.
Thiên hạ này… thiên hạ này làm sao còn có công nghĩa? Trung thành này, rốt cuộc có hữu dụng gì nào?
Gã chỉ cảm thấy phẫn nỗ toàn thân run rẩy, mà ngay cả yết hầu cũng trở nên khô khốc tới cực điểm.
Ngay lúc loại phẫn nộ này tới cực điểm, gã quên bản thân hiện giờ thân ở nơi nghịch cảnh, cũng không nhìn kỹ đau thương nhức nhói trên mình, vỗ thật mạnh trên mặt đất lạnh băng, sau đó cũng đứng lên, căm tức nhìn Đào Triệt.- Nam tử hán đại trượng phu, phải chết cũng không được chết hèn yếu khiếp nhược. Ngươi… ngươi muốn giết ta, bước qua đao trong tay ta thì là được, hà tất làm nhiều điều thừa!
- Vọng ca nhi, nói rất hay. Lưu Tùng Binh bên cạnh đột nhiên khen ngợi gã.
- Tam thúc! Có được lúc khen ngợi đã lâu mới có, trong lòng Tề Vọng nhất thời có chút khó mà tin được, ngược lại vui mừng cực lớn rất nhanh khiến gã bật cười.- Con không làm ô danh cháu của thúc nha!
- Đúng vậy a, không làm… Lưu Tùng Bình gật đầu.- Thật tốt qua, thật tốt quá, làm con trai cũng đủ rồi.
Tiếp đó, ông ta hít sâu một hơi, sau đó rút đao ra nhìn thẳng Đào Triệt.- Đào thiên hộ, ngươi muốn giết bọn ta, bước qua đao trong tay của ta mới được, hà tất nhiều lời thừa thải.
Ở bên trong một mảnh đất lớn trắng mênh mông, hai người thúc cháu đứng chung một chỗ, cầm dào nhìn một đám người đối diện, thần khí là dâng trào như vậy, giống như không chút nào sợ hãi. Khí thế dâng trào này, trong lúc nhất thời khiến đám người đối diện kia đều bị đoạt mất.
- Hắc! Ngược lạ thật có khí phách. Sau một lát, Đào Triệt khẽ thời dài một tiếng.- Vậy thì… thành toàn cho các ngươi đi!
Lúc câu nói này còn chưa dứt, gã cũng đã từ trên lưng ngựa nhảy xuống rồi, sau đó vung đao nhằm hướng Lưu Tùng Bình chém tới.
Theo một tiếng của y đánh ra, những người khác cũng đồng thời nhằm bọn họ bổ nhào tới, từng đạo bóng người bổ tới, gần như không có chừa cho hai người Tề Vọng bất kỳ chỗ trống tránh né nào. Theo bất đắc dĩ, bọn họ đành phải dựa lưng vào nhau, càng không ngừng vũ động đao, đón đỡ những công kích của Cẩm Y Vệ đó.
Hoàn toàn không so được với những người Đông Xưởng Liệt Chiêu mang tới kia, lại cộng thêm bản thân Đào Triệt thân đi trước binh tốt, những người này lẫn nhau đều vô cùng quen thuộc, bởi vậy áp lực mang tới cho bọn họ không ngờ gấp mấy lần bị vây công lúc trước.
Bọn họ trước kia gần như đều gặp qua, nhưng đã tới hiện giờ, làm sao còn sẽ lưu tình cảm gì nữa?
Đao quang kiếm ảnh rất nhanh liền gột rửa tuyết nhỏ, quét ngang hết thảy xung quanh, vây lấy người ở bên trong đó.
Ngụy Trung Hiền lẳng lặng nhìn trận ác đấu nảy sinh ngay bên cạnh này, nếu như không cách nào can thiệp cũng không muốn tham dự, ông ta ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, tùy ý mưa tuyết rơi xuống trên mặt của ông ta, rơi xuống trong con mắt của ông ta, cuối cùng hóa thành giọt nước.
Ông ta rốt cuộc biết được hết thảy căn nguyên mình gặp phải gần đây, nhưng lại rốt cuộc không khơi dậy nổi hứng thú khác nữa. Hết thảy điều này rốt cuộc có mệt nhọc gì? Đại Minh trước mắt đã không còn lại mấy gnafy, những người này vẫn là không đổi được thói quen cũ lâu ngày, vẫn là muốn đi tranh giành danh lợi, cũng không biết có ý nghĩa gì nữa?
Ông ta chỉ muốn nhanh một chút chấm dứt hét thảy, triều đình Đại Minh cho mình vinh hoa giàu có, dĩ nhiên cũng thu hồi lại được, cái mạng này nếu như hiện giờ thiên tử muốn, vậy lưu lại có hữu dụng gì?
Dù sao trước đó bị thương, Tề Vọng và Lưu Tùng Bình đều có chút suy yếu, theo loại vây công không lưu tình còn liên thủ chặt chẽ này, rất nhanh liền lần nữa bị thương, máu tươi lại lần nữa đầm đìa.
Tề Vọng mở to hai mắt, huyết tính lại lần nữa chiếm lấy đầu óc của gã, gã không hề giữ lại đao vũ động trong tay, một chút cũng không để ý thương thế của mình, chỉ muốn nhằm người khác chém tới. Dù sao hiện giờ trốn không thoát, chống đỡ nhiều thêm chốc lát lại có gì khác biệt? Chỉ cần bản thân chết trước tam thúc thì tốt rồi.
Gã muốn hò hét, nhưng lại cái gì cũng hô không ra, chỉ cảm thấy một hơi chắn ở trong lòng, buồn bực vô cùng khó chịu. Cỗ tức giận này, từng chống đỡ gã lúc Đại Minh gian nan nhất vãn luôn trung thành với triều đình Đại Minh, cũng chống đỡ gã đi qua thời điểm nguy nan nhất, nhưng mà hiện giờ lại chỉ là ứ đọng ở trong lòng của gã, khiến gã khó chịu tới cực điểm.
Gã từ thế đao địch nhân né tránh, sau đó gã lấy đao vung lên chặn lại, tách rơi hai người công về hướng mình, sau đó uốn lưng lại né tránh được một đao chém sượt qua, tiếp đó thuận thế một đao chém trở về, tiếng giao kích của binh khí không ngừng vang lên, gã vẫn luôn không có cách nào thoát rời khỏi vây công của kẻ địch, chỉ đành ở vào tình thế cá vây trong lưới này tiêu hao sức lực của mình.
Đúng lúc này, mắt gã liếc nhìn, nhận ra tam thúc đang cùng Đào Triệt giao thủ đã lâm vào thế hạ phong, trong lòng không khỏi càng thêm lo lắng.
- Ngươi thật sự rất khá, bị thương còn chống đỡ được lâu như vậy.
Sau khi Lưu Tùng Bình lần nữa gắng gượng ngăn đỡ một đao của mình, Đào Triệt hơi gật đầu giống như đang khen ngợi kẻ địch này.- Đáng tiếc, Cẩm Y Vệ cũng không phải nơi chốn dựa vào thân thủ liền xuất đầu được.
- Ta đây mười mấy năm trước đã biết rồi. Lưu Tùng Bình thấp giọng trả lời, tuy rằng giọng điệu ông ta bình tĩnh, nhưng suy yếu bên trong lại thế nào cũng ẩn giáu không được nữa.- Thế thời này không phải chính là như vậy sao?
- Đúng vậy, thế thời này chính là như vậy. Đào Triệt quát to một tiếng, nâng đao lên nhằm hướng Lưu Tùng Bình chém một đòn thật mạnh.- Cho nên ta là Thiên hộ, bảo ngươi chết thì chỉ có đường chết.
Lưu Tùng Bình hoành đao chặn lại một đao kia, nhưng là vì khí lực Đào Triệt thật sự dùng quá lớn, ông ta chỉ đành gắng gượng ngăn đỡ, trơ mắt nhìn đao từng chút từng chút nhằm hướng trên đầu mình ép xuống.
- Tam thúc! Đúng lúc này, bên tai ông ta truyền tới một tiếng thét lớn.
Không hay, Lưu Tùng Bình trong lòng cả kinh, ông ta muốn rút thân rời khỏi, nhưng thân thể bị thương còn chưa khỏi lại lâm vào khổ chiến, như thế nào cũng không có cách rời thân khỏi.
Bên cạnh một đao đánh lén, cứ như vậy đâm vào sườn của ông ta, sau đó rút ra thật mạnh.
Đau nhức đã kích phát tinh thần của ông ta, khiến ông ta đột nhiên không biết tại sao sinh ra một cỗ khí lực, đẩy Đào Triệt thật mạnh một cái, sau đó cấp tốc lui ra bên cạnh. Còn Tề Vọng thì rống giận liều mạng lao về phía ông ta bên này, một đao vung chém, chém bị thương kẻ địch vừa mới đánh lén tam thúc mình, mà giá phải trả chính là trên lưng gã bị trúng một đao nữa.
- Tam thúc, thúc không sao chứ? Tề Vọng một tay đỡ Lưu Tùng Bình, mắt tràn đầy nước mắt hỏi.
- Không việc gì. Lưu Tùng Bình khóe miệng rịn ra máu, sau đó phun trên mặt đất.- Đứa con ngốc, ngươi sớm đi không phải tốt rồi sao…
- A! Bởi vì thật sự xúc động phẫn nộ tới cực điểm, Tề Vọng ngửa mặt lên trời hô to.
Cơn tức tích tụ trong lòng của gã kia, giống như cũng theo tiếng hô to này phiêu tán không trung, tiếp đó, tầm mắt của gã một lần nữa phóng tới kẻ địch của mình trước mặt, ánh mắt cũng bởi vì sung huyết mà hơi đỏ lên.