Chứng kiến bộ dạng không hài lòng của ông ta, Ngự sử trung niên kia ngược lại vui mừng.
- Cẩu tặc, ngươi cũng có lúc biết sợ sao? Lúc trước ngươi mưu hại trung lương, có từng nghĩ tới có ngày hôm nay không? Sau khi ngươi chết, tổ tiên của ngươi nhất định cũng sẽ hổ thẹn thay ngươi, hổ thẹn vì không ngờ sinh ra một người bất trung bất hiếu như vậy, một đứa con cháu hại nước hại dân!
Đúng là ngoài suy tính của y, cho dù nghe những lời nhục mạ như vậy, Ngụy Trung Hiền vẫn không có chút dấu hiệu phẫn nộ, chí lạnh lùng nhìn chằm chằm vào y.
Mắng chửi nhanh lên, mắng chửi nhanh a! Yêm cẩu, ngươi còn tiền đồ sao? Lý ngự sử rất sốt ruột, ở trong lòng mắng lớn lên.
- Hắc… ha ha ha. Đúng lúc này, Ngụy Trung Hiền đột nhiên phá lên cười.- Ha ha ha!
Giọng cười của ông ta vốn trước giờ vô cùng sắc nhịn, loại cười to ở giữa nơi này càng giống như là tiếng cú vọ gáy đêm, làm cho người ta vô cùng khó chịu.
Người này điên rồi sao? Lý ngự sử trong lòng có chút sởn gáy.
- Lý ngực sử, đúng vậy, Lý ngự sử, ngươi cần gì phải báo tên họ nhà mình với ta đây… Chẳng lẽ ngươi cảm thấy, ta đây sẽ không nhận ra ngươi? Ngụy Trung Hiền cười nhạo.- Hay là nói, ngươi chính là muốn ở trước cổng thành Đại Minh, cho mình một cái danh thật tốt?
- Ngươi! Coi như ngươi có nhãn lực, cũng nhận ra được trung lương! Lý ngự sử kiềm chế cảm xúc kỳ quái trong lòng đang từ từ dâng lên.
- Thế nào? Còn muốn tiếp tục hãm hại trung lương? Nói cho ngươi biết, bây giờ ngươi đã sụp đổ, rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục rồi! Bọn đồ tử đồ tôn của người cũng đều đã tan đàn xẻ nghé rồi, không còn ai giúp ngươi được nữa! Ngươi vẫn còn cười? Ngươi cười cái gì?
- Hừ, khẩn trương cái gì? Ta đây trước kia ở Đông Xưởng làm việc, phải giám sát các loại quan lại, biết Lý ngự sử ngươi thì có gì lạ kỳ? Ngụy Trung Hiền cười nhạt một tiếng - Chẳng lẽ ta đây lại không biết ngươi vừa không có tài lại không chịu an phận, cuộc sống khó khăn còn đang thiếu một khoản nợ lớn? Chẵng lẽ ta đây còn không biết ngươi vẫn luôn mưu đồ cuộc sống con riêng vợ nhỏ sao? Chẳng lẽ chúng ta lại không biết ngươi hôm nay vì sao mà đến? Ha ha ha… Ta cười ngươi chửi giỏi lắm, ta cười chính là không ngờ luân lạc tới cảnh này rồi, lại giáp mặt bị một kẻ vặt vãnh mắng to trước mặt! Ngươi nói… có buồn cười hay không, ha ha ha!
Tiếng cười the thé, khiến cho Lý ngự sử xấu hổ một hồi, sắc mặt biến đổi không ngừng, ánh mắt lóe lên, không còn khí thế như lúc vừa rồi.
- Ngươi… Ngươi ngậm máu phun người! Đã đến nước này rồi, còn muốn mưu hại trung lương? Ngươi đừng hòng!
- Ngậm máu phun người? Ta tại sao lại phải ngậm máu phun người đối với ngươi? Một Ngự sử thất phẩm, giống như một con kiến con bọ, thuận tay thì bóp chết rồi, cần gì cần tới ta phải hãm hại? Ngụy Trung Hiền chỉ cười lạnh.- Ta là Đề đốc Đông Xưởng, văn thần các ngươi có tâm tư vụng trộm trong lòng, ta đây vài việc lại không biết sao? Nào cần phải dùng tới ngậm máu phun người? Chẳng qua là ta đây vội đối phó với tặc nhân Triệu Tiến kia, không rảnh để để ý tới bọn con kiến con sâu các ngươi mà thôi. Bây giờ, cũng là cho con kiến như ngươi bò đến đây hiện thân. Ha ha ha, ngươi nói có đáng cười không!
Sau khi nói xong lời này, ông ta không còn để ý tới Ngự sử đó nữa, nhìn lên mấy người đang chuẩn bị học tập Lý ngự sử đó một loạt mà lên, bọn họ sợ tới mức dừng bước.
Sau đó, không hẹn mà gặp, mấy người đó đều hơi lui xuống.
Tại đây có chút tiền đồ rồi.
Ngụy Trung Hiền thu lại nụ cười, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sau đó quay đầu nhìn về phía thủ lĩnh Cẩm Y Vệ.
- Lưu bách hộ, bây giờ cũng không còn sớm, hãy để ta lên đường đi?
- Ông… Ông biết ta? Lưu Bách Hộ thoáng chút cả kinh.
Chỉ có điều rất nhanh liền hiểu được đối phương tại sao lại biết mình.
Ông ta ngay cả một cái thất phẩm Ngự sử còn nhìn ra được, nhu thế nào lại không nhận ra loại trọng điểm theo dõi đối tượng của Cẩm Y Vệ?
- Là như thế này… Cái này… Công công quả nhiên lợi hại. Lưu bách hộ theo đó khom lưng cung kính, sau đó lại cảm thấy mình trước mặt Ngụy Trung Hiền hành xử như thế là có chút không đúng, vội vàng đứng thẳng lên, nhưng như thế nào cũng không còn dáng vẻ kiêu ngạo nữa.- Ngụy công công, sau khi chúng tôi xua tán bọn chúng, sẽ tiễn bước người đi. Nếu không… Nếu không sợ là sẽ gặp chút phiền phức.
Ngụy Trung Hiền bây giờ đã rơi đài, nhưng y vẫn không dám ở trước mặt đối phương mà bày ra cái thái độ kiêu ngạo, nhất là nhìn thấy biểu hiện nổi giận quát mắng Ngự sử của ông ta, càng làm cho sợ tới mức kinh hồn bạt vía, làm sao dám nghiêm nghị với Ngụy Trung Hiền.
- Sợ cái gì? Ta hôm nay là thân mang tội, cho dù xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, cũng là số trời đã định, có cái gì cần lo lắng? Huống chi, những người này chỉ muốn dùng ta đây để lấy danh mà thôi. Ta sớm đã thấu bọn chúng, một đám giở trò lừa gạt mà thôi! Đột nhiên, trên mặt Ngụy Trung Hiền lộ ra nụ cười giễu cợt.- Hơn nữa, ta nếu vẫn không đi, ngươi ở đây chẳng phải là khó làm… Việc khó giải quyết, cũng đừng môt mực đặt ở trên tay.
- Công công… Công công nói rất chí lý. Tuy rằng giọng điệu của y không quá khách sáo, nhưng tiền Đốc công Đông Xưởng uy phong vẫn còn, Lưu bách hộ vốn dĩ không có một chút ý muốn chống lại, chỉ là khúm núm gật đầu, dáng điệu thật khiến Tề Vọng nhìn có chút bực mình.
Tiếp đến, Lưu bách hộ xoay người lại, nhìn hai người nhận lãnh áp giải.
- Tề Vọng, Lưu Tùng Bình!
- Vâng! Hai người cùng đồng thanh trả lời.
- Hoàng thượng có chỉ, muốn phát lạc Ngụy Trung Hiền tới hoàng lăng Phượng Dương thủ lăng, Bách hộ cả mặt nghiêm túc, rốt cuộc ở trước mặt thuộc hạ của mình bày ra uy phong.
- Các ngươi trên đường phải trông coi sống tốt, giao ông ta giải vào hoàng lăng Phượng Dương, hiểu chưa?
- Tuân lệnh! Hai người đồng thời ôm quyền khom lưng.
- Hảo! Lưu Bách Hộ thoạt nhìn cũng nhẹ nhàng thở ra, y vẫy tay, ra hiệu những Cẩm Y Vệ này mang Ngụy Trung Hiền từ trong đám đông người xông ra.
Đám Cẩm Y Vệ này ngầm hiểu, từng người ngăn chặn đám đông, lưu lại cho ba người Tề Vọng, Lưu Tùng Bình còn có Ngụy Trung Hiền một cái lối đi.
Vì thế, hai gã Cẩm Y Vệ này cứ như vậy mang theo Ngụy Trung Hiền đi ra khỏi cổng thành, cũng đi lên một đoạn đường đi mênh mông này.
Đám đông người trên đường quát mắng không ngừng, nhưng Ngụy Trung Hiền vẫn thần sắc thản nhiên, thuận theo đó đứng ở giữa hai người.
Trong lòng của ông ta biết, lần này đi sẽ không cách nào trở lại.
- Ngụy Trung Hiền! Đúng lúc này, Tề Vọng kiềm nén không được lửa giận trong lòng, nhích tới gần bên tai ông ta nhỏ giọng nói.- Bọn ta nếu như gánh vác áp giải ngươi, dĩ nhiên sẽ rất coi chừng ngươi. Nhưng ngươi tên tội nhân này, chớ không nhận biết rõ ràng tình cảnh của mình, nghỉ ở trước mặt chúng ta lên mặt, biết không!
- Đúng vậy a, ta đây là tội nhân… tội nhân… Ngụy Trung Hiền đầu tiên là cả kinh, sau đó thều thào tự nói.- Nào còn dám tự cao tự đại nào? Không biết vị tiểu ca này xưng hô thế nào?