- Cho nên, công công người xem, sáng mất, chiều thu lại, bọn tôi tuy rằng đã ở triều đình Đại Minh suy tàn rồi, nhưng trời thấy đáng thương, chúng ta còn có đường khác để đi sao. Ngụy Quảng Vi tươi cười càng ngày càng sâu rồi.- Hơn nữa học trò trong khoảng tháng ngày này cũng không phải cái gì cũng chưa làm. Học trò đã cùng một đại quan thủ hạ của Triệu Tiến thông đồng tốt rồi. Bọn họ vui vẻ bảo bọn tôi tới đầu nhập! Nếu đã như vậy, công công, bọn ta sao không dứt khoát làm thần tử theo rồng nào?
Ngụy Trung Hiền nhịn không được tức giận trong lòng.- Theo rồng… ngươi cho là Triệu Tiến thành được rồng sao?
- Y như thế nào không thành được rồng? Thiên hạ trừ hắn còn có người là đủ thành rồng sao? Chẳng lẽ vị thiên tử thiếu niên ở kinh thành kia thật giống như chân long sao? Ngụy Quảng Vi mỉm cười càng nồng hơn.- Công công, tôi và ngài đều từng lo liệu qua quốc chính. Chẳng lẽ giữa chúng ta còn dùng lời nói sắc bén gì sao? Đại Minh hôm nay là dáng vẻ vỡ nát gì, chẳng lẽ tôi và ngài còn không biết sao? Từ lúc công công khổ công lập nên đại quân, bị Triệu Tiến dẫn binh trong khoảng khắc đã đổ, chẳng lẽ triều đình hiện giờ còn tụ tập được một cánh đại quan nào khác sao? Cho dù tụ tập được, chẳng lẽ lại đánh thắng được Triệu Tiến hay sao? Hiện giờ Đại Minh đã hết thuốc cứu chữa, Kiến Châu quan ngoại càng thế lớn mà khó bề chế ngự. Bọn ta không sớm một chút tìm đường ra, chẳng lẽ còn phải chờ đợi triều đình bị xâm chiếm sao?
Lời của Ngụy Quảng Vi khiến Ngụy Trung Hiền trong thoáng chốc không phản bác được.
Lúc ông ta quyền nghiêng triều đình, Ngụy Quảng Vi là cùng với y nắm giữ quốc chính, bởi vì là quan Nội các vẫn luôn gánh vác, cho nên đối với đại sự quốc gia chỉ sợ còn phải hiểu biết hơn so với mình, y nếu như nói triều đình Đại Minh đã vô vọng khôi phục, vậy sơ lược quả thật liền thật sự vô vọng khôi phục.
Không ngờ tới, y không ngờ vào lúc sớm như vậy đã bắt đầu tìm đường lui, cấu kết với người của Triệu Tiến rồi.
Một tên Ngụy Quảng Vi đã như thế này, vậy…
Chẳng lẽ… Triệu Tiến liền thật sự trở thành Tào Tháo sao?
Cho dù là như vậy, thật sự liền có lý do bội phản triều đình sao?
- Công công, sớm làm quyết đón đi! Thì giờ đã không còn nhiều nữa, đợi cho thiên tử hạ chỉ bảo người tới đòi mạng của ngày, lúc đó mọi sự khỏi bàn nữa.
Mắt thấy Ngụy Trung Hiền đã không phản bác được, Ngụy Quảng Vi tiếp tục làm khuyên bảo cuối cùng.- Học trò chính là không đành lòng nhìn công công gặp phải độc thủ của những thằng oắt con Đông Lâm kia! Chỉ cần công công gật đầu, hôm nay tôi liền nghĩ cách bảo người cứu công công ra. Chúng ta cùng nhau đi đầu Triệu Tiến được rồi! Thiên tử Sùng Trinh kia chỉ phái hai người tới kiềm kẹp công công, học trò đảm bảo nhất định cứu công công bình an ra ngoài…
Lúc này Ngụy Trung Hiền rốt cuộc hiểu được dụng ý của Ngụy Quảng Vi rồi.
Y muốn đi đầu nhập vào Triệu Tiến, sau đó cũng xem mình thành lễ vật cùng hiến dâng lên.
Y làm như vậy, một là quả thật nhớ tới ơn gặp gỡ của y đối với mình lúc xưa, không đành lòng nhìn mình bị thiên tử xử tử, hai cũng là muốn ở chỗ Triệu Tiến nâng cao giá của bản thân y, vì chủ mới của mình mưu đồ được đãi ngộ càng tốt hơn nữa.
Thật đáng buồn, đáng tiếc.
Đông Lâm bên này là một đám đạo chính lầm lỡ việc nước, bên mình chẳng lẽ lại nhiều thêm bao nhiêu quân tử chính nhân đây?
Đều giống nhau, đều giống nhau, bên trong những sĩ đại phu triều thần kia chỉ có mình, lại nào có quốc gia.
Không chỉ Ngụy Quảng Vi, cho dù là đại thần đắc thế trong triều hiện giờ, lại không biết có bao nhiêu kẻ tư thông xã giao trong âm thầm với Triệu Tiến!
Ở trong ánh mắt mong chờ của Ngụy Quảng Vi, Ngụy Trung Hiền đã trầm mặc rất lâu, sau đó chậm rãi lắc đầu.
- Hiển Bá, tâm ý của ngươi ta xin lãnh, nhưng việc này ta không muốn làm.
- Công công? Ngụy Quảng Vi kinh hãi, hiển nhiên không biết rõ Ngụy Trung Hiền vì sao phải làm như thế.
- Tiên đế… tiên đế đối đãi ta không tệ, ta không được phụ ông ta. Ngụy Trung Hiền cúi đầu, buồn bực nói.
- Tiên đế… tiên đế đối đãi công công không tệ, nhưng công công cũng là hết lòng lo lắng vì tiên đế rồi, lại có chỗ nào đắc tội tiên đế sao? Ngụy Quảng Vi hơi vội vàng khuyên bảo.- Hơn nữa, hiện giờ tiên đế đã băng hà rồi, tân đế lại đối với công công như thế nào? Công công trung thành và tận tâm giữ gìn giang sơn Đại Minh cho y, nhưng y lại không phân rõ trung gian hiền ngụy, còn muốn đưa công công vào chỗ chết! Một khi đã như vậy, công công cần gì phải ngồi chờ chết?
- Chúng ta chịu đại ân của tiên đế như thế, cho dù tân đế đối với ta không được, cũng không có gì đáng nói. Thiên tử nếu như muốn động thủ, vậy động thủ đi. Ngụy Trung Hiền bình tĩnh mà nói.- Ta đây là người thô kệch, là Thái giám, coi trọng chính là có ơn tất báo. Thiên tử nhà Chu cho ta đại ơn đại đức như vậy, ta sao không dùng thân tương báo.
Chế giễu như có như không này, khiến trên mặt Ngụy Trung Hiền hơi chút đỏ lên.
- Học trò là một lòng vì công công mới nói một lời này. Công công không nghe cũng coi như xong rồi. Còn muốn ra lời chế giễu… Tại sao không biết tốt xấu như vậy? Chẳng lẽ thiên hạ nhà Chu biến thành như hiện giờ, công công không có gánh vác sao?
- Không sai, ta đây là có gánh vác, cho nên ta đây bằng lòng cõng lên trọng trách này. Nhưng ngươi thì sao nào? Năm đó ta chính là dựa vào các ngươi tới trị nước, kết cuộc thiên hạ hỗn loạn, dân chúng khốn khổ, thiên tai nhân hạ không ngừng, dân đói khắp nơi trào dâng, cũng không có thiếu tới được kinh sư! Ngươi dám nói với ta bên trong đó không có trọng trách của ngươi sao? Ngụy Trung Hiền lé mắt nhìn đối phương, hơi chút cười lạnh.- Ta phải gánh trọng trách, chẳng lẽ bọn ngươi không cần trọng trách sao. Bọn ngươi đi theo bại hoại thiên hạ, kết cuộc lại nhẹ tên nói một câu thức thời, sau đó liền đầu chủ mới. Loại chuyện ác này, loại Thái giám ta đây cũng không bằng lòng, sĩ phu bọn ngươi ngược lại làm không biết mệt! Ngươi… ngươi và đám oắt con Đông Lâm này lại có gì khác biệt!
Hợp tác của một đôi ngày xưa cũ này, lúc này lại bởi vì một lời không hợp, trở thành trợn mắt nhìn nhau, tình cảnh trong lúc đột nhiên trở nên vô cùng khẩn trương.
Không sai, bọn chúng nếu lúc đó đang lo liệu quốc sự, vậy nước nhà bại hoại liền có trọng trách của bọn họ, kẻ nào nhẹ nhàng linh hoạt tránh qua được nào?
- Công công, học trò là đang nói chuyện vì ngươi a! Rất lâu sâu, có lẽ là cảm thấy đã không thuyết phục được Ngụy Trung Hiền nữa, Ngụy Quảng Vi đành phải thở dài.- Được rồi, nếu như công công không muốn tiếp nhận, vậy tại hạ cũng không khuyên được nữa. Mỗi người đều có chí hướng của riêng mình, cũng không còn cách nào.
Tuy rằng ngoài miệng là nói như thế, nhưng trong lòng của y cũng là có chút không phục với lời của Ngụy Trung Hiền.
Từ xưa tới nay, bọn sĩ phu đều là nói thiên hạ quốc gia, nhà chính là xếp ở trước chữ nước chỉ cần bảo hộ được nhà, cần gì phải để ý tới nước chứ? Dù sao cho dù là thay triều đổi đại, hoàng đế cũng vẫn là cần người tới giúp y làm quan phải không? Đừng nói Triệu Tiến, cho dù Hoàng Đài Cát của Kiến Nô tới cũng là như thế? Năm đó người nước Kim chiếm cứ đất Hà Bắc, vẫn không phải vô số người cầu đi thi khoa cử người Kim sao?