Trần Kế Thịnh không có cởi áo giáp ra, binh khí cũng đặt ở trong tay, thậm chí màn che lều trại cũng được móc lên, ngay cả một chút biến động nhỏ ở phía ngoài cũng không muốn bỏ qua.
Ban đêm binh trại của Triệu Gia Quân không được yên tĩnh lắm, có quân lính đi tuần tra, có tiếng tù và vang lên đúng giờ, thậm chí còn có tiếng kêu gọi truyền lệnh nữa. Điều này cũng làm cho đám người Trần Kế Thịnh khó hiểu, ban đêm doanh trại Đại Minh cực kỳ yên tĩnh, mặc dù không phải trong lúc chiến tranh cũng là như thế, bởi vì trong trại mà bùng nổ lên, tiếng rít gào trong trại sẽ có nguy hiểm khá lớn, một người ồn ào, toàn quân đại loạn, tự giết lẫn nhau không nói, thậm chí toàn trại sẽ trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ sụp đổ, cho nên phải giữ yên lặng, người ồn ào là bị xử tội chết đấy.
Màn đêm từ từ buông xuống càng sâu hơn, doanh trại Triệu Gia Quân cũng dần dần yên tĩnh lại, đi ra quân trại nhìn qua phía đối diện, người đi đi lại lại trên thành Phục Châu dường như cũng trở nên ít đi.
Trong tình cảnh như vậy, Trần Kế Thịnh cũng từ từ thả lỏng tinh thần, mệt mỏi cũng bắt đầu khơi lên, mí mắt đã không mở ra được nữa rồi, ngay trong lúc y cắn răng kiên trì chịu đựng, lại nghe thấy có tiếng ồn ào xôn xao ở bên ngoài, Thát tử quả nhiên không có buông tha cơ hội tập kích vào ban đêm, Trần Kế Thịnh theo đó bừng tỉnh ngay, áo giáp trên người y leng keng rung động, càng khiến cho những người khác trong trại cũng bừng tỉnh theo, mọi người sớm đã sẵn sàng, lập tức cầm lên vũ khí sẵn sàng xông ra lều.
- Từ từ đã, không có mệnh lệnh đi ra ngoài lộn xộn, đây là điều tối kỵ! Trần Kế Thịnh đúng lúc kêu mọi người dừng lại.
Gần như vang lên cùng lúc với những lời này, là tiếng súng hỏa mai dày đặc nổ vang lên, cùng chung với tiếng nổ vang này, còn có từng tiếng nổ vang nặng nề hơn, tương ứng với nó là tiếng kêu thảm và kinh hô.
Từ phương hướng và khoảng cách sơ sơ đi phán đoán, tiếng kêu thảm thiết và kinh hô đều nằm tít mãi ở phía ngoài, hẳn là binh mã tập kích ban đêm đã bị phát hiện, nhưng ở trong ban đêm, lại là đột kích, ai cũng không nói chính xác được, chỉ ở nơi đó đề phòng nghe lấy động tĩnh.
- Lão Trần, đại doanh thật sự khá yên tĩnh, bên ngoài đánh nhau đến lợi hại như thế, bên trong lại không có động tĩnh gì cả. Trương Bàng nhỏ giọng nói.
Lần này Nữ Chân Kiến Châu khi tập kích đêm đã chuẩn bị khá chu toàn, bọn họ không có thói quen xông thẳng ngay chính diệnđề phòng nghiêm ngặt nhất, mà là đánh một vòng lớn, bắt đầu ở phía sau cử động, không ngờ vẫn bị phát hiện bị đánh cho một trận đau đớn.
Trần Kế Thịnh gật gật đầu, mang theo cây đao đi ra ngoài lều trại, đi được một bước xong rồi lui trở về, bỏ cây đao xuống, hướng về phía Trương Bàn đưa mắt làm ra một ý gì đó, Trương Bàn thì có chút không hiểu nổi.
Đợi một lát sau, tiếng súng hỏa mai bạo vang đã dừng lại, lúc này lại yên tĩnh trở lại, Trương Bàn ở nơi đó tự thở dài một hơi, âm thanh buồn bực nói.- Triệu Gia Quân này nhìn khá trẻ tuổi, nhưng làm việc lại quá chu đáo, cái cách hành quân bày trận này đều nhìn không ra được một tí sơ hở gì cả.
Trần Kế Thịnh do dự chốc lát, thấp giọng nói.- Thật ra chúng ta quá lỗ mãng rồi, vừa rồi bước ra ngoài, thấy xung quanh đều có đội quân đang giám sát, chúng ta nếu lộn xộn, chỉ sợ rằng lòng tốt biến thành đại họa rồi.
Những lời này nói tới khiến cho Trương Bàn cũng sửng sốt luôn, một lúc lâu sau mới phản ứng kịp, gượng cười nói.- Bị bọn Thát tử khinh thường nhiều năm như vậy, mắt thấy không trở về đất Liêu nữa, vừa nhìn thấy đội ngũ của bọn họ như vậy, chúng ta thật sự không kìm nổi lo lắng nhiều chút.
Lời nói ra rất là rõ rồi, đêm nay những người xuất thân bên đất Liêu làm sẵn trù bị, lại không có cách đi thông tri trước với người bên Triệu Gia Quân, loại cử động này của bọn họ đã bị Triệu Gia Quân để ý tới rồi, đương nhiên sẽ không nhằm tới ý tốt mà đi lý giải, mà là âm thầm lén lút đề phòng rồi, chỉ sợ bên ngoài có người đề phòng Nữ Chân Kiến Châu, bên trong thì có người riêng biệt đi phòng bọn hắn, thật muốn lộn xộn, chỉ sợ còn không có nói rõ ra dụng ý của mình, trước tiên là bị giết cái sạch hết rồi.
- Thật là chu đáo, chúng ta hãy nghe lệnh là được rồi, không cần phải đi bận tâm nhiều nữa! Sắp sửa đi ngủ rồi, bên này lại có một câu cảm thán.
Không chỉ biết bố trí ban đêm, còn biết đi quan sát những người trong nội bộ, tâm tư chu đáo lão luyện như vậy, thật sự là không cần phải bận tâm thêm gì nữa.
Xao động ban đêm không chỉ một lần này, mỗi lần đều là bắt đầu bằng tiếng ồn ào, sau khi súng hỏa mai bao vang đến cao trào, lại chấm dứt bằng yên tĩnh, sau khi cứ như vậy qua lại bốn lần, thì thật sự hoàn toàn trở nên yên tĩnh hẳn rồi, khi xác định được tập kích đêm như vậy chiếm không đuợc lợi thế gì cả, Nữ Chân Kiến Châu cũng không muốn uổng phí làm tiêu hao binh mã nữa, thất bại nhiều lần, khí thế bên nhà mình cũng đi xuống càng ngày càng thấp rồi.
Khi trời vừa sáng, toàn bộ doanh trại bắt đầu chỉnh đốn và sắp đặt, Trần Kế Thịnh mời người đi thông báo với Trần Thăng, là mình muốn cầu kiến, chuyện hiểu lầm của đêm qua nhất định phải nói rõ, nếu không cứ tích góp từng tí nghi kỵ như vậy xuống, chỉ sợ sẽ có phiền phức lớn đấy.
- Các ngươi chưa quen với quy tắc quân pháp của Triệu Gia Quân, chuyện hiểu lầm như vậy, ta sẽ dặn dò người đi giải thích cho các ngươi, sau khi biết được khuôn phép mà vẫn đi sai phạm nữa, ta sẽ không nể tình nữa đâu.
Đối đãi với bên đầu hàng, lại là trong lúc chiến tranh như thế, một là bày ra vẻ chân thật thân thiết với nhau, một là phải để phòng thật chặt chẽ, vì cầu vẹn toàn, Trần Kế Thịnh thật ra không ngờ Trần Thăng có cách nói chuyện giải quyết việc chung như vậy, cũng không có nghi ngờ gì cả, mà cũng không có cố ý dụ dỗ, khuôn phép chính là như thế, vậy chúng ta làm như vậy là được rồi.
Cách đối đãi như thế đã khiến cho đám người Trần kế Thịnh có chút không thích ứng, nhưng sau khi quay về ngẫm nghĩ lại, làm như vậy dường như là một cách đơn giản nhất rồi.
Thành Phục Châu và Kim Châu đều là hai cái thành nhỏ, nhưng dù sao cũng là thành trì, lần này Trần Thăng dẫn theo mấy ngàn binh mã không có khả năng bao vây xung quanh được, cho nên mũi tấn công chính là phương hướng cổng tây thành trì.
Tất cả mọi người xuất thân bên đất Liêu địa được bổ sung vào các chỗ khá tốt, Triệu Gia Quân đối với bọn họ cũng không hề giấu diếm, dù sao như vậy khi bọn họ đang quan sát chiến lược cũng nhanh chóng quen thuộc nắm rõ được chiến pháp của Triệu Fia Quân.
Buổi sáng bắt đầu tấn công từ phía tây, cũng là phương vị nhìn thẳng ngay hướng mặt trời phía đông, điều này cũng có chút bất tiện, tuy nhiên chi tiết thấy được cũng khá nhiều đấy.
- Trên đầu thành có hơi khói và hơi nước, bên đó hẳn là có dầu sôi và nước sôi, cứng rắn đi tấn công chỉ sợ sẽ gặp phải phiền phức.
- Cung tiễn bên Thát tử không kém đâu, thật sự như vậy đi qua đó, chỉ sợ sẽ có mưa tiễn đi hầu hạ chúng ta đó.
Người xuất thân đất Liêu vừa quan sát vừa cảm thán, một thành trì phòng giữ nghiêm ngặt như thế muốn chiếm lấy cũng không biết phải bỏ bao nhiêu công sức vốn liếng vào nữa, không biết Triệu Gia Quân sẽ ra tay bằng cách nào đây?