Y càng cường điệu trở về triều phục chức gì, trong lòng Ngụy Trung Hiền càng là hoàn toàn không tin. Ông ta biết rõ hoàng đế ghét cay ghét đắng đối với bản thân mình tới cực điểm. Sau lưng Lệ Chiêu này chỉ là cầm loại lời nói này tới lừa gạt bản thân mà thôi, chỉ cần đạt được vật mình muốn, bọn họ lập tức liền sẽ vứt bỏ bản thân.
- Ngụy công công… chính là vẫn không tin tưởng bọn ta sao? Mắt thấy Ngụy Trung Hiền vẫn là từ chối cho ý kiến, Lệ Chiêu lại lần nữa truy hỏi.- Bọn ta đột nhiên tới, Ngụy công công không tin ta cũng là rất bình thường. Chỉ có điều… công công suy ngẫm thật kỹ, chẳng lẽ công công hiện giờ còn có con đường nào khác để đi sao? Những đứa trẻ con Đông Lâm kia đã bức ngươi dồn tới loại này rồi, chẳng lẽ ông không nên phản kích sao? Chẳng lẽ ông liền nghĩ mặc người làm thịt sao? Dù sao sự tình đã tới mức này, cho dù liều chết đánh cược một lần như thế? Cho dù kém nhất, ông cũng lôi kéo được một đám người đi theo cùng ông, không phải sao?
Câu nói sau cùng, đã rất có ý trêu chọc khắc bạc rồi, chỉ là loại lý lẽ này cũng không khiến Ngụy Trung Hiền phản cảm.
Quả thật như thế, ông ta cũng đã tới loại mức này, hiện giờ lũ triều triều thần đồng loạt dâng sớ muốn đuổi tận giết tuyệt đối với mình, mà lấy quan cảm của thiên tử đối với mình để xem, ông ta nhất định rất thích ý muốn giết bỏ mình.
Cho dù bị Lệ Chiêu này lừa gạt, dù sao cũng kéo theo được một đám người cùng mình lụi bại.
- Ngươi nói thật cũng có đạo lý. Ông ta cắn chặt răng.- Chuyện cho tới bây giờ, chúng ta còn có bao nhiêu lời để nói nữa đây? Kéo theo được một tên ngã xuống liền kéo theo một tên ngã xuống. Ta đây chỉ chẳng qua là chỉ là một kẻ xuất thân thất phu giữa chốn thôn quê. Đủ khiến cho nhiều triều thần như vậy theo xuống đất, ta đây cho dù xuống dưới đất cũng được vui vẻ a! Hắc hắc, ha ha ha ha! Các ngươi nghĩ không sai, ta đây quả thật bảo tồn thư mật và chứng cứ hối lộ của không ít người Đông Lâm viết cho ta. Lúc ấy ta đây thât giống như vậy lưu lại nếu chẳng may sau khi không may mắn lụi bại dùng làm bùa hộ mạng tự giữ lấy thân. Không ngờ tới… hiện giờ thật sự vẫn đủ phát ra được hữu dụng. Ha hả, ha ha ha ha!
Dưới ánh lửa lờ mờ, bóng đen không ngừng toán loạn, tiếng cười âm trầm sắc nhọn này, nghe tuyệt đối sẽ không thoái mái, nhưng Lệ Chiêu nghe thấy lại là trong lòng vui mừng khấp khởi, trở nên càng thêm vui vẻ.
Tốt a, ngươi rốt cuộc chịu mắc câu rồi.
Lệ Chiêu đầy mặt tươi cười.- Công công nghĩ được như vậy thì tốt rồi. Ta đã nói rồi, công công dù sao cũng từng là quyền nghiêng triều dã, làm sao sẽ dễ dàng liền đơn giản ẩn dật như thế?
- Thế nhưng, ta đây có một điều kiện. Ngụy Trung Hiền không có tức khí, chỉ là quét mắt nhìn y một cái.
- Điều kiện? Lệ Chiêu có chút kinh nghi.
- Ngụy công công muốn điều kiện gì? Công công đừng quên, bọn ta là đang vì công công giơ cao chính nghĩa, không phải chó vẩy đuôi mừng chủ với công công! Công công nếu như cảm thấy bản thân hiện giờ ở vào thế thượng phong, đề xuất ra điều kiện gây khó dễ bọn ta gì đó, vậy bọn ta cũng không có bao nhiêu cách ra mặt thay công công…
- Điều kiện của ta đây cũng rất đơn giản. Ngụy Trung Hiền cắt ngang lời của y, nhìn thẳng Lệ Chiêu.- Nói cho ta biết, người chỉ điểm sau lưng ngươi rốt cuộc là ai? Nếu như ta đây không biết, sao yên lòng giao hết những đồ vật này cho các ngươi hả?
- Ngụy công công! Lệ Chiêu mở trừng hai mắt, lại đạp một bước tiến lên, giống như muốn động thủ với Ngụy Trung Hiền.- Công công chớ nên cho rằng bản thân vẫn là mình năm đó!
Bởi vì bị bóng đen bao lấy, khuôn mặt của y ở trong mắt Ngụy Trung Hiền có vẻ càng thêm dữ tợn.
- Ha ha ha ha, ngươi muốn động thủ sao? Cũng tốt a… Ngụy Trung Hiền ngược lại giống như trong lòng có chuẩn bị sẵn, vẫn cười lớn như cũ.- Vậy động thủ đi, ta đây tuổi già sức yếu, thiết nghĩ ngươi dễ dàng liền kết liễu ta đây. Thế nhưng, đồ vật ngươi cũng không cầm lấy được nữa rồi! Ngươi giết bỏ ta là chuyện nhỏ, chỉ là không biết, nếu như không lấy được đồ vật, ngươi hẳn làm sao trở về ăn nói với người đằng sau ngươi đây!
Ánh mắt Lệ Chiêu mở càng lúc càng lớn, tay của y cũng đang hơi phát run, đặt ở trên chuôi đao, giống như tùy thời đều muốn động thủ. Nhưng mà, Ngụy Trung Hiền lại vẻ mặt thoải mái, giống như người gặp phải nguy hiểm tới tính mạng không phải mình.
Trải qua không lâu, ngực Lệ Chiêu phập phồng rốt cuộc không còn kịch liệt như vậy nữa rồi.
- Công công thật sự là lợi hại. Y nửa là trêu chọc nửa là cảm thán ngợi khen.- Ta thật đúng là xem thường công công rồi.
Ngụy Trung Hiền vẫn mỉm cười như cũ.- Đâu có, nào dám.
- Được rồi, nếu như công công rối rắm như thế đối với việc này, vậy tại hạ cũng không cần phải cứng rắn thêm nữa. Liền nói cho công công biết a… Lệ Chiêu thở dài một hơi.- Người phái tại hạ tới tìm công công, là Vương Tại Tấn Vương các lão.
Vương Tại Tấn? Không ngờ là Vương Tại Tấn?
Ngụy Trung Hiền không tự chủ được lông mày nhảy dựng một cái.
Thế nào lại là Vương Tại Tấn chứ?
Kỳ thật vừa rồi phân tích của Lệ Chiêu không sai, hiện giờ tình thế trong triều đình là tạo thành thế chân vạc, trong đó thế lực của Vương Tại Tấn là so ở thế yếu. Thứ nhất y cũng không được thiên tử ưa thích… ông ta bắt đầu vốn không phải người cũ của thiên tử, hơn nữa còn bại vong như vậy cho Triệu tặc, sao có khả năng còn khiến thiên tử nuốt được cơn tức này? Chẳng qua là vì cân bằng với bọn Các lão khác, mới cố ý đưa ông ta vào trong Nội các mà thôi.
Thứ hai, dưới tay ông ta chỉ là một đám tàn binh bại tướng mà thôi, dũng khí đã tan, làm sao còn sẽ vì giàu có của Vương Tại Tấn lại đi làm bao nhiêu việc hung hiểm?
Tuy rằng đả kích đảng Đông Lâm đối với ông ta có lợi nhưng dù vậy, ông ta hẳn là không muốn đắc tội với nhiều người mới đúng chứ.
Chẳng lẽ… ông ta muốn dùng những vật này uy hiếp những đại thần kia hợp tác với ông ta?
Việc này không phải là không có khả năng...
- Ngụy công công, ngài có hài lòng với cái này không? Ta đã mang hết thành ý ra tiếp đãi công công rồi, công công nếu vẫn không hợp tác vậy không khỏi không thức thời rồi... Lệ Chiêu cười lạnh.- Ta thấy bây giờ quả thật cũng không còn sớm nữa, chi bằng công công hãy mau nói cho thuộc hạ biết đồ vật đó ở nơi nào, cũng miễn cho trễ nãi chính mình nghỉ ngơi.
- Được rồi... ! Theo thúc giục không ngừng của Lệ Chiêu, Ngụy Trung Hiền cuối cùng cũng ra quyết định.- Những bản ghi chép này đều ở trong đầu ta. Ngươi hãy đi lấy giấy bút lại đây.
- Thực sự không có bản ghi chép? Lệ Chiêu có chút nghi ngờ đánh giá Ngụy Trung Hiền, hiển nhiên là không quá tin tưởng lời của ông ta.
- Hừ, loại đồ vật trọng yếu như thế này, ta đều xem như bùa hộ mệnh, làm sao dám tùy ý ném loạn?
Ngụy Trung Hiền lắc lắc đầu.- Đừng nhìn ta lớn tuổi, nhưng trí nhớ vẫn rất tốt.
Quan sát Ngụy Trung Hiền một lúc, Lệ Chiêu bật cười, hắn tin Ngụy Trung Hiền đang nói thật.- Công công thật đúng là vô cùng cẩn thận. Thôi được...