Bên này bọn họ đang nghị luận, Triệu Gia Quân thì đã bắt đầu hành động rồi, đầu tiên là đội ngũ bộ binh và khinh pháo được đẩy ra trại, ở trước thành trì bày trận dự bị, cùng với xây dựng trận địa tấn công, sau đó đại bác nặng được sức người và trâu ngựa lôi kéo tới vị trí của nó.
Trên tường thành Phục Châu không có hỏa pháo, trận địa tấn công của Triệu Gia Quân cách chỗ tường thành gần nhất cũng khoảng ba trăm bước, khoảng cách này khiến cho quân coi giữ Nữ Chân trên tường thành tuyệt vọng, bọn họ không có bất kỳ binh khí gì đánh tới chỗ này, chỉ đành trơ mắt đi nhìn hỏa pháo lửa của Triệu Gia Quân vào chỗ, thật giống như bị một sợi dây siết ở trên cổ dần dần buộc chặt lại.
Đối với Triệu Gia Quân mà nói, đại bác nặng mười hai cân tây trở lên, khoảng cách ba trăm bước, cùng với súng hỏa mai ở trong năm mươi bước bắn ra y như nhau, hoàn toàn đảm bảo được độ chính xác sơ lược.
Nhồi nhét xong xuôi là bắt đầu nổ súng, đạn pháo của bốn khẩu đại pháo mười sáu cân tây đã rơi xuống trên góc tây bắc tường thành Phục Châu, sau khi tiếng đinh tai nhức óc vang lớn lên, góc tây bắc đã rõ ràng bị đánh sập một khối rồi, trên đầu tường thành có tiếng đánh trống reo hò kinh hoảng, theo tốc độ oanh kích như vậy tiếp nữa, chỉ sợ đánh thêm mấy lượt nữa, góc Tây bắc kia sẽ bị mở ra một cái lỗ luôn, biến thành một mặt phẳng dốc trèo lên được, đến lúc đó tường thành này sẽ không còn chút hữu dụng đi ngăn cản được nữa.
Mấy khẩu trọng pháo của Triệu Gia Quân tiến hành đơn giản trở lại chỗ cũ, sau đó lại là nổ súng, bộ phận góc tường thành bị sụp đổ kia càng nhiều thêm.
Có người không kìm nổi thở dài nói.- Nếu như là tướng quân và đại tướng quân pháo, sau khi bắn ra một phát muốn bắn tiếp chỗ đó nữa, chỉ sợ thời gian qua lại sẽ kéo dài khá lâu, nhưng đại bác này của Từ Châu chỉ cần thời gian trong chốc lát, hỏa khí này thật là sắc bén đó.
- Thát tử đã mở cổng thành rồi, bọn chúng đi ra tiếp chiến kìa! Có người hét to lên, ở phía dưới nhìn thấy được binh lính Kiến Châu trên đầu thành đã nhanh chóng giảm bớt, ở bên kia phòng thủ không được rồi, cũng chỉ đành ra khỏi thành tiếp chiến thôi.
Triệu Gia Quân chia ra một đoàn đi nghênh chiến, có mấy trăm cây súng hỏa mai, có ba khẩu hỏa pháo ba cân tây, một đoàn này đối mặt với binh mã Nữ Chân Kiến Châu đi ra khỏi thành cũng sẽ không bị thua thiệt.
- Thát tử sao lại phái ra ít người như vậy, đây chẳng phải là dâng đồ ăn cho người ta sao?
Bọn Trần Kế Thịnh đi nhìn sang, kết cuộc thấy được số lượng Nữ Chân Kiến Châu không tới hai ngàn, Triệu Gia Quân ở ngoài thành đã gần sáu ngàn rồi, vũ khí cùng trang bị khá đầy đủ, hai ngàn người đi ra thì được tích sự gì đây, phải biết rằng quân coi giữ bên trong thành Phục Châu và bại quân lúc trước cộng lại cũng gần vạn rồi.
- Có một đội Thát tử đã chạy trốn rồi! Lại có người hét to lên, Triệu Gia Quân thì còn đỡ tí, bọn họ từ lúc đổ bộ đến nay đụng phải binh mã Nữ Chân Kiến Châu cũng không có mạnh tới đâu so với bên quân Minh, nhưng những người xuất thân bên quân Minh lại trợn mắt há hốc mồm, cho dù thấy được bọn binh mã Nữ Chân Kiến Châu dưới thành Kim Châu tháo chạy, nhưng đó là rút quân đấy, biên chế vẫn còn tồn tại, nhưng hiện tại lại dám lâm trận bỏ chạy.
Hóa ra bọn Thát tử cũng biết sợ ! Hóa ra bọn Thát tử cũng muốn trốn! Trên vẻ mặt của đám người Trần Kế Thịnh buồn vui lẫn lộn, cách biểu hiện của nhà mình ở trước mặt bọn binh mã Thát Tử, cùng với cách biểu hiện của bọn binh mã Thát Tử ở trước mặt Triệu Gia Quân là rất giống nhau, những người bên nhà mình khởi binh khắp nơi, với bọn Thát tử chém giết chiến đấu tới một mất một còn, đau khổ đi chống đỡ, nhưng so sánh với cục diện trước mắt này, quả thực chính là buồn cười, nhà mình rốt cuộc chẳng là cái thá gì cả.
Bên kia binh mã Nữ Chân Kiến Châu đã tiếp chiến với Triệu Gia Quân rồi, song phương vừa mới tiếp xúc với nhau, súng hỏa mai đã đổ ập xuống bắn ra, sau khi tiếp chiến qua vài lần, ai cũng biết được lề lối này, nhưng lại không có cách nào đi né tránh, muốn chém giết cuối cùng cũng phải tới gần hơn, tầm bắn của cung tiễn không xa bằng súng hỏa mai, sát thương cũng không lớn bằng súng hỏa mai, thường thường trước hết bị xoá sạch chính là bọn cung thủ, sau đó súng hỏa mai còn bắn tiếp một lượt nữa, bổn đội sẽ bị thương nặng, kế tiếp theo, trường mâu và trường kích đi ra phía trước, áo giáp hộ thân, trường binh giết người, cũng khó giải quyết được đấy.
Mà cánh đội ngũ Nữ Chân ra thành nghênh chiến này cũng chẳng có chút sĩ khí quân tâm gì cả, sau khi súng hỏa mai bắn ra một lượt, ngay lập tức là sụp đổ rồi, lúc nãy có một đội đã chạy trốn rồi, phía sau đương nhiên phải cắn răng đi chịu đựng thôi, nên cũng đều chạy tán loạn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, bọn quan binh xuất thân đất Liêu cũng không biết nói gì nữa, mà ngay cả đoàn thứ ba lữ thứ nhất chuẩn bị quyết chiến ác liệt cũng ngơ ngẩn luôn, sau đó mới bắt đầu đi truy kích bắt lấy bọn tù binh.
Đến lúc này, Trần Kế Thịnh đột nhiên kịp thời giật mình.- Đại đội Thát tử đã chạy thoát ra khỏi thành rồi, vậy bây giờ tòa thành này đã là trống không rồi!
Kịp thời tỉnh táo không chỉ có Trần Kế Thịnh, khi bên này đang cất tiếng thét lên, bên Triệu Gia Quân đã có một đoàn đánh tới cổng thành bên kia rồi, tuy rằng cổng thành đóng chặt lại, nhưng chuyện này vẫn còn khá kỳ lạ.
Tiếng pháo vẫn như cũ không ngừng nổ vang lên, có mấy khẩu pháo đã bắt đầu rút khỏi pháo trận, sau khi được mắc lên trên trâu ngựa, bọn lính ở một bên đi kéo, hướng tới cổng thành bên kia.
Một góc tường thành Phục Châu bị oanh đánh tới đã chịu không nổi, thẳng thừng sụp đổ xuống, lúc này đã dẫm hẳn lên trên đóng hoang tàn sụp đổ kia tấn công vào trong thành rồi, tuy nhiên chiến pháp của Triệu Gia Quân muốn vững chắc hơn chút, đại bác ba cân tây và sáu cân tây đã bắt đầu vận chuyển đến bên góc tường thành, sau khi yên vị nâng hẳn lên họng pháo, bắt đầu nổ súng về bên hướng tường thành.
Nếu lúc này thủ quân muốn ngăn chặn chỗ hổng, hoặc là sẵn sàng ngăn chặn ở chỗ hở này, chịu đựng trước tiên là sẽ bị lửa đạn nơi này bắn thương, không ai ngờ được hỏa khí của Triệu gia quân lại mạnh mẽ như thế, còn điều chỉnh được tầm bắn và phương hướng nhanh như vậy. Khi trận bắn sát thương luân phiên này vừa làm xong, sau đó chính là súng ống xung phong lên phía trước, đồng dạng điều này cũng rất khó đi ngăn cản.
Chỗ hở kia không có người nào cả, liên trưởng chỉ huy pháo kích cũng cẩn thận lưu ý đến điều này, không có liều mạng đi nã pháo dày đặc, sau khi bắn xong vòng thứ nhất thì cố ý ngừng lại, vẫn không có người ló đầu ra, trên đầu thành cũng không có một tí phản ứng gì cả, tiếng thét chói tay, tiếng xôn xao và tiếng kinh hô lúc nãy cũng không còn nữa, đột nhiên toàn bộ yên tĩnh.
Tin tức càng chính xác được truyền về từ chiến trường bên cổng thành.- Bên trong thành đã không có quân coi giữ rồi, quân coi giữ đã từ cổng bắc chạy tán loạn rồi. Sở dĩ có được tin tức chính xác này, là vì những người đã bỏ đội trong đội ngũ khi xuất chiến đi trước đều chủ động đầu hàng, đầu đuôi gốc ngọn cái gì cũng nói ra hết rồi.