Ngụy Trung Hiền đột nhiên cười và nói với Lưu Tùng Bình.- Ai cũng giống như ngươi dáng vẻ cằn cỗi như vậy mà nói, vậy làm sao đi làm đại sự đây?
- Đa tạ công công đã khen ngợi quá lời, Vọng ca nhi chỉ là tuổi còn trẻ chưa hiểu chuyện thôi, lòng dạ vẫn là rất tốt. Lưu Tùng Bình hơi ngượng ngùng cười cười, sau đó kéo lấy góc áo của Tề Vọng.- Được rồi, Vọng ca nhi, đừng có ở đó mà nhiều lời, ngươi muốn cứu thiên hạ cũng phải đợi đến sau khi trở về Kinh thành thì hãy nói sau, chúng ta trước tiên hãy lên đường đi, sớm một chút đem chuyện này làm xong mới là đúng đắn.
Trong lúc ông ta liên tục đưa đẩy, Tề Vọng vẫn như cũ có chút hồn bay phách lạc bị Lưu Tùng Bình đẩy đi về phía trước, lại một lần nữa nghiêng ngả lảo đảo đi lên con đường này.
Dọc theo con đường này, lại có bao nhiêu di thể vô danh cứ như vậy sẽ bị bọn họ gặp phải? Gã đã không muốn tự đi hỏi về vấn đề này rồi.
Có lẽ bởi vì có quá nhiều lưu dân quaa địa phận, dọc theo đường đi càng ngày càng hoang vắng, cũng may bởi vì có mang theo không ít lương khô, nước cũng chuẩn bị được khá sung túc, cho nên dọc theo con đường này bọn họ cũng không có bị đói khát làm liên luỵ
Tuy nhiên, điều khiến mấy người này sinh lòng cảnh giác chính là, dọc theo đường đi bọn họ đụng được người đi đường tuy rằng rất thưa thớt, nhưng trong đó những người có sắc mặt không tốt càng ngày càng nhiều, thường xuyên còn có người núp ở ven đường, thậm chí không thèm che lấp đi đánh giá bọn họ. Bởi vì cảm nhận được loại nguy hiểm này, cho nên bọn họ càng phải bỏ thêm nhiều tinh thần đi cảnh giác.
Bởi vì trật tự khắp nơi cũng đã đến mức độ phá hoạ, khắp nơi đều có kẻ cướp giặc cỏ tụ tập, cũng may là bản lĩnh của bọn họ nhìn là biết ngay không phải hạng tầm thường, cho nên tạm thời vẫn chưa có xảy ra chuyện bị bọn cướp chặn đường cướp giật.
Tuy nhiên, bọn họ cũng không biết được loại may mắn này kéo dài được bao lâu, bởi vậy phải gia tăng lộ trình, sợ bị chậm trễ nữa. Bọn họ rất nhanh là đi tới trong địa phận huyện Liễu Hoạt, và đi tới nơi tiếp giáp giữa phủ Quảng Bình và phủ Khai Phong Hà Nam.
- Chỉ cần đi thêm vài dặm đường, là tiến vào Hà Nam rồi phải không? Trong lúc nghỉ ngơi trên đường đi. Ngụy Trung Hiền bèn hỏi Lưu Tùng Bình.
- Đúng đấy, công công. Lưu Tùng Bình gật gật đầu.- Qua đó chính là phủ Khai Phong, chúng ta lách một vòng từ Hà Nam đi tới phủ Phượng Dương, như vậy là tránh đi rất nhiều địa bàn của Triệu Tiến.
- Vậy là đã cách kinh thành càng ngày càng xa rồi... Ngay cả Trực Lệ cũng nán lại không nổi rồi. Ngụy Trung Hiền ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, như đang thoáng chốc đi suy nghĩ điều gì vậy.- Xem ra trời sắp mưa rồi, đi tìm chỗ nào nghỉ ngơi một lát trước đã.
Lưu Tùng Bình cũng đi theo nhìn lên bầu trời, lúc này tiết trời âm âm u u, chỉ sợ muốn trời mưa rồi đấy, gió cũng đang thổi rất lớn.
- Cũng được, tìm một chỗ nghỉ ngơi trước. Lưu Tùng Bình cũng đồng ý cách nhìn của ông ta.
Sau đó y cẩn thận đi ngắm nhìn xung quanh, sau khi xác thực không có người khả nghi theo sau bọn họ, y đi lên phía trước nhìn xem, phát hiện nơi xa xa có một túp lều.
Nơi này người đi đường vô cùng thưa thớt, cũng coi là rừng núi hoang vắng, ngoại trừ nơi đó ra đi thêm vài dặm đường nữa cũng chưa chắc có chỗ nào nghỉ tạm.
- Các người đều đi theo ta. Y quay đầu lại nhìn hai người ở phía sau, sau đó dẫn đầu đi tới túp lều kia trước.
Khi đi tới đó, y mới phát hiện túp lều này sớm đã bị người ta vứt đi rồi, khắp nơi đều mọc đầy cỏ dại, cong vẹo tới không nhìn ra hình dáng, cũng không biết có ngăn nổi cơn mưa này không.
Có còn đỡ hơn không có trong lòng Lưu Tùng Bình đã nghĩ như thế.
- Ở chỗ này nghỉ ngơi trước đã. Lưu Tùng Bình đi dìu dắt Ngụy Trung Hiền vào trong túp lều.- Đợi mưa tạnh là chúng ta sẽ đi ngay, sớm một chút đi tới phủ Hà Nam, tìm một nhà trọ nghỉ ngơi trước.
- Cứ làm như thế đi. Ngụy Trung Hiền gật gật đầu, sau đó đi thẳng vào trong túp lều ngồi xuống.
Sau khi bố trí ổn thỏa Ngụy Trung Hiền xong rồi, tầm nhìn của Lưu Tùng Bình đặt trên người Tề Vọng đang đứng phía sau nhưng vẫn chưa chịu nói ra lời nào.
Từ khi nổi cáu trong lúc đi đường cho đến bây giờ, Tề Vọng vẫn không chịu đi nói một lời nào cả, trên đường đi luôn ngơ ngác cứ như người bị mất hồn vậy đi theo sau bọn họ, Lưu Tùng Bình biết được trong lòng gã rất khó chịu, cho nên vẫn luôn nghĩ cách đi khích lệ gã. Chỉ vì cứ như vậy tiếp tục đi nữa không được đâu, cho nên lợi dụng lúc nghỉ ngơi hiếm có này, Lưu Tùng Bình định đi khuyên bảo một tí đứa cháu họ này.
Lưu Tùng Bình đi tới ngồi ở bên cạnh Tề Vọng ở phía ngoài túp lều, nói.- Vọng ca nhi, con còn giận tam thúc sao? Con đang trách tâm địa của tam thúc sao lại lạnh lùng quá vậy, phải không?
Tề Vọng không có trả lời, chỉ như thoáng chút suy nghĩ đi quan sát xung quanh thôi.
- Được rồi, thái độ của con cứ như thế khi nói chuyện với tam thúc sao? Lưu Tùng Bình có chút nổi giận, đẩy Tề Vọng một cái.
Lần này Tề Vọng mới giật mình một cái như là từ trong mộng tỉnh lại vậy, sau đó như con ngựa bị kinh sợ vậy đi nhìn Lưu Tùng Bình.
- Sao rồi? Tỉnh rồi hả? Lưu Tùng Bình nhíu nhíu mày.
- Nhìn cái kiểu của con như vợ bé vậy, trong lòng ta rất là bực mình.
- Thúc, con không phải đang giận thúc, mà là trong lòng con nghĩ hoài cũng không hiểu nổi. Tề Vọng nhúc nhích cái miệng, cuối cùng thở dài ra một hơi.- Thúc để con cứ suy nghĩ thêm vài ngày, tới lúc nghĩ thông suốt là được rồi, con không có trách thúc.
- Nghĩ chưa thông suốt? Cái gì là nghĩ chưa thông suốt? Dáng vẻ của Lưu Tùng Bình vẫn còn khá phản đối.
- Con ở Kinh thành, nhìn thấy cuộc sống càng ngày càng kém hơn, cho rằng đó chỉ là một thời kỳ cực khổ thôi, cảm thấy được cho dù thiên hạ này có loạn đến cỡ nào, nhiều lắm cũng kém hơn cuộc sống của con một tí chút thôi... Vẻ mặt của Tề Vọng có chút đau khổ nên hơi hơi bóp méo lại.- Nào ngờ rằng vừa ra đến đây phát hiện thiên hạ này lại rối loạn bạo động dữ dội vậy, đừng nói chi đến thái bình thiên hạ, ngay cả một cuộc sống gian khổ cũng qua không nổi nữa, đây... đây thật sự là địa ngục dân gian đó! Cho nên... cho nên nhiều người đã vì thế mà đi tìm đường sống mới, cũng bất chấp liêm sỉ đạo đức, thà chạy theo kẻ giặc! Đại Minh... Đại Minh này kết cục đã làm điều gì sai trái vậy, sao lại khiến cho thiên hạ biến thành độ khủng khiếp như vậy? Đại Minh kể từ khi Thái Tổ dựng nước, Thành Tổ Tịnh Nan, đuổi đi man di thiên hạ hai trăm năm, cuối cùng làm sao dựng lại đất nước đây? Con chính là nghĩ không thông suốt những thứ này đấy...
Lưu Tùng Bình vẫn luôn chăm chú đi nghe Tề Vọng nói chuyện mà im lặng không nói lời nào.
- Nếu như mình vẫn chưa tìm được cách đi cứu nước, vậy chúng ta cho dù có trở về thì làm được gì đây? Trừ đi Ngụy Trung Hiền thì làm được gì đây? Thiên hạ Đại Minh vẫn còn tràn đầy nguy cơ, bất cứ lúc nào cũng ập xuống! Con... liệt tổ liệt tông nhà con thờ phụng thiên tử Đại Minh nhiều năm như vậy, sao lại đành lòng ngồi không đi nhìn được?
Vẻ mặt của Tề Vọng càng ngày càng khích động.- Cho nên tam thúc biết không trong lòng con nóng như lửa đốt vậy.