảng, tẩy trừ bè phái của Ngụy Trung Hiền khi trước, rất nhiều người đều bị hạ ngục trục xuất, nếu nói bọn họ thật sự hại nước hại dân thì họ cũng chịu đi, nhưng năm đó mọi người vì thanh trừ Triệu Tiến mà người sau tiếp người trước cùng nhau cố gắng, vất vả vì Đại Minh như thế, lại nhân được một kết cuộc nhường kia, cũng chỉ đành tự nhận mình xui xẻo, kẻ khoanh tay đứng ngoài cũng là thất vọng đau khổ, ai còn sẽ dụng tâm làm việc được nữa.
Văn võ như thế, trong ngoài như thế, hoàng đế Sùng Trinh quả nhiên là vô kế khả thi, chỉ đành dập đầu trước bài vị của tổ tiên cả ngày, đau đớn kể lẻ vô năng của bản thân cùng tư tâm của đám quần thần.
Vừa lúc đó, có tin tức từ bên Liêu Tây kia truyền đến, nói là bộ tộc Nữ Chân Kiến Châu đã muốn bắt đầu triệu tập đại quân, chuẩn bị tấn công Phục châu.
Trước đó, bộ tộc Nữ Chân Kiến Châu đã bắt đầu đánh mạnh về hướng tây, Ninh Viễn lại một lần trở thành một tòa thành lẻ loi, tất cả các cứ điểm của quân Minh tại hướng đông của thành Ninh Viễn cùng những cứ điểm còn sót lại quanh đó đều bị dọn sạch. Chỉ bất quá lần này binh mã của Nữ Chân Kiến Châu cũng không có đi công thành, hơn nữa sau đợt tấn công đó liền bắt đầu lui về phía sau, lui mãi đến chỗ Cẩm Châu.
Lần tiến sát này, làm cho biên quân Liêu Tây hốt hoảng lui về phía sau, một phần binh mã lui về bên trong Sơn Hải quan. Nhưng mà cũng có tin tức truyền miệng tới nói là lần tấn công này là một đòn cảnh cáo để biên quân Liêu Tây có chút đúng mực, không cần lấy hạt dẻ trong lò lửa.
Binh mã vốn dĩ tập kết tại Quảng Ninh bắt đầu xuôi nam đi hướng Cái Châu vệ, Liêu Thẩm bên kia cũng có đại quân đi vào, binh mã Cao Ly cũng vượt qua sông Áp Lục giang lại đây tụ hội.
Từng tin tức một truyền đến, Nỗ Nhĩ Cáp Xích hạ lệnh cho nhị Bối Lặc, kì chủ Tương Lam Kỳ A Mẫn làm chủ tướng, Mai lặc chương kinh Tể Nhĩ Cáp Lãng của Tương Lam Kỳ làm phó tướng, mai lặc chương kinh Nhạc Thác Vi của Chính Hồng Kỳ làm phó tướng. Toàn bộ hơn hai vạn binh mã của Tương Lam Kỳ cùng Chính Hồng Kỳ, trong đó hơn năm nghìn kị binh, một vạn bảy ngàn bộ tốt, hơn năm nghìn kỵ binh Mông Cổ của Khoa Nhĩ Thấm, một vạn quân Hán mới quy hàng, bốn ngàn binh mã quân Cao Ly, tính cả dân phu tráng đinh cộng lại năm vạn, được xưng là hùng binh mười vạn.
Hoàng đế Sùng Trinh vốn cũng không có bất cứ cảm xúc nào khi nghe những con số này, nhưng Thủ phụ Tôn Thừa Tông vừa nghe xong lại mặt mũi biến sắc. Lão giải thích rất dễ hiểu, năm ấy khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích còn ở Tát Nhĩ Hử, ông ta chỉ dùng có một vạn năm nghìn binh mã Nữ Chân là đã quét ngang Liêu Trấn, công phá thành lớn. Mỗi một lần xuất binh đều không vượt quá con số một vạn này, bây giờ ông ta lại cho ra một con số cỡ hơn một phần ba vốn liếng của Nữ Chân Kiến Châu.
Mà tin tức dòng dõi nhà tướng tại Liêu Tây đưa tới lần này thật sự rất nhiều, có một số tin ngay cả Tôn Thừa Tông cùng Vương Tại Tấn cũng không lý giải nổi, ngược lại khiến người biết bọn họ từ trước đã che giấu bao nhiêu. Bất quá bây giờ cũng không có ai bận tâm đến chuyện đó nữa, hoàng đế Sùng Trinh và rất nhiều người trong triều đình đều đem đó thành một sợi rơm cứu mạng.