- Cái gì! Phán đoán suy luận này lại lần nữa chấn động Hà tri phủ cực lớn.
Ngụy công công đầu hàng Triệu Tiến sao?
Nếu như không phải lời của Bạch tiên sinh, ông ta nhất định sẽ cho rằng ai đang nói đùa, Thiên hạ hôm nay ai không biết Ngụy công công và Triệu Tiến là kẻ địch không đội trời chung? Triệu Tiến lúc còn chưa có thanh thế hiện giờ, Ngụy công công cũng đã đối phó hắn rồi, kết cuộc còn kích khởi được hắn bắc tiến kinh sư, làm ra nổi loạn xé trời, Ngụy công công lại sẽ đi đầu hàng cái tên đối thủ một mất một còn kia sao?
- Ông chủ, nếu như là bình thường, Ngụy công công sẽ không làm như vậy. Nhưng hiện giờ… tình thế đó là khác biệt cực lớn rồi. Mắt thấy Hà tri phủ vẫn là dáng vẻ không tin tưởng lắm, Bạch tiên ính giải thích.- Ông chủ cũng là biết rõ. Ngụy công công hiện giờ đã là phượng hoàng rơi xuống đất, từng có quyền thế hiện giờ mất hết. Đối thủ trong triều vẫn đang công kích ông ta, muốn lấy tính mạng của ông ta không được… Nếu đã như vậy, Ngụy công công kia vì sao không trong chết cầu sống, dựa vào Triệu Tiến mưu tìm cho mình một con đường sống? Người thiên hạ đều biết Ngụy công công và Triệu Tiến là đối thủ không đội trời chung, Triệu Tiến kia chỉ sợ ngàn vàng mua nhân tài, cũng sẽ lưu lại Ngụy công công…
Nghe được lời phân giải cực có lý lẽ này của Bạch tiên sinh, Hà tri phủ cuối cùng hiểu rõ rồi.- Nghe ngươi vừa nói như vậy, ta cuối cùng coi như hiểu rõ rồi, Không sai, đối với Ngụy công công hiện giờ, đầu hàng Triệu Tiến chỉ sợ là chiêu số trong chết cầu sống. Thế nhưng… những Cẩm Y Vệ áp giải ông ta kia vì sao muốn đi theo ông ta?
Còn không có đợi Bạch tiên sinh trả lời, ông ta liền tự mình trả lời.- Cũng đúng a, Ngụy công công làm Đề đốc Đông Xưởng nhiều năm, ngay lúc đó Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ Hứa Hiển Thuần cũng là tâm phúc của ông ta. Ông ta ở trong Cẩm Y Vệ hẳn có không ít đầy tớ, hơn nữa lấy ra được nhiều vàng bạc, khiến cho Cẩm Y Vệ đi cùng mình đi theo Triệu Tiến, cũng không phải không được… Hắc tới nước này rồi, chính ngay cả thân quân cẩm y của thiên tử cũng tính toán phải tìm đường ra cho mình sao?
- Hiện giờ cảnh đời này mê loạn, vì bản thân tìm lối ra cũng không có gì kỳ quái, Bạch tiên sinh và là hơi mỉm cười.
- Vậy Bạch tiên ính, theo ý ngươi, ta phải làm gì đây? Hà tri phủ hỏi lại.- Cứ như vậy nhìn Ngụy Trung Hiền mang theo đám Cẩm Y Vệ này lôi kéo lưu dân đi đầu hàng Triệu Tiến sao?
- Dám hỏi ông chủ, theo điều thấy được của ông chủ, thực lực nước Đại Minh mấy năm nay là sẽ càng lúc càng tốt, vẫn là càng lúc càng kém? Bạch tiên sinh không trả lời câu hỏi của Hà tri phủ, mà là ngẩng đầu lên đánh giá Hà tri phủ.- Ông chủ, nơi này chỉ có tôi và ngài, không cần kiêng kỵ, nói những lời trong lòng thì được rồi.
- Giữ gìn được cục diện hiện giờ coi như là may mắn tựa trời rồi, làm sao còn càng ngày càng tốt hơn được? bởi vì Bạch tiên sinh là tâm phúc hàng đầu của mình, cho nên Hà tri phủ cũng không có giả bộ mà là nói thẳng trong lòng.
- Người người đều nói tân quân có ý cầu tiến, có khí tượng trung hưng. Nhưng ta nhìn điều thiên tử làm hiện giờ, so với tiên đế càng hữu hạn. Hơn nữa, hiện giờ Đại Minh này sớm đã nhũng nhiễu tràn đầy thói quen khó sửa, chỉ một mình thiên tử, lại làm thế nào được đây
- Ông chủ nói rất đúng, tại hạ sớm đã nghĩ như vậy, Đại Minh đã tích súc nặng nề khó thay đổi, hết cứu được rồi. Bạch tiên sinh cũng không kiêng dè gì, liền gật đầu tán đồng cách nhìn của ông ta.- Bên trong triều đình hiện giờ, liệu có mấy người làm được việc nào. Tôn thủ phụ tuy rằng được thiên tử tin sủng, cũng coi như là người ngay thẳng, nhưng ông ta căn cơ quá nhỏ bé, người trong triều chưa chắc sai khiến động được. Một phái Đông Lâm, lại lộ rõ một đám thư sinh không đủ thành sự, lúc không cần làm việc, bọn họ to mồm đàm tán, đổ hết trọng trách lên trên đầu người khác, hiện giờ đến lượt bọn họ làm việc, ta xem bọn họ cũng không làm tốt hơn so với người khác.
Hà tri phủ khẽ gật đầu một cái, khắc sâu cảm thấy Bạch tiên sinh nói rất có lý lẽ.- Ta hiểu được, việc này ta phải mắt nhắm mắt mở, không đắc tội được người của Triệu Tiến.
- Ông chủ hiểu rõ là tốt rồi. Bạch tiên sinh vui mừng nhẹ nhàng thở ra.
- Hiện giờ ngoại trừ thiên tử, tất cả mọi người đều biết đường ra của Đại Minh không còn lâu dài nữa rồi. Hiện giờ trên trên dưới dưới đều đang tìm đường ra khác, chính ngay cả Ngụy công công cũng nghĩ muốn đầu Triệu Tiến. Cũng chính là vì điều này, tại hạ lúc trước đã mở lời với ông chủ triệu tập một số tay giỏi võ tự hộ lấy thân. Hiện giờ xem lại, chỉ là cũng đã không đủ rồi… Tình thế biến đổi quá nhanh, thế lực của Triệu Tiến khuếch trương còn nhanh hơn so với nghĩ tới lúc trước. ông chủ cũng nên vì bản thân tìm một con đường ra khác rồi.
Sắc mặt của Hà tri phủ khẽ thay đổi một tí.
Dù sao ông ta đã đọc qua nhiều sách thánh hiền như vậy, còn là xuất thân tiến sĩ hai bảng, cũng coi như là thâm thụ hậu ân của triều đình Đại Minh, vừa nghe đến phải thay đường ra khác, tuy rằng sớm đã sẵn tâm lý, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.
- Ta thấy bên Triệu Tiến hình như không quá coi trọng người đọc sách, chưa chắc đồng ý chịu cho ta qua đó làm quan... Đương nhiên, đây là băn khoăn lớn nhất của y.
- Ông chủ, làm quan này đương nhiên là chuyện cực lạc nhân gian rồi, nhưng hiện giờ triều đình Đại Minh đã quá bấp bênh rồi, còn khoác lên chiếc thuyền hỏng sắp chìm lại hỏng này thì còn cực lạc gì đáng nói nữa?
Bạch tiên sinh nhẹ nhàng thở dài.- Ông chủ mấy năm nay cũng đã tích góp từng tí được một số gia nghiệp rồi phải không? Như ta xem Triệu Tiến này khi làm việc tuy rằng cổ quái, nhưng đều có lề lối riêng của hắn, cũng không phải là một người hung tàn bạo ác đâu, nơi chốn nào ở dưới cai quản của hắn, tuy rằng xưng không được là trị thế, nhưng các nơi coi như là trăm nghề thịnh vượng thái bình. Ông chủ đến lúc đó làm phú ông cũng chưa hẳn là không được...
- Phú ông... Hà Tri Phủ hơi do dự, nhìn qua vẫn còn có chút tiếc nuối, nhưng cuối cùng, y vẫn cười gượng một cái, nói:
- Được rồi, phú ông thì phú ông, ai, chỉ tiếc là ta đối với những học vấn mà Triệu Tiến yêu thích lại hoàn toàn không hiểu biết gì cả, hơn nữa tuổi ta cũng đã lớn rồi, học không vô những thứ này rồi, nếu không... Thôi đi, không nói tới mấy thứ này nữa.
Bạch tiên sinh lại một lần nữa góp lời nói.- Nếu đã định làm như vậy, vậy trong lúc này ông chủ cũng đừng nên cản lại lưu dân nữa, hãy tha bọn họ đi đến chỗ Triệu Tiến, cũng để lại danh tiếng tốt cho mình sau này.
- Nhưng... Hà tri phủ còn có chút do dự, vẫn còn luyến tiếc khoảng thu vào này.
- Ông chủ, xin đừng vì cái nhỏ mà bỏ lỡ cái lớn! Ông chủ đã tích lũy được gia nghiệp rồi, tội gì phải đi gây thêm khó khăn cho bên Triệu Tiến nữa? Ông chủ nên vì sau này suy xét đấy. Bạch tiên sinh nâng cao giọng nói.- Hơn nữa, chạy trốn sớm trước đều là phú hộ, trên người bọn họ ép ra được chút béo bở, nhưng hiện tại chạy ở phía sau này là lưu dân, đại đa số chỉ là thường dân bị bại binh tàn phá thôi, trên người bọn họ ép ra được thứ gì? Chỉ uổng công và còn làm hỏng đi danh tiếng của ông chủ nữa...