Tuy nhiên, sau này Thiên tử dần dần quá tin tưởng bên Ngụy hoạn, thậm chí không mấy coi quản về chính sự, nên Ngụy hoạn mượn cơ hội này bắt đầu tự ý lên nắm quyền làm việc, Hàn Quảng rất nhanh đã bị miễn trừ đi chức vị Thủ phụ, và bị sắp xếp rời khỏi kinh thành. Chỉ có chờ đến khi đương kim thiên tử đăng vị, đuổi sạch quét dọn hoạn đảng Ngụy hoạn, ông ta mới từ quê hương triệu về lại kinh thành, một lần nữa đảm nhiệm chức vị Thượng thư.
Tuy rằng hiện giờ cũng không có đưa ông ta vào trong Nội các, nhưng dù sao ông ta cũng là nguyên lão Đông Lâm, tư cách vẫn còn tồn tại ở đó đấy, vẫn còn có uy vọng khá lớn giữa các quan thần trong triều, hơn nữa trong Nội các có hai vị các thần là người trong đảng Đông Lâm, tự nhiên cũng sẽ tăng thêm vài phần khí thế cho ông ta.
Tuy rằng ở bên ngoài làm bộ như không quá bận tâm, nhưng thật ra trong lòng Hà tri phủ vẫn có chút bồn chồn.
- Bạch tiên sinh, theo ý ngươi việc này nên làm như thế cho phải đây? Sau khi mắng Liệt Chiêu một phen là không biết điều, y thật cẩn thận đi hỏi thêm lần nữa người cố vấn của mình.- Vừa rồi ngươi nói là không cần phải đếm xỉa đến gã, nhưng... Hiện giờ người của Đông Xưởng mang theo lá thư của Tượng Vân công đến đây, trong đó ghi rõ bảo ta đi hỗ trợ bắt giữ Ngụy Trung Hiền kia...
- Ông chủ đừng vội. Bạch tiên sinh vẫn rất bình tĩnh: - Ông chủ, trước hết ta hãy bàn về chuyện vì sao Tượng Vân Công phải viết ra loại thư như vậy? Ngụy Trung Hiền là khâm phạm, triều đình đem ông ta đày tới bên Phượng Dương, nếu như muốn mang ông ta trở lại kinh thành dĩ nhiên cũng phải do triều đình lên tiếng mới phải chứ, nhưng vừa rồi Liệt đương đầu đưa cho chúng ta xem chỉ là một phong thư mà không phải là công văn, thái độ của gã cũng mờ ám không rõ. điều này chẳng lẽ không khiến cho người ta cảm thấy đáng nghi sao?
- Ngươi nói cũng phải... Hà tri phủ buông lỏng xuống tầm mắt, sau đó chởt mở to hai mắt, nói.- Ý của ngươi là, Tượng Vân công đã giả truyền ý chỉ triều đình sao?
- Tại hạ cũng không phải là nói như vậy, lấy địa vị của Tượng Vân công, ông ta làm việc hẳn là không đến mức càn rỡ như thế... Bạch tiên sinh lắc lắc đầu, phủ nhận suy đoán này.- Tuy nhiên việc này thực sự đáng ngờ thiệt... Đại nhân ngẫm lại xem, nếu là triều đình thật sự đã có quyết nghị, cho dù sợ hãi sẽ rút dây động rừng, cũng không cần phải Tượng Vân công ra mặt viết thư sao? Dù sao trong triều còn có mấy vị Các lão nữa? Trừ khi... Trừ khi...
Nói tới đây, trong lòng Bạch tiên sinh đột nhiên khẽ động, hình như nghĩ tới điều gì đó.
Hà tri phủ vội vàng hỏi lại.- Trừ khi cái gì?
- Đây có lẽ là Tượng Vân công đã dấu giếm bên Nội các khi làm việc này, hoặc là đảng Đông Lâm đã dấu giếm hai vị Các lão Tôn Vương đi làm đấy! Im lặng một lát sau, Bạch tiên sinh hạ giọng nói ra phán đoán suy luận của mình.- Chỉ có như vậy, mới giải thích được vì sao chuyện này lại kỳ lạ như thế. Chỉ là, không biết thiên tử có biết rõ chuyện này không...
- Không phải người bên Nội các quyết nghị? Hà tri phủ ra vẻ sợ hãi giật mình, sau đó tự mình cẩn thận đi suy nghĩ lại, cũng cảm thấy rất là có lý.
Nếu quả thật chính là triều đình đặt ra quyết nghị mà nói, cho dù muốn bí mật đi làm việc, cũng không nên chỉ đưa một tiểu đầu lĩnh Đông Xưởng đi chấp hành.
Nhưng người đứng phía sau chuyện này rốt cuộc muốn làm gì đây?
Hà tri phủ lại ra vẻ sợ hãi giật mình, nói.- Bọn họ là dựa vào bên Đông Xưởng giật dây múa rối với chúng ta đó, làm chuyện mờ ám không để cho ai biết được!
- Đúng vậy, trong triều có người muốn làm chút việc gì đó, kết cuộc muốn đem chuyện phiền phức này đổ lên trên đầu của đại nhân đó. Bạch tiên sinh cũng gật đầu tán đồng.
- Nhưng mà bọn họ, bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì đây? Suy nghĩ một lúc lâu sau, bởi vì vẫn chưa lĩnh hội được, nên Hà tri phủ có chút nôn nóng hỏi.- Nếu Tượng Vân công thật sự có liên lụy tới bên trong, vậy chuyện này khẳng định liên lụy tới không ít, nếu đi ứng đối lung tung sẽ rất nguy cấp đó.
- Việc này... Tại hạ hiện giờ vẫn còn chưa có hiểu rõ lắm, tình hình hiện giờ thật sự rất quỷ dị. Bạch tiên sinh thành thật đi thừa nhận mình cũng không hiểu thấu lắm, nhưng lại nói tiếp.- Tuy nhiên, cách ứng đối cũng không phải là không có.
- Vậy kính xin tiên sinh mau chóng nói ra xem! Hà tri phủ mừng rỡ, vội vàng thúc giục hỏi lại.
- Lấy bất biến ứng vạn biến. Bạch tiên sinh cũng không có thừa nước đục thả câu.- Mặc kệ người đứng phía sau muốn cái gì, tóm lại ông chủ giả vờ làm như cái gì cũng không biết là được rồi, thành thành thật thật làm đúng bổn phận của mình, chỉ cần không để cho người khác nắm lấy đằng cán, dĩ nhiên mặc kệ sóng gió sẽ ra sao, miễn sao Hà đại nhân không đến mức bị liên lụy là được rồi.
Hà tri phủ vẫn còn chưa hiểu rõ lắm, nên hỏi lại.- Như thế nào là bất biến?
- Bất biến, là chỉ đi làm việc theo lệ thường thôi. Nếu đã nhận được thư của Tượng Vân công, hơn nữa hiện giờ Đông Lâm đang đắc thế, ông chủ tdĩ nhiên phải nể mặt rồi, làm theo những gì đã nói trong lá thư, hiệp trợ người của Đông Xưởng bắt giữ Ngụy Trung Hiền. Bạch tiên sinh nhẹ giọng đi giải thích, nói.- Tuy nhiên, đại nhân chỉ cần tận bổn phận thôi, không cần phải dấn thân quá sâu vào bên trong, phía trên có chuyện gì, kêu người phía trên tự mình đi xử lý là được rồi.
- Ý của ngươi là kêu ta làm việc cho có lệ thôi, không cần phải đắn đo quá mức? Hà tri phủ cuối cùng đã hiểu được ý của Bạch tiên sinh rồi.
- Đúng đấy, ý của tại hạ chính là như thế. Bạch tiên sinh hơi chút khom người xuống, nói.- Việc này một khi đã quỷ dị như vậy, nên ông chủ đương nhiên phải gắng đạt tới không dính líu vào trong đó. Hơn nữa, thiên tử hiện giờ chán ghét Xưởng Vệ, nếu ông chủ quá mức thân cận với bên Xưởng Vệ mà nói, chỉ sợ cũng sẽ làm phật ý của thánh thượng đó...
- Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi. Hà tri phủ cuối cùng đã hiểu rõ rồi.- Được lắm, cứ làm theo như thế đi!
Nhưng mà, rất nhanh y lại lộ ra vẻ mặt khó xử.
- Nhưng người quyền cao chức trọng như Tượng Vân Công vậy, ta nếu như làm việc lơ là, không bị phát hiện còn đỡ, nếu bị... bọn cáo già này kiện lên một tội trạng, vậy thì phải làm sao đây?
- Việc này ông chủ cũng không cần phải lo lắng quá mức. Bạch tiên sinh lại nhoẻn miệng cười: - Nếu như là vài năm trước, triều đình kia đương nhiên sẽ xuống thẳng tay với ông chủ, nhưng hiện giờ triều đình như mặt trời lặn về phía tây vậy tự mình còn lo không xuể nữa, ông chủ đâu cần phải sợ nó làm chi, Thật sự không được, vậy hãy làm theo vừa rồi tại hạ đã thương nghị với ngài, đơn giản cũng học theo Ngụy công công thẳng đến nương tựa đến bên Triệu Tiến là được rồi!
Hà tri phủ lập tức liên tục gật đầu: - Đúng vậy, đúng vậy... Ta thật sự quên mất luôn!
Quyền uy Triều đình đã nhiều năm nằm sâu trong đầu của quan tiến sĩ này, nên vẫn chưa hoàn toàn tản ra, gã phải trải qua nhắc nhở mới hiểu được.