- Lòng nóng như lửa đốt thì làm được gì? Lưu Tùng Bình cúi đầu xuống thở dài, nói tiếp.- Đại thần trong triều, sĩ tử thiên hạ, nhiều người như vậy đều đang tìm cách để làm sao cứu được Đại Minh, nhiều chí sĩ uyên bác như vậy vẫn chưa tìm được cách nào, ngươi thì có cách sao? Hơn nữa, cho dù có tìm được rồi thì tiếp tục phải làm gì đây? Thúc Thúc không phải đang tạt nước lạnh vào mặt con, nhưng vị trí của con thấp kém nói chẳng ai nghe, giúp được cho Đại Minh đi làm những thứ gì đây? Hay là cứ làm tốt bổn phận của mình trước đi...
Bởi vì đau lòng, cho nên vẻ mặt của Tề Vọng hơi hơi co giật lại, nhưng hiển nhiên gã không hoàn toàn tán đồng lời nói của Lưu Tùng Bình rồi, chỉ vì ngại đối phương là bề trên cho nên không muốn đi tranh cãi thêm thôi.
Nhìn thấy dáng dấp của cháu trai mình, Lưu Tùng Bình đột nhiên cảm nhận được một loại đau lòng.
Chính mình năm xưa chẳng phải cũng là dáng dấp như vậy sao?
Thúc thúc... Thúc thúc năm đó cũng ngập tràn nhiệt huyết như ngươi đó. Nhưng chuyện thiên hạ có cái gì là dựa vào nhiệt huyết là có thể làm thành được? Cuối cùng uốn đi lượn lại ai cũng cứu không thành, còn tự mình đi làm khổ bản thân nữa.
Gã muốn nói như vậy, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng nói ra được. Nhiệt huyết của người trẻ tuổi mà, chỉ có từng trải của bản thân mới từ từ làm nguội lạnh được, người khác đi nói gì cũng sẽ vô dụng thôi, chỉ tạo ra tác dụng ngược lại.
Đúng lúc này, gió càng lúc càng mạnh rồi, thổi trúng bụi cỏ bên cạnh lay động dữ dội, mà ngay cả túp lều rách nát cũng bị thổi tới rung động kẽo kẹt.
- Trời muốn mưa rồi đó? Xem ra không nhỏ nữa!
Lưu Tùng Bình lại một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, sau đó kéo tay Tề Vọng nói.- Được rồi, được rồi, đừng có mà ở bên ngoài hóng gió nữa, cho dù có buồn phiền đi nữa cũng không được để cho mình ở bên ngoài đông lạnh đến chết đi.
Tề Vọng nhẹ nhàng gật gật đầu.- Vâng.
Đúng lúc này, bọn họ đồng thời cảm giác mặt đất hình như đang hơi hơi rung động lên.
Trong lúc bọn họ còn chưa có kịp thời hiểu ra, tiếng gầm rú "Được được được được" chợt truyền vào tới trong tai của bọn họ.
Tiếng ầm vang dày đặc này có tiết tấu, thật giống như... Giống như là một đám người cưỡi ngựa đang hướng bên này chạy tới.
Sắc trời như thế mà còn có một đám người cưỡi ngựa chạy tới sao? Tề Vọng và Lưu Tùng Bình nhìn nhau một cái, đều cảm thấy có gì đó không đúng.
- Trở vào trong túp lều nghỉ ngơi một tí đi. Lưu Tùng Bình có lại phản ứng trước, sau đó xoay người một lần nữa trở về bên trong túp lều.
Lúc này Ngụy Trung Hiền đang ngồi ở trên một khúc gỗ nhỏ phía dưới túp lều, ngay cả đôi giày cũng đã cởi ra đang ở đó xoa bóp đôi chân của mình. Ông ta đã lớn tuổi rồi, lại đi đường xa thật sự quá mệt mỏi, tuy rằng dọc trên đường đi, Lưu Tùng Bình xem như rất cố gắng đi chiếu cố rồi, nhưng dù sao vẫn có chút gấp gáp, nên trong lúc có cơ hội được nghỉ ngơi, ông ta cũng bất chấp dáng vẻ của mình nữa.
Nhìn thấy như vậy Lưu Tùng Bình có chút hơi hơi giật mình, Ngụy Trung Hiền không kìm nổi mỉm cười.
- Thế nào, có phải nhìn thấy ta như vậy rất đáng cười phải không?
Lưu Tùng Bình vội vàng xua tay phủ nhận.- Công công, tại hạ không dám.
- Không sao, không có gì phải sợ cả, bây giờ ta đã rơi xuống hoàn cảnh này, quả thật đáng cười thiệt, ngươi có chê cười đi chăng nữa thì có sao đâu? Ngụy Trung Hiền khoát tay áo, nói tiếp.- Tuy nhiên, nhắc tới cũng kỳ nha, theo lý thuyết rơi xuống hoàn cảnh này ta hẳn là cả ngày nước mắt đầy mặt mới đúng, nhưng hiện tại ngược lại là không có cảm thấy nhiều đau lòng? Không phải gạt ngươi, ta hiện tại thật sự cảm thấy khắp người thoải mái hơn rất nhiều, thật giống như từ trên người tháo xuống một bộ gánh nặng vậy...
- Năm đó công công quyền khuynh thiên hạ, không biết có bao nhiêu người đã ngưỡng mộ công công, nhưng hiện tại xem ra đơn giản cũng chỉ là cố sức lo liệu, cẩn thận đi giữ gìn mà thôi. Lưu Tùng Bình cười cười, nói tiếp.- Thấy được công công lúc ấy khẳng định cũng là thường xuyên trằn trọc khó ngủ, hiện giờ... Thiên hạ của Đại Minh rốt cuộc không cần Công công đi lo lắng rồi, nói vậy trong lòng công công chắc cũng cảm giác như trút hết gánh nặng rồi...
- Khá lắm! Khá lắm! Cố sức lo liệu, cẩn thận đi giữ gìn! Như trút hết gánh nặng rồi! Nói đúng lắm, nói hay quá! Ngụy Trung Hiền ngẩng đầu cười to, nói.- Đúng vậy, lúc ta mới vừa lên đài, còn cảm thấy phong quang vô hạn, chỉ nghĩ là thiên hạ đều ở trong tay ta... Đợi đến khi thật sự bắt đầu gánh vác đại nhậm, mới phát hiện triều đình Đại Minh này đã sớm là một mảnh vỡ nát rồi! Khi đó ta cũng là sợ sẽ phụ lòng chờ mong của tiên đế, hại đến Đại Minh, hiện giờ bị Thiên tử truất phế, ngược lại là một thân thoải mái rồi. Thiên hạ Đại Minh này, rốt cuộc không cần ta đến khoa tay múa chân rồi, ta cảm thấy khá thoải mái rồi...
Lưu Tùng Bình chỉ là cười cười, không có đi phụ họa lời nói của Ngụy Trung Hiền, mà Tề Vọng lúc này chỉ là yên tĩnh ngồi ở bên cạnh, vừa không chen vào nói chuyện cũng không trợn mắt đi nhìn Ngụy Trung Hiền nữa.
Trong lúc Lưu Tùng Bình còn đang nhã nhặn nói chuyện với Ngụy Trung Hiền, có tiếng vó ngựa dày đặc càng ngày càng vang dội. Tuy rằng Lưu Tùng Bình đang cười nói chuyện vui vẻ với Ngụy Trung Hiền, nhưng trong lòng của ông ta vẫn cảm thấy có chút không ổn, bởi vì có chút không yên lòng.
Không biết qua bao lâu sau, tiếng vó ngựa đột nhiên ngừng lại, bên ngoài lại hoàn toàn yên tĩnh, giống như tiếng động lúc trước chỉ là ảo giác thôi.
Nhưng Lưu Tùng Bình cũng ngay trong không khí nặng nề này cảm thấy được một tí không bình thường, gã bắt tay đặt ở trên miệng, ra hiệu Ngụy Trung Hiền không nên nói gì nữa, sau đó tự mình đứng lên, lén lút nhìn ra phía ngoài túp lều một cái.
Tiếp theo, gã đột nhiên thõng xuống eo của mình, giống như nhìn thấy quái vật gì vậy.
- Xảy ra chuyện gì thế? Ngụy Trung Hiền nhẹ giọng hỏi.
- Vâng, là Liệt Chiêu, Liệt Chiêu đã mang theo người của y đuổi tới rồi! Lưu Tùng Bình thấp giọng trả lời.- Xem ra bọn họ đang hướng về phía chúng ta đi tới.
- Bọn họ lại tới nữa? Ngụy Trung Hiền sắc mặt tối sầm lại, nói tiếp.- Vẫn là đám người của Đông Xưởng nữa sao?
- Xem ra không chỉ là những người của lần trước, y còn từ nơi khác điều động người tới nữa. Lưu Tùng Bình thật cẩn thận nhìn ra phía ngoài, nói.
- Có một số người còn là sai dịch của phủ Quảng Bình lần trước! Xem ra Liệt Chiêu bọn họ đã tìm người bên quan phủ đến hiệp trợ.
- Hả, người của hai bên cùng đi đến đây tìm ta sao?
Ngụy Trung Hiền chợt cứng đờ lại, nhưng rất nhanh là khôi phục bình tĩnh lại.
- Quả nhiên là tránh không khỏi. Ông ta lắc lắc đầu, sau đó thần sắc không thay đổi mà từ bên cạnh cầm lên tất và giày của mình, từ từ mặc lên cho mình.
- Công công nhanh lên đi, thì giờ không còn nhiều nữa! Thừa dịp bọn họ bây giờ còn chưa có vây quanh, chúng ta mang theo ngài chạy trước... Lưu Tùng Bình có chút lo lắng thúc giục ông ta.