Rời phủ Bảo Định đi về phía nam, sau đó một đường xuyên qua Thâm Châu, Ký Châu của phủ Bảo Định, bọn họ rất nhanh liền đi tới địa giới của phủ Quảng Bình, chỉ cần đi tiếp về hướng nam, bọn họ liền đi ra khởi Bắc Trực Lệ tiến vào Hà Nam rồi.
Xuất phát từ giáo huấn trước đó, bọn họ dọc theo đường càng thêm cẩn trọng, cũng không đi thành trấn lớn nghỉ trọ, để tránh kinh động người khác.
Phần cẩn trọng này, không chỉ là đang đề phòng kẻ thù của Ngụy Trung Hiền ở Đông Xưởng và trong triều, càng thêm là vì phòng bị Triệu Tiến.
Không sai, bọn họ hiện giờ đang cách phương viên thế lực của Triệu Tiến càng lúc càng gần rồi.
Bởi vì điều khoản nghị hòa trước kia, hiện giờ Sơn Đông đã thành địa bàn của Triệu Tiến, bọn họ không cẩn thận lựa chọn tuyến đường không được, để tiện vượt qua địa giới Sơn Đông, né tránh quấy nhiễu bọn chúng.
Nhưng mà, khác với hoang vắng đi đường lúc trước kia, dọc theo con đường này, trên đường khắp nơi đều là lưu dân quần áo tả tơi, đang cùng với bọn họ nhằm hướng nam chạy tới.
Những lưu dân này ai nấy sắc mặt xanh xao vàng vọt, có một số người thậm chí gầy da bọc xương, nhìn ra được đã đói bụng rất lâu, mà ngay cả đi đường cũng có chút xiêu xiêu vẹo vẹo, sắc mặt của bọn họ đều thập phần kỳ dị, trong bình thản lộ ra một cỗ chết lặng tuyệt vọng, giống như người thông tuệ xem thường sinh tử. Gió lạnh ở bên cạnh bọn họ gào thét, nhưng bọn họ ngược lại thật giống như không hề có cảm giác, chỉ là ngơ ngác nhìn phía trước mặt đi tới, giống như ở phía trước có cái gì đó đang đợi mình.
Chỗ những lưu dân túm năm tụm ba tụ lại cùng nhau này, giữa lẫn nhau tuyệt ít nói chuyện, dường như đói khát đã khiến cho bọn họ mất đi hết thảy dục vọng, giống như các xác không hồn tiến lên đã thành ý nghĩa sinh tồn duy nhất của bọn họ.
Phần lớn người giầy đã thành màu đất, bị mài ra phá thủng, có một số người thậm chí cũng không có giầy, cứ như vậy đi chân trần trên mặt đất nứt toát. Trong gió lạnh cuối mùa thu, dọc theo đường đi không ngừng có người té trên mặt đất, có một số người rốt cuộc không đứng lên nữa, còn có trẻ con gầy trơ xương đang hấp hối bên cạnh người cha mẹ khóc nỉ non. Nhưng càng nhiều người hơn nữa chỉ là nhìn cũng không thấy tiếp tục đi về phía trước, trên mặt bọn họ đều chỉ có một loại màu tro tàn.
Loại cảnh tượng này khiến ba người vừa mới rời khỏi kinh thành trong lòng có chút phát run.
Đây là Bắc Trực Lệ sao, làm sao lại biến thành bộ dạng này rồi hả?
Môi của Ngụy Trung Hiền khẽ run rảy.- Sao… sao như thế này!
Tuy rằng ông ta cũng là lớn lên trong dân gian, nhưng lúc ông ta rời khỏi quê hương, vẫn còn là quang cảnh tốt tươi giữa năm Vạn Lịch, về sau ở kinh thành ru rú nhiều năm như vậy, ông ta làm sao lại có bao nhiêu cơ hội biết thế giới bên ngoài kinh thành?
Ngay lúc ông ta quyền nghiêng đổ triều cương, muốn biết được tình hình khắp chốn, chỉ đành thông qua tấu trình của quan viên các nơi, tuy rằng trong lòng của ông ta biết những tấu chương này khẳng định vô cùng không thật, Đại Minh hiện giờ bước đi khó khăn, cuộc sống dân chúng khẳng định khốn khổ. Nhưng ông ta thật không ngờ, lúc này mới rời khỏi kinh thành không quá mấy trăm dặm đã là bộ dạng này rồi.
Tề Vọng trong lòng cũng khó chịu giống như ông ta.
Triều chính hỗn loạn trên dưới hôn muội, tham ô hoành hành, quan tham khắp chốn, lưu dân và dân đói tới khắp nơi chịu khổ trong nghèo đói… Hết thảy cái này đều là do ai tạo thành? Còn không phải bởi vì những quyền thần gian ác hại nước hại dân các ngươi đó sao?
Nghĩ tới đây, lửa giận của gã liền khó ức chế được nữa, hung hăn trừng mắt nhìn Ngụy Trung Hiền.
- Bọn ngươi lừa gạt thánh thượng, bại hoại thiên hạ thành như vậy, đều là lỗi của các ngươi!
- Là ta sai lầm… Ngụy Trung Hiền suy sụp cúi thấp đầu xuống, bản thân cũng cảm giác mình sai lầm quá sâu.
Ông ta thở dài một hơi, sau đó trông theo lưu dân nối liền không dứt trên con đường này, chỉ cảm thấy bản thân cả đời này không mảy may tạo dựng nên được gì cả.
- Chỉ trông mong hai vị phụ thần Tôn các lão và Dương các lão ngăn được cơn sóng dữ!
- Mấy vị lão gia, có giúp chút cho ông già này không, thưởng cho lão đây một miếng cơm ăn… Đúng lúc này, bên cạnh đột nhiên chen chúc tới một lão già tóc hoa râm, hướng bọn họ khẩn cầu.- Lão đây đã hai ngày không ăn gì cả…
Sắc mặt ông ta khô vàng, giọng điệu uể oải, xem ra cho dù không bằng nói quẫn bách chỉ sợ cũng không xê xích gì nhiều.
Tề Vọng và Lưu Tùng Bình liếc mắt nhìn nhau, sau đó Tề Vọng từ trong túi của mình lấy ra một ít lương khô, đưa cho lão già.
Bọn họ biết rằng bản thân cũng không giúp được tất cả mọi người, nhưng hoặc ít hoặc nhiều giúp được một người cũng tốt.
- Thật cảm tạ lão gia! Thật cảm tạ lão gia! Ông già rất nhanh nhận lấy lương khô, sau đó liên thanh nói lời cảm tạ, Tề Vọng tốn khá nhiều khí lực mới không có để cho ông ta quỳ xuống.
Sau đó, ông lão lấy tốc độ Tề Vọng cũng khó khăn mới nhìn rõ được, thẳng thừng nuốt trọn lương khô vào trong miệng của ông lão, sau đó liên tục nhai nuốt.
- Lão ăn từ từ, cẩn thận mắc nghẹn! Hình dạng thê thảm này khiến Tề Vọng nhìn xem sinh lòng thương hại, liền vội vàng cũng đưa cho cái túi nước của mình, lão già tiếp được túi nước vội vàng uống xuống.
Ừng ực, ừng ực mấy cái, lão già đã nuốt phần lương khô xuống, sau đó sắc mặt trở nên hơi chút hồng, đều là tinh thần lần nửa trở nên sáng suốt, giống như sức sống được rót vào lần nữa.
- Đa tạ lão gia! Y lại lần nữa nhằm mấy người Tề Vọng nói lời cảm ơn.
- Không cần nói lời cảm tạ! Tề Vọng khoát tay áo, sau đó có chút tò mò đánh giá lão già.- Xin hỏi lão trượng, hiện giờ vì sao có nhiều lưu dân như vậy đầy đường a?
- Vì sao tràn khắp đường ư?
Lão già tràn đầy nếp nhăn trên mặt, lộ ra nết cười khổ thê lương.- Nếu không phải ở quê nhà sống không nổi nữa, đám lão già này hà cớ phải trốn khỏi quê cha đất tổ a!
Tề Vọng hơi kinh hãi.- Lão trượng đây là ý gì?
Sau đó, gã lại lần nữa đánh giá lão già một chút, nhận ra tuy rằng quần áo tả tơi, nhưng lão so với những người khác khí sắc hơi đỡ hơn một chút. Từ lời nói, dáng vẻ, cử chỉ cũng nhìn ra được có chút khác với người khác, hiển nhiên trước đó gia cảnh so với người khác tốt hơn không ít.
- Không dối gạt lão gia, lão đây vốn chính là người trên đất phủ Quảng Bình, trong nhà mặc dù không coi là giàu có, nhưng cũng có mấy mẫu đất cằn cỗi, cũng coi như đọc qua một số sách… Ông lão cả mặt chua xót, rau tóc bạc trắng ở trong gió lạnh hơi rung động.- Chỉ là hiện giờ mùa màng thật sự quá kém, một năm vất vả hơn một năm, gần đây còn trải qua binh tai… Hiện giờ trong nhà đã bị loạn binh cướp đoạt rỗng không, cho nên hiện giờ đành phải trôi giạt khắp nơi, tìm một nơi thái bình xin ăn kiếm sống…
- Binh tai? Cái này chính ngay cả Ngụy Trung Hiền cũng có chút kinh ngạc.
- Chính là việc loạn của Triệu tặc trận trước sao?
- Quả thật như thế… Lão già suy sụp gật gật đầu, trong khóe mắt lộ ra nước mắt. Vừa nghe thấy lão già nói như thế, Tề Vọng trong lòng lập tức tràn đầy lửa giận, trên tay gã nắm thật chặt lấy thanh đao, lòng đầy căm phẫn.- Đáng hận Triệu tặc này, tán tận lương tâm! Ắt không được chết tử tế!