Còn các châu huyện phủ Giang Nam, Triết Giang, Phúc Kiến của Nam Trực Lệ, những nơi chốn này nắm giữ cũng không phải quan phủ, mà là đại tộc nhà quyền quý, Giang Nam Chiết Giang là nhiều đời khoa cử, còn Phúc Kiến thì là hải thương tung hoành trên biển, bọn họ đi theo Triệu Gia Quân là một chuyện, nhưng bọn họ đồng dạng không hi vọng khắp chốn đại loạn.
Đương nhiên, còn có Hồ Quảng, Tứ Xuyên, Quảng Đông, Giang Tây, Vân Nam cùng với các nơi biên quan không có thông tri tới, nhưng sau khi Triệu Tiến nắm giữ những nơi chốn khác, mấy nơi còn lại này cũng không có mảy may sức chống cự, vốn dĩ không cần suy xét quá nhiều.
- Chiếu theo mưu kế vốn có, chúng ta ung dung tiêu hóa Sơn Đông và Giang Bắc Nam Trực Lệ, thống nhất hộ dân, bồi dưỡng nhân tài, sau đó dùng những nơi chốn này luyện ra binh mã, bồi dưỡng ra nhân tài, công chiếm một vùng, tiêu hóa một vùng. Cứ giống như cầu tuyết càng lúc càng lớn, thuận lý thành chương tiếp thu thiên hạ.
- Nhưng sự tình trên đời nào có tùy theo tâm ý người như vậy, hiện giờ các nơi mặc dù đầu nhập, mặc dù nhất thời sóng êm gió lặng, mai sau tất nhiên cũng có trắc trở, nhưng điều này cũng có gì khó xử nào, gặp phải việc khó, xử trí việc khó, ung dung đối đãi, lòng bình thường là tốt rồi.
Các tỉnh đối với đòi hỏi của Triệu Gia Quân đều đáp lời rất tích cực, bọn người Từ Châu trải qua lo liệu có chút hưng phấn, cho rằng là mọi người vọng nhìn một hướng, thiên mệnh ở ta.
Tuy nhiên tầng mặt cốt lõi của Triệu Gia Quân lại không nhiều hưng phấn như vậy, trên đời này không nhiều tiện nghi đáng kiếm như vậy.
Đại Minh coi trọng chính là hoàng quyền không xuống tới huyện, coi trọng chính là thiên tử và sĩ phu cùng cai trị thiên hạ, còn hệ thống Triệu Tiến thì phải khống chế tới từng người.
Địa bàn Triệu Tiến khống chế, hắn điều động được mỗi một hạt lương thực, mỗi một người, mỗi một hạng lao dịch đều trong khống chế, hoặc là trong cho phép, hoặc là cần thu thuế. Nhưng Đại Minh không phải, Đại Minh điều động, thu thuế và quản mấy hạng này trước sáu đang đánh cờ, giằng co đàm phán với bọn thân sĩ, thay mặt các thân sĩ cấu kết đáp lại, mỗi một đốt đều tràn đầy tham ô, lãng phí và vụn vặt, tạo thành cân bằng cực kỳ hiệu quả.
Những tham ô, lãng phí và vụn vặt này chính là gốc rễ dựng thân của cường hào khắp chốn Đại Minh, bọn họ thần phục Triệu Gia Quân cũng là vì bảo tồn những quyền lợi này, hoặc là tận lực giữ lại một ít.
Từ Châu sửa soạn cho bọn họ thì là một con đường khác, bảo bọn họ dấn thân vào nghiệp công thương, hoặc là an tâm hưởng thụ tiền lợi từ đất đai làm ra, mà không phải đi nắm giữ nhiều hộ dân như vậy, đòi hỏi nhiều quyền lực chính trị như vậy.
Có lẽ có người nhận biết được đại thế, chiếu theo dặn bảo của Triệu Gia Quân đi làm, ở hệ thống mới tìm được chỗ nhỏ nhoi cho mình. Nhưng nghĩ tới phải bỏ qua của cải của mình, buông bỏ địa vị từ trước, không có dễ dàng như vậy, bọn họ tạm thời sợ hãi uy quyền nên cúi đầu, nhưng sớm muộn sẽ bởi vì bất mãn đi phản kháng, khi đó chính là tẩy trừ máu tanh.
Cùng với sau khi đầu nhập ra tay độc ác tẩy trừ giết hại, còn không bằng lúc vẫn là kẻ địch của nhau giết sảng khoái, nhưng cục diện lúc này hiển nhiên không được như thế, chr đành yên lặng chờ đợi mai sau.
Nghĩ như vậy chỉ sợ không chỉ Từ Châu, thế lực thuần phục các nơi khác chưa chắc không nghĩ như vậy, như nay không cúi đầu khuất phục không được, mai sau chỉ sợ là vẫn phải phí một phen quyền cước.
- Hà Nam, Thiểm Tay đã tàn phá, Giang Nam thì là khác biệt, đại tộc thế gia rắc rối khó gỡ, ích lợi sâu nặng, hai trăm năm trở lại đây, cũng sẽ không khiến người bên ngoài động vào miếng bánh lớn này. Mai sau nếu loạn, chỉ sợ Giang Nam loạn trước.
Nói đã rõ ràng minh bạch rồi, nhưng những lời này chỉ là bàn tán bên trong, mọi người đều biết trước mắt cần gấp nhất cũng không phải những việc này.
Thời điểm Triệu Tiến còn chưa có tiến vào phủ Đông Xương, kinh sư bên kia đã có người lại đây truyền tin tức, cũng là muốn nguyện trung thành với tân triều, thậm chí còn muốn ở dưới tay Triệu Tiến cầu được giàu có, muốn đầu hàng bán mình, dĩ nhiên không được miệng nói trống không, chỉ là điều kiện vị này khai ra lại khiến bọn người Triệu Tiến kinh hãi, bọn họ nói là muốn hiến hoàng đế Sùng Trinh Chu Do Kiểm cho Triệu Tiến.
Không ngờ có được đầu danh trạng như vậy, mọi người kinh ngạc thì kinh ngạc, lại không tỏ ra vẻ nhiệt thành chút nào. Hoàng đế Sùng Trinh nhiều nhất là tượng trưng, thậm chí không tính là mấu chốt gì. Hiện giờ mấu chốt Đại Minh là trong tay mấy vị đại thần nắm giữ binh mã kia, muốn nói văn quý võ tiện, hiện giờ Đại Minh ngược lại có chút ý tứ như vậy, chỉ chẳng qua bản thân văn thần nắm giữ binh mã này và võ tướng khác nhau không lớn, bọn họ chính là quân phiệt lớn nhất của Đại Minh trước mắt.
Sứ giả lại đây truyền đưa tin tức không có được trả lời cẩn thận, nhưng thái độ vẫn khiêm tốn như trước tới mức nhất định, ưng thuận truyền đưa tin tức vì Triệu Tự Doanh, tận khả năng thuận theo lòng trời làm việc.
Người này vừa rời khỏi trở về, thân phận của gã đã bị Nội Vệ và cục tình báo đã điều tra ra, người này không quan không tước, lại là phụ tá của quý tộc đỉnh cấp nào đó trong kinh sư, nhà này làm việc huân quý, có lẽ là thay mặt cho đám người công hầu bá khác, thậm chí có một phần quan văn cũng dính líu trong đó.
Quý tộc cùng chung vinh nhục với nước nhà này, bọn đại sĩ phu cùng trị thiên hạ với thiên tử này, hiện giờ liền muốn bán thiên tử cho bọn họ vinh hao giàu có này đi, ngẫm kỹ lại, đích xác đáng thương, đáng buồn cười.
Những người khác không có khả năng biết, Triệu Tiến trong trí nhớ cũng không khả năng nhớ được nhiều tiểu tiết như vậy, bên trong thời không không có Triệu Tiến kia, Lý Tự Thành dẫn đầu Thuận Thiên Quân đã sắp tiến vào kinh thành, hoàng đế Sùng Trinh muốn bảo phò mã mang con mình rời đi, kết quả phò mã khóc lóc cự tuyệt, hoàng đế Sùng Trinh muốn tự mình rời thành, lại ở chỗ cổng thành bị võ quan thủ thành dùng cung tiễn ép trở lại, sau đó còn bị bọn đại thần quyền quý nói cái gì không được dời đo, thiên tử phải cùng chung vinh nhục với nước nhà.
Bọn văn thần quyền quý vô năng suy sút đó muốn bán hoàng đế Sùng Trinh được giá tốt, ở nơi Lý Tự Thành đánh cuộc cái giàu sáng tân triều, nhưng lại nắm chặt được Sùng Trinh, đợi Lý Tự Thành sau khi vào kinh quét bọn họ thành rỗng không, quả thật diễn một hồi hài kịch bị người ngoài chê cười.
Vào thời không này, bọn họ còn muốn bán, chẳng qua Triệu Tiến chẳng muốn đi mua, Triệu Tiến bách chiến bách thắng, nước giàu binh mạnh, trong lúc hỗn loạn chỉnh đốn trật tự, ở trong suy yếu làm cho người ta phấn chán. Triệu Gia Quân lại là mạnh nhất thiên hạ, đây chính là pháp chế của hắn, đây chính là căn cơ của hắn, có những thứ này, không cần đi làm diễn trò khiêm nhường nhường ngôi gì nữa.
Đương nhiên, trong kinh sư có Tôn Thừa Tông, Vương Tại Tấn nắm giữ quân quyền, có Dương Liên và Tả Quang Đấu nắm giữ dư luận, phía tây kinh sư có Tôn Truyền Đình hộ vệ xung quanh, phía đông kinh sư có Hùng Đình Bật trấn thủ, bọn văn thần quý tộc muốn đầu cơ này cũng không có sơ hở để chui vào.