Lưng ngựa xóc nảy, rất nhanh kéo gần hơn, không phải thần xạ thủ rất khó chuẩn xác bắn trúng mục tiêu, nhưng chỉ cần cung tiễn bên nhà mình ném bắn tới bên trong đội ngũ kẻ địch, cầu cái xác suất sát thương.
Xung phong gấp gáp, Thang Cổ Đại suất lĩnh kỵ binh Kiến Châu chưa kịp làm được, hơn nữa cung tiễn Kiến Châu vừa nặng vừa lớn khi bắn ra không dễ dàng gì cả, thường thường phải đến gần chút mới bắn ra được.
Kỵ binh Triệu Gia Quân Từ Châu xếp thành chính diện đủ rộng, đảm bảo được mật độ súng hỏa mai khi nổ súng, khói thuốc từ họng súng toát ra rất nhanh bị kỵ binh làm tách ra, kỵ binh Triệu Gia Quân để súng lửa vào lại bao súng ở một bên, đem kỵ thương để ngang lên, mà đồng bạn của họ ở phía sau, còn đang không ngừng giương cung lắp tên.
Ái Tân Giác La Thang Cổ Đại nghe được tiếng ngựa hí thảm thiết bên người, nhìn đồng bạn không ngừng ngã xuống, cả người y co rút lại, theo đó đánh tan cung tiễn đang bay tới, có lẽ là vận may không tệ, Thang Cổ Đại không ngờ tự mình không bị trúng thương hoặc trúng đạn.
Chỉ là cho đến lúc này, dũng khí Thang Cổ Đại toàn tâm toàn ý vừa rồi cũng đã tan thành mây khói, hoá ra trên chiến trường là đáng sợ như vậy, đao chém thương đâm giết chết bao nhiêu người, mặt đối mặt chém giết với nhau, đối phương đã chết một phần hai phần sẽ sụp đổ mất, còn lại cũng chỉ là đuổi giết tù binh mà thôi, nhưng hiện tại tử chiến với kẻ địch này, từ lúc mới bắt đầu đã đẫm máu rồi, tìm không được cơ hội đầu hàng, càng không có cách nào chạy trốn khỏi nơi này, chỉ đành chờ đợi không biết khi nào thì đến lúc chấm dứt đây.
Nhưng Thang Cổ Đại không muốn nán lại ở chiến trường này thêm một khắc nữa, cho dù chạy trở về bị hành quân pháp, vậy cũng phải chạy trốn, y không muốn bị súng hỏa mai bắn trúng, nhất thời sẽ không chết ngay, mà phải bị dày vò đến chịu đau chịu khổ, càng không muốn...
Bên cạnh Thang Cổ Đại đã trở nên thưa thớt rồi, vật cưỡi cũng đi theo đó thả chậm lại tốc độ, y chuyển hướng thân ngựa, tay của Thang Cổ Đại vì nắm chặt dây cương mà trở nên trắng bệch, giày ủng đã đâm tới bụng ngựa máu tươi giàn giụa, y phải nhanh chóng chuyển hướng, nhanh chóng chạy trốn.
Chỉ là trường mâu của kỵ binh Từ Châu đã đến gần trước mặt rồi, Thang Cổ Đại giống như nhìn không thấy, cứ lo bỏ trốn, cũng không để ý tới mình đang chảy nước mắt nước mũi.
Kỵ binh Từ Châu vẫn không có điên cuồng đi xung phong, hàng trước vẫn là chậm rãi tiến lên phía trước, nhưng sức mạnh như vậy cũng đủ lớn rồi, kỵ mâu của Triệu Gia Quân là cứng rắn đấy, dường như không có trở ngại là đâm xuyên qua bên sườn của Thang Cổ Đại, đâm xuyên qua thân thể của y, từ một bên khác lồi ra ngoài.
Tên kỵ binh Triệu Gia Quân tay cầm kỵ mâu không có cách nào tiếp tục nắm giữ rồi, sức mạnh của hai con ngựa rất dễ dàng kéo gãy cánh tay, y buông lỏng tay ra, thân thể của Thang Cổ Đại bị quẳng thẳng xuổng dưới ngựa, vật cưỡi của Thang Cổ Đại bỏ chạy như điên, ngay cả người ngồi ở phía trên cũng bỏ mặc luôn, cứ như vậy kéo theo thi thể của Thang Cổ Đại một đường chạy loạn ra ngoài.
- Khốn khiếp thiệt, hại bố bị đánh mất một cây trường mâu rồi! Kỵ binh Triệu Gia Quân kia cũng không biết người mà mình đâm chết chính là ai, chỉ ở đó lẩm bẩm mắng một câu, rút ra trường đao bên yên ngựa, thúc giục vật cưỡi xông lên phía trước.
Súng hỏa mai cán ngắn chỉ vang lên một lượt, đã phá hủy hết kỵ binh Kiến Châu có dũng khí hoặc bất đắc dĩ phải xông lên, ở trên lưng ngựa mở cung là không bảo đảm được chính xác đấy, súng hỏa mai cũng là như vậy.
Chỉ là sau khi súng hỏa mai nổ súng một lượt, phá hủy hết dũng khí và hy vọng còn sót lại của kỵ binh Nữ Chân, sau đó chính là bẻ gãy nghiền nát tàn sát và giẫm đạp.
Kỵ binh Triệu Gia Quân khi tiên phong cũng không nhanh lắm, nhưng loại tốc độ không nhanh này, cộng thêm trọng lượng của kỵ binh và ngựa, đủ để đâm rách rạch ra bất cứ phòng hộ nào, đâm xuyên xé nát cả máu thịt.
Chủ tướng đã chết, các nhà tan tác, kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu đã không có chiến ý gì nữa rồi, có người không bận tâm xông về trước, dùng chết trận để cho mình một cái công đạo, nhưng người như vậy, phần lớn đã bị chết ở dưới súng hỏa mai và cung tên, còn lại cũng chỉ là khiến cho kỵ binh Triệu Gia Quân vứt bỏ một cây trường mâu mà thôi.
Đại bộ phận người muốn sống, phía trước bị đánh đến chết thê thảm và nghiêm trọng, phía sau cũng không có tâm tư người trước hy sinh, người sau tiếp bước, thẳng thừng chính là tản ra chạy trốn, nhưng khi chuyển hướng chạy trốn không nhanh bằng người ở trước mặt vọt tới, bọn họ rất khó chạy thoát khỏi công kích của kỵ binh Triệu Gia Quân trước mặt, may mắn có mấy người chạy trốn được, nhưng trong đại đội kỵ binh của Triệu Gia Quân lập tức có người ra đuổi bắt.
Bộ binh của Nữ Chân Kiến Châu đã loạn lên rồi, ngay từ đầu còn không có cách nào đi phán đoán thế cục, nhưng lập tức là phát hiện phía trước bị đánh đến sụp đổ rồi, kỵ binh ngã cuốn trở về, sẽ khiến cho tự mình giẫm lên lẫn nhau, tự giết lẫn nhau, chỉ là kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu nhà mình còn chưa về đến, tường đồng vách sắt của đại đội kỵ binh kẻ địch đã đè tới rồi.
Đám binh sĩ Chính Lam Kỳ cũng muốn trốn, nhưng tất cả mọi người đang ở trong trận, làm sao chạy thoát ra được, chung quanh đều có đồng bọn, làm sao có khả năng nhanh chóng chạy trốn được, làm sao có khả năng chạy trốn khỏi kỵ binh của kẻ địch.
Trường mâu của kỵ binh Triệu Gia Quân nương thế là xông tới đâm xuyên qua vài người, mặc dù kế tiếp không vứt bỏ không được, sau đó cầm trường đao bắt đầu không ngừng đi chặt chém, hoặc là cầm trường đao chiĩa về phía trước, lưỡi đao quét tới, thong dong quét tới một đám binh tốt Nữ Chân đang bỏ trốn trước vật cưỡi.
Rất nhiều binh tốt Nữ Chân Kiến Châu trong lúc hỗn loạn và đùn đẩy ngã xuống đất, sau đó lại cũng có kẻ đứng lên, lại bị người phe mình giẫm đạp, sau đó chính là binh kỵ binh Triệu Gia Quân giẫm thành thịt nát.
Trận hình đại đội kỵ binh Triệu Gia Quân tới hiện giờ còn chưa có quá mức biến hình, giống như một bức tường nghiền ép sang, tất cả người trước mặt bức tường đều bị nghiền thành thịt nát.
Mưa tên đang hắt vẫy, kỵ binh đằng sau kỵ binh trường mâu bởi vì nguyên nhân trận hình không có cách nào vọt tới trước mặt giết địch, không ở hai cánh lại không có cách nào đuổi bắt tàn quân, bọn họ làm được chính là giương cung lắp tên, hắt vẫy tên tới trước mặt đội ngũ, mũi tên này luôn bắn trúng được mấy người.
Nào sợ chỉ làm cho đối phương đổ máu, ở trên chiến trường như vậy cũng khiến chúng suy yếu, khiến chúng không có cách nào chạy mau, dẫn tới bị đuổi kịp giẫm đạp tàn sát.
Mấy trăm kỵ binh vẫn luôn không động ở đằng sau cũng bắt đầu vọt tới trước, đây mới là bắt đầu tai họa của binh mã Kiến Châu, vốn dĩ binh mã Nữ Châu ở phương hướng dễ chạy trốn nhất là hậu phương, hiện giờ đằng sau cũng bị chặn rồi.
Khác với tiền phương giữ vững một đội hàng ngang lớn ép tới, kỵ binh phía sau thì là chia làm mấy mươi người cưỡi ngựa một đội, tả xung hữu đột, tận khả năng sát thương kẻ địch.