- Ta gọi là Tề Vọng! Tề Vọng đáp lời như đinh đóng cột.- Đừng gọi ta là tiểu ca, ít lôi kéo làm quen cho ta…
- Ngụy công công, nó là Tề Vọng, là nghĩa điệt của ta. Ta gọi Lưu Tùng Bình, hai chúng ta đều là Tiểu kỳ, dọc trên đường mọi người hãy chiếu cố lẫn nhau. Đây là, Lưu Tùng Bình cắt đứt lời của Tề Vọng.- Người trẻ tuổi bản tính cứng rắn, kính xin ngài thông cảm nhiều hơn một chút.
- Tam thúc? Tề Vọng còn muốn nói tiếp điều gì, nhưng Lưu Tùng Bình đột nhiên hung hăn giật một cái gấu áo Tề Vọng, cho nên gã đành phải trước tiên ngừng nói.
Ngụy Trung Hiền nhìn hai thúc điệt này, sau đó đối mắt một lát với Lưu Tùng Bình, giống như rõ ràng cái gì.
- Đâu có, nào dám… Ta đây hiện giờ đã rơi tới mức này, làm sao còn có thân phận thẳng tính với Đề kỵ đây?
Đúng lúc này, trời đột nhiên tối sầm, giống như xảy ra nhật thực.
Gã theo đó ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, phát hiện cát trong gió bủa vây xung quanh, giống như màn khói màn đen che khuất bầu trời thu.
Làm ra một cái điềm cáo trước khi cáo biệt, đây quả thật có chút tương đương điềm không cát lợi.
Ông ta suy sụp thở dài, thều thào tự nói.- Chẳng lẽ thật sự là thiên tướng không rõ được sao?
Hạt cát rơi vào bên trong con mắt của ông ta, khơi lên một giọt nước mắt, chậm rãi nhỏ giọt xuống mặt đất, không ai nhìn thấy.
Ba người cứ như vậy càng lúc càng rời xa nơi chốn kinh thành.
Sau khi đi được mấy canh giờ, hiện giờ đã xem như địa giới của Bắc Trực Lệ rồi, theo lý nói đây là vùng đất tốt nhất gần kề kinh kỳ, là nơi gan ruột của triều đình, nhưng dọc đường đi một mảnh hoang vắng, không ngờ nhìn không ra bao nhiêu hơi thở con người ở đây.
Cỏ cây khô vàng, bão cát gào thét, một mảnh hiu quạnh, không ngờ so với giữa chốn kinh thành còn khiến cho người ta nhìn thấy ghê người.
Bắt đầu từ cuối những năm Vạn Lịch, phương bắc liền tai họa thường xuyên, không phải nạn hạn hán chính là thủy tai, hơn nữa mấy năm nay mùa màng không yên ổn, trận trước Triệu Tiến càng thêm ngạo nghễ một phen. Đủ loại tai kiếp giao bức, lại giày xéo kinh kỳ vốn dĩ phồn hoa thành bộ dáng vẻ hiện tại này, nhìn đích thật khiến người ta đau lòng.
Tề Vọng thầm nghĩ.- Chỉ hận triều đình mau chóng đánh diệt được giặc Từ Châu và Kiến Châu, vẫn thiên hạ một đời thái bình.
- Ngụy công công, phía trước dường như có trạm nghỉ chân, bằng không chúng ta trước tiên nghỉ ngơi một chút đi được không? Đúng lúc này, Lưu Tùng Bình hỏi Ngụy Trung Hiền hít thở thản nhiên bên cạnh.- Xem ra chúng ta cũng đi rất lâu rồi, sắc trời cũng muộn lắm rồi, phải nên nghỉ ngơi một chút.
- Đa tạ! Ngụy Trung Hiền không nói thêm gì, chỉ là khẽ gật đầu một cái.
Sắc mặt ông ta hiện giờ đã khó coi, nhìn ra được loại lao nhọc này đã khiến ông ta rất mệt mỏi.
Bất kể như thế nào, Ngụy Trung Hiền cũng đã qua tuổi năm mươi, ở thời đại này đã xem như người già, cho dù mấy năm nay vẫn luôn bảo dưỡng tốt, nhưng thân thể như cũ tránh không được lão hóa rồi, lại cộng thêm bình thường sống an nhàn sung sướng, làm sao còn có thích ứng được bôn ba đường dài như vậy.
Ông đã sớm muốn nghỉ ngơi một lát, chỉ là bởi vì bản thân là tội nhân, cho nên không chịu hạ mặt mũi xuống khẩn cầu, đề nghị này của Lưu Tùng Bình, vừa hay hợp tâm ý của ông ta.
Vì thế, ba người lại đi được một lát, đi tới trạm dừng chân, sau đó gõ cửa.
Một gã dịch tốt có chút tuổi tác ra mở cửa.
- Chúng ta là Cẩm Y Vệ, phụng mệnh làm việc, kính xin được phương tiện. Lưu Tùng Bình đưa thẻ bài của mình cho đối phương, sau đó ba người đi thẳng tới.
Bởi vì nơi kinh kỳ, cho nên tầm vóc của dịch trạm này cũng không nhỏ, gian phòng cũng rất nhiều, tùy tiện liền bố trí xong gian phòng cho ba người, nhìn tầm vóc này, liền tưởng tượng tới được, niên đại hưng thịnh của Đại Minh dịch trạm này nhất định là người tới người đi vô cùng náo nhiệt a… Chỉ có điều, hiện giờ lại là cỏ cây tiêu điều, một chút cũng nhìn không ra phồn hoa của ngày xưa.
Sau khi nghiệm xét rõ thân phận, mấy người dịch tốt cũng không nói chuyện nhiều, chỉ là giúp bọn họ thu dọn hành lý, sau đó dẫn bọn họ đi tới gian phòng.
Sắc mặt của bọn họ đều mười phần ngưng trọng, nói chuyện cũng bình thản, nhìn không ra bao nhiêu khách khí.
Đây cũng không kỳ quái, đương kim hoàng thượng vừa lên ngôi đã hạn chế Xưởng Vệ, cho nên lòng sợ hãi của bọn họ đối với Xưởng Vệ chỉ e là đã nhạt đi rất nhiều, đương nhiên, vẫn còn chưa có người nào dám ngay mặt chỉ là thái độ lạnh nhạt rất nhiều mà thôi.
Tuy nhiên… thái độ này cũng quá kỳ quái rồi, hình như là đang vì sự tình gì phát sầu.
- Vị lão bá này… Tề Vọng kiềm nén không được hiếu kỳ của mình, thẳng thừng hỏi tới một người dịch tốt già nhất trong đó. Dám hỏi gần đây nhất đã xảy ra chuyện gì sao? Vì sao các người cả mặt u sầu?
- Hồi sai gia… Lão dịch tốt này trước tiên là sửng sốt, sau đó nở nụ cười khổ.- Kỳ thật gần đây nhất cũng không phát sinh cái đại sự gì. Mấy năm nay thế đạo không yên ổn, nơi này loạn, nơi kia loạn, chúng ta đều đã quen thói rồi, chỉ là…
- Chỉ là cái gì nào? Tề Vọng lập tức truy hỏi.
- Chỉ là… Bọn ta gần nhất nghe nói một tin dữ… Lão dịch tốt khuôn mặt sầu lo.- Nghe nói, triều đình muốn xóa bỏ dịch trạm các nơi, đuổi hết bọn ta đi!
Tề Vọng hơi sửng sốt.
- Xóa bỏ dịch trạm sao?
Gã ở kinh thành thế nhưng cũng chỉ là một hạng người nhỏ mà thôi, đối với phương châm đại chính của triều đình dĩ nhiên không rõ lắm, cho nên nghe được có chút bất ngờ.
- Đúng vậy a, nghe nói bên trên đã quyết định, truyền tới có đầu có đuôi, thoạt nhìn không phải giả rồi… Lão dịch tốt lộ nét cười sầu thảm, nếp nhăn cả mặt cũng càng thêm dính lại với nhau.- Cho nên sai gia cũng không nên oán trách da mặt của bọn ta khó coi, thật sự là trong lòng lo lắng a! Cứ lấy lời của ta, ta cũng đã năm mươi mấy tuổi rồi. Cả đời này đều làm sai vặt ở nơi này, ngày thường phải dựa vào lương tiền lãnh được ở nơi này nuôi nhà. Dịch trạm này đây nếu như thật bị xóa bỏ rồi, ta chỉ sợ bản thân áo cơm không còn… Không biết, không biết nên làm thế nào mới tốt a!
Nghe được lão dịch tốt nói như vậy, dịch tốt khác cũng là bộ dạng cả mặt bi thương, hiển nhiên ở trong lòng cũng có ưu tư.
Lúc này Tề Vọng mới hiểu được, hóa ra thái độ bọn họ hôm nay không tốt như vậy không phải chán ghét Cẩm Y Vệ mà là đụng phải nan đề như vậy.
Cuối cùng, gã chỉ an ủi bọn họ.- Triều đình… triều đình làm việc luôn có cách vẹn toàn. Nếu như triều đình có tính toán này, dĩ nhiên… dĩ nhiên có đối sách giải quyết tốt hậu quả. Các vị đều là người làm việc vì triều đình, triều đình sẽ không quá các vị khó xử…
Lão dịch tốt khẽ gật đầu một cái, chỉ là trong sắc mặt rất biết giữ lại, hiển nhiên không quá tin tưởng cách nói “Triều đình nhất định sẽ sau khi xóa bỏ dịch trạm an bài ổn thỏa các ngươi.
- Càn quấy! Thật sự là càn quấy! Đây là làm bậy bạ bậc nào a!
Đúng lúc này, Ngụy Trung Hiền đã đi vào gian phòng, ngồi ở trên giường cũng nghe thấy lời đối đáp của bọn họ, sau đó tức giận tới mức từ trên giường nhảy dựng lên, đi tới bên cửa.