Trong đầu hai người đồng thời đột nhiên hiện ra một ý niệm như vậy, sau khi liếc nhau một cái, nhưng ai cũng không nói ra.
- Ngụy công công, quốc sự dù rằng bại hoại, nhưng giang sơn liệt tổ liệt tông Đại Minh ba trăm năm, cũng không được để bại hoại trong tay chúng ta như thế. Cuối cùng, mở ra những suy tư phiền não kia, Dương Liên có chút khó khăn nói.- Tổ tiên thương xót, khiến ma thần Triệu Tiến kia hồ đồ, đọc nhiều sách như vậy cũng không biết đối đãi tử tế với kẻ sĩ… Chỉ cần hắn đối đãi với người đọc sách hà khắc, lòng người trong thiên hạ luôn sẽ nằm trong tay Đại Minh ta, giành lại phục hưng cũng dĩ nhiên không cần nói…
Hừ… Ngụy Trung Hiền cười lạnh trong lòng.
Chiều hướng như vậy, bọn người đọc sách này, ngoại trừ làm một số văn chương đạo đức quát mắng ra, lại giúp được chuyện gì? Kiến Châu cùng Từ Châu lớn mạnh, quấy nhiễu xung quanh, càng lúc càng khó chế phục. Những văn thần quyền quý này lấy ra được cách gì? Duy trì thiên hạ nếu chỉ trông vào mồm miệng, cục diện như thế nào lại rơi vào tình trạng này? Triệu Tiến người ta rõ ràng là chướng mắt các ngươi, các ngươi có được năng lực gì!
Chỉ có điều, xem thái độ Dương Liên xem như tốt lên vài phần, những lời này cuối cùng ông ta cũng không nói ra.
Sau khi Dương Liên than thở, rốt cuộc lòng của người đọc sách ở đây vì Đại Minh tìm được chút lòng tin, vì thế trên mặt cũng dễ nhìn không ít.
- Ngụy công công, tuy rằng bây giờ người đã… đã lui ẩn rồi, nhưng trước kia ngươi cũng đã từng lo liệu quốc chính, tuy rằng không nói đều tại ngươi, nhưng.. nhưng ngươi cũng quyết không được nói mình không có chút trọng trách nào. Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn Ngụy Trung Hiền.
- Điểm ấy ta cũng thừa nhận. Ngụy Trung Hiền một chút cũng không biện bạch, cũng biết rõ bản thân khó bề biện bạch.- Ta đây cũng muốn cảm tạ Các lão, ít nhất không giống như những người khác, đem trách tội đổ lên đầu ta, còn thừa nhận bất tài đều là do ta đây…
- Sở dĩ, quốc sự còn phải làm phiền ngươi một chút. Thánh thượng cũng cần người để san sẻ…
Dương Liên không trả lời ông ta, chỉ tiếp tục nói.
- San sẻ? Ta đây là người chờ xử tội, không có bị nhốt vào thiên lao, dẫu chết ở nơi mịt mù tối tăm kia cũng là thiên tử thương xót rồi, làm sao còn dám nói thêm gì về quốc sự? Ngụy Trung Hiền lắc lắc đầu, cuối cùng lại cười khổ.- Hơn nữa, ở trong lòng thiên tử, quốc sự bại hoại đều là lỗi của ta đây, hết thảy ta làm đều sai không đáng sai, vậy chúng ta làm sao sai!
Đúng ra giờ ông ta đang phải ở nơi gian khổ, là không có thân phận để nói với Dương Liên loại sự tình này, với thân phận nhân thần không chê trách được quân thượng lại càng thật không nên, nhưng Dương Liên lúc này đủ hiểu được oán khí trong lòng Ngụy Trugn Hiền lúc này, hơn nữa cũng là quốc sự khó khăn, cho nên cũng không để ý thái độ của ông ta.
- Không nói gạt ngươi, Ngụy công công, lần này ngươi tất nhiên sẽ bị soát nhà. Bất kể là chống đỡ Triệu tặc hay chống đỡ Kiến Nô, hoặc là tự cường tự hưng, cũng cần phải có tiền, hơn nữa còn là xài tiền như nước…
- Cái này ta đây hiển nhiên không tránh khỏi. Ngụy Trung Hiền gật gật đầu.- Chỉ có điều không nghĩ tới bây giờ, Dương các lão không ngờ cũng nhắc tới chữ tiền rồi….
- Quân tử không nói lợi, nhưng chuyện gấp phải tòng quyền. Dương Liên hết sức nghiêm túc trả lời, một chút cũng không lung túng.- Quốc sự khó khăn, muốn phục hưng, không riêng gì lòng người, cũng phải có tiền chống đỡ… Lý lẽ này tại hạ vẫn là hiểu rõ.
Ngụy Trung Hiền vẫn nhìn nét mặt của Dương Liên, nhưng từ trong ánh mắt của y, nhìn không ra nửa điểm giả dối.
- Dương các lão, ngươi đúng là người tốt.
Sau một hồi lâu y thở dài nói.- Văn võ cả triều, nếu như nhiều người tốt như ngươi vậy, có lẽ kết cuộc sẽ không giống như bây giờ.
Dương Liên muốn biện giải, nhưng đại đa số đại thần là dạng gì, chính ông ta cũng biết rõ, cho nên cũng không lên tiếng.
- Cũng thế, tiền tài cái gì, nếu mạng ta đây đã chẳng giữ được bao lâu nữa, giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Ngụy Trung Hiền thở dài.- Tiền tài của ta lấy từ Đại Minh, đều là được tiên đế ân sủng, bây giờ trả lại cho triều đình, ta đây cũng vui vẻ nhẹ nhõm… Muốn lấy cứ việc lấy đi! Trở về ta liền viết cho các ngươi một danh sách, lão Ngụy ta đi rồi, cũng không sợ phá nhà vi nước một phen!
Từ xưa đến nay, bản sự của quan lại tham ô đời đời tương truyền, giấu của riêng dĩ nhiên cũng là có lai lịch từ xa xưa, hễ một khi soát nhà, dù có dụng tâm cẩn thận lục soát, chắc chắn sẽ có nhiều của cải bị giấu không thấy, qua đi cũng sẽ không có bao nhiêu người vẫn luôn cố sức truy cứu, chung quy cũng còn giữ được một chút sĩ diện, nhưng triều đình hôm nay, ngay cả thể diện cũng không cần nói, cũng thấy được quẫn bách đã đến mức nào.
Sau khi ngừng lại một chút, ông ta lại thử biện giải cho mình một chút.- Chỉ có điều, ta đây nhiều năm như vậy, cũng không phải là để mắt ở bên trên trân bảo châu ngọc, càng không phải là một lòng nghĩ đến việc vơ vét tài sản, chỉ là thói quen nhiều năm của quan trường này tích lại, cũng không phải là mỗi người đều như Dương các lão thanh chính như thế.
- Ngụy công công xin yên tâm, tại hạ hiển nhiên hiểu rõ. Tuy rằng bản thân cũng coi là người cực kỳ thanh liêm, nhưng Dương Liên ở trong quan trường lăn lộn nhiều năm như vậy, như thế nào lại không hiểu rõ những khuôn phép trên quan trường này.
- Ngoài ra, những thuộc hạ cùng trợ thủ của ta, có một số các người nhất định là không tha được, hạ ngục soát nhà là quá bình thường, nhưng những người khác chẳng qua chỉ có nhỏ mà thôi… Nhìn thấy thái độ Dương Liên tốt đẹp như vậy, bản năng của người làm chính trị quan tâm đối với bọn đã từng là thuộc hạ khiến Ngụy Trung Hiền tiếp tục mặc cả thêm một hồi.- Kính xin Các lão bỏ qua cho bọn chúng một phần.
- Việc này dù công công không nói, tại hạ cũng sẽ làm như thế. Dương Liên gật đầu đáp ứng.
Dường như là sợ Ngụy Trung Hiền không tin, ông ta lại giải thích thêm một câu.
- Bây giờ thời thế khó khăn như vậy, đúng là lúc dùng người, nếu như hạ ngục bừa bãi mà nói, chỉ e sẽ càng thêm lung lay nền tảng lập quốc… Cho dù vì chuyện nước mà tính, tại hạ cũng sẽ không bận việc tính toán.
Ngụy Trugn Hiền nhìn thái độ của Dương Liên, cuối cùng gật gật đầu.
- Dương các lão, ta tin ngươi! Ta hôm nay sẽ vì người mà viết xong, sẽ không làm trễ thì giờ!
- Vậy làm phiền Ngụy công công rồi…. Thấy Ngụy Trung Hiền cũng đã đáp ứng, Dương Liên giơ tay ôm quyền hướng về phía ông ta nói.- Tại hạ xin cáo biệt.
Trời đã gần tối, Ngụy Trung Hiền vẫn đứng ở trước sân như cũ, nhìn gió lạnh trong khi bóng lưng Dương Liên đi xa dần.
Trong gió lạnh, ông ta ngẩng đầu ưỡn ngực ngước mắt nhìn về phía trước, giống như bất khuất đối với bất kỳ nghịch cảnh nào.
Loại chuyện này vốn không cần phải đích thân y tự mình đến nói, dặn dò một chút là được, chịu đích thân đến, Dương Liên đã cho ông ta rất nhiều tôn nghiêm rồi.
Đúng như lời y nói, làm nhà, y mới biết được củi gạo đắt bao nhiêu, mới biết mình lúc đó khó khăn đến cỡ nào…
Chỉ là, những người khác thì sao? Bọn họ sẽ có giống Dương Liên lấy quốc sự làm trọng hay không?
Câu trả lời không nói cũng hiểu.
Thôi đi, bây giờ nghĩ nhiều cũng có ý nghĩa gì? Tự có bọn họ đi mưu kế thôi!
Ngụy Trung Hiền lộ ra nụ cười chua xót.
- Vạn tuế gia à, Đại Minh tóm lại là không phải vong trong tay chúng tôi a! Ông ta cứ lầm bầm một mình, sau đó trở về trong phòng.