Tề Vọng vẫn như cũ ngơ ngác đi nhìn mấy tờ giấy trên tay khô gầy của Ngụy Trung Hiền.
Chính là mấy tờ giấy này, đổi lấy được cuộc sống yên ổn nửa đời sau này của mình —— cũng đổi lấy khiến cho tam thúc vì nó mà đi liều mạng?
Một loại cảm giác vớ vẩn tràn ngập trong lòng của gã.
- Tam thúc... Tam thúc vì sao không nói rõ với ta nghe hết những thứ đó?
Gã khàn giọng hỏi lại.- Vì sao phải một mình đi làm như vậy?
- Vì sao? Đây không phải rõ ràng lắm sao? Ngụy Trung Hiền hỏi lại.- Tính cách ngươi thẳng thắng như vậy, dọc theo đường đi nếu đã biết việc này thì còn chịu nổi sao? Gã vốn vẫn có ý định gạt ngươi, cho đến cái ngày đi tới được Phượng Dương, còn nhờ ta giúp đỡ giấu diếm ngươi, đáng tiếc hiện tại xem ra là lừa không được ngươi rồi, cũng tốt, hiện tại ngươi biết được cũng không chậm.
- Được rồi, tiểu tử, đừng có mài đầu vào nữa, nhận lấy đi.
Ngụy Trung Hiền dường như có chút không kiên nhẫn được nữa, lại lần nữa lấy tay đẩy Tề vọng.- Vốn ta định để sau khi tới được Phượng Dương mới đưa cho ngươi, tuy nhiên hiện giờ cũng đã như vậy rồi, chúng ta vẫn cứ như vậy từ biệt đi. Dọc theo con đường này Lưu Tùng Bình tận tâm tận lực đi bảo vệ ta, cho nên tuy rằng gã không có ở đây, hơn nữa cái gì cũng không nói với ngươi, nhưng ta cũng không có ý định thất hứa với gã, ngươi cầm những thứ này đi, xem như toàn bộ vụ giao dịch này đã xong xuôi... Ngươi cầm lấy đi, khẩn trương thoát khỏi truy binh, sau đó đi đến Giang Nam, lấy số tài sản này, cả đời không cần phải trở về kinh sư nữa, cả đời này cũng đừng nên hỏi đến chuyện thiên hạ nữa, xem như cho tam thúc ngươi một công đạo đi.
- Vậy ngài... Ngài làm sao bây giờ? Tề Vọng đột nhiên hỏi.
- Ta làm sao bây giờ? Ngụy Trung Hiền đầu tiên là sửng sốt, sau đó tự mình lại mỉm cười.- Ta đương nhiên còn phải đi Phượng Dương, thiên tử kêu ta đi, ta không đi sao được? Trời đất bao la, còn sợ tìm không thấy con đường đi đến Phượng Dương sao?
- Đoạn đường này… Đoạn đường này, ngài còn đi được sao? Tề Vọng có chút không ngờ.- Ngài hiện tại cũng đã như vậy rồi, nếu không có chúng ta đi theo hộ tống, ngài... làm sao đây?
- Làm hết sức thôi. Thật sự nếu không đi được nữa, cũng không chạy nhanh được, dọc theo con đường này người bị ngã xuống chết đi cũng không sao, chẳng lẽ còn sợ thiếu đi một người như ta sao? Được rồi, ngươi cầm lấy những thứ này đi trước đi, ta nghỉ ngơi cho khỏe lại là sẽ động thân ngay. Ngụy Trung Hiền không chút hoang mang, nói.- Chớ có kéo dài thêm thì giờ nữa, nếu không sẽ bị đám người đó bắt được, sau này ngươi còn hưởng thụ được một cuộc sống thật tốt? Nhanh lên đi đi!
Khi mấy tờ giấy này được nhét vào trong tay Tề Vọng, Tề Vọng theo đó đi tiếp lấy.
Tay của gã đang run rẩy, cầm mấy tờ giấy này cũng lạch phạch không ngừng vang lên, chói đến cặp mắt của gã cảm thấy rất là đau nhói.
Cứ như vậy quên đi nơi xuất thân của mình, quên mất đi chí khí của mình, cầm những thứ này chạy đến Giang Nam, sau này không bao giờ hỏi đến thế sự sao? Cứ như vậy bỏ rơi tam thúc, bỏ rơi Cẩm Y Vệ đời đời tương truyền, trốn đến một nơi góc xó không người biết được ở nơi đó kéo dài hơi tàn? Bản thân rõ ràng không làm điều gì sai trái, vì sao... vì sao phải rơi vào hoàn cảnh như vậy?
Đúng rồi, Tam thúc... Tam thúc!
Trong đầu của Tề Vọng đột nhiên sáng sủa lên, vẻ mặt và động tác vừa nãy của tam thúc lại một lần nữa hiện lên trong đầu của gã. Cái loại quyết tuyệt này, là trước giờ gã chưa từng thấy qua, giống như là đã làm xong dự định nào đó vậy.
Tam thúc chính là đã làm sẵn ý định đi hy sinh tính mạng mình rồi sao?
Không được!
- Ta... Ta muốn đi cứu tam thúc! Tề Vọng chợt đứng lên, sau đó đem mấy trang giấy đều đưa trả cho Ngụy Trung Hiền, nói.- Mấy thứ này ngài hãy giữ lại trước đi, để ta và tam thúc trở về được mới nói sau!
- Cứu? Người nhiều như vậy ngươi làm sao đi cứu đây? Ngụy Trung Hiền hỏi lại.- Tiểu ca nhi, ngươi có một nhiệt huyết là chuyện tốt, tuy nhiên cần gì phải không công đi chịu chết lấy trứng chọi đá chứ? Hơn nữa, tam thúc ngươi đi liều mạng như vậy, vì cái gì còn không phải là muốn cho ngươi sau này có một cuộc sống thoải mái sao? Ngươi cần gì phải làm trái với lòng tốt của trưởng bối?
- Ngươi đang nói bậy bạ gì vậy! Tề Vọng ngẩng đầu lên lớn tiếng hỏi.- Ta... Ta nếu là lấy tính mạng của Tam thúc đi đổi lấy cuộc sống sung sướng, vậy còn là con người sao!
Tiếp theo, gã dùng sức quăng ra mấy trang giấy ném tới dưới chân của Ngụy Trung Hiền.- Ta là Cẩm Y Vệ, phía trên giao cho ta trọng nhiệm chính là áp giải ngươi đến Phượng Dương, hiện giờ phía trên không có thay đổi, ta dựa vào cái gì phải tự ý rời khỏi chức trách chứ! Ngươi... ngươi cứ ngoan ngoãn đợi ở chỗ này đi, chờ ta cứu xong tam thúc trở về đây, sẽ áp giải ngươi qua đó!
Sau khi nghe được những lời này, sắc mặt của Ngụy Trung Hiền trở nên có chút kỳ quái, giống như khó tin nổi đối phương lại biết nói ra một lời nói như thế.
- Ngươi cứ ở đây chờ chúng ta trở về, chỗ nào cũng đừng chạy, tránh cho bị kẻ giặc giết đi! Âm thanh của Tề Vọng rất to, bên trong lộ ra một khí phách dũng mãnh, - Nếu... nếu như chúng ta không có trở về, ngươi cứ tự mình đi đi, đi đến Phượng Dương!
Sau khi nói xong, gã xoay người không quay đầu lại vọt nhanh trở về phương hướng vừa rồi mới rời khỏi. Thần thái của gã một lần nữa biến trở về như xưa khí phách dâng trào kia, mấy ngày gần đây cái tâm trạng uể oải kia, giờ phút này ở trên người cũng tìm không được nữa rồi.
Ngụy Trung Hiền vẫn như cũ đứng ở đó, nhìn Tề Vọng cứ như vậy rời khỏi, không còn nói gì đi ngăn cản nữa. Vẻ mặt của ông ấy cũng không kỳ lạ, giống như đã sớm biết được Tề Vọng sẽ làm ra lựa chọn như vậy.
- Hai chú cháu các ngươi đều là hán tử đích thực. Ngươi có một thúc thúc như vậy, gã có một đứa cháu như vậy, chính là vận may của các ngươi đó! Một lát sau, ông ấy thở dài, sau đó cúi người đến chậm rãi nhặt lên mấy trang giấy này.- Chỉ tiếc là, Đại Minh này, hiện tại ở đâu còn chỗ nào cho hán tử ngẩng đầu lên! Chỉ hy vọng... Chỉ hy vọng các ngươi đều sống sót trở về đây.
Tiếp đó, ông ta dựa theo dặn dò vừa rồi của Tề Vọng, không chút hoang mang ngồi xuống trên một tảng đá bên trên bụi cỏ.
Tề Vọng cong lấy eo, điên cuồng chạy trở về con đường lúc nãy đã đi qua, gã to miệng thở hào hển, chỉ cảm thấy máu trên toàn thân đều đang sôi trào thiêu đốt.
Vì quá lo lắng cho tam thúc nên đã áp đảo hết tất cả suy nghĩ trong đầu gã, cũng làm cho gã quên đi những thứ buồn giận và đau lòng vừa rồi. Gã đi qua giữa bụi cỏ, cỏ cây bay tán loạn ở chung quanh, giống như một con mãnh hổ hoành hành giữa núi rừng.
Chính như vừa rồi gã đã đoán trước, Lưu Tùng Bình sau khi đuổi đi hai người Tề Vọng và Ngụy Trung Hiền, tự mình lập tức dừng lại trốn chạy, ngược lại chạy về tới nơi vừa rồi mình đã chạy khỏi.
Ông ta ngay từ đầu đã không có ý định chạy trốn, mà là tính dựa vào bản thân mình đi cố sức kéo dài thì giờ, khiến hai người khác càng có thêm cơ hội để trốn thoát.