- Nào có hồ loạn như vậy sao? Dịch trạm là gốc rễ truyền đưa tin tức của nước nhà, tùy tiện xóa bỏ, trên dưới truyền đạt mệnh lệnh tin tức sẽ bằng thêm bao nhiêu phiền phức? Dịch tốt cũng là người của triều đình, ít nhiều còn biết chút chuyện thiên hạ, có một chút còn thân thể khỏe mạnh, tùy tiện xóa bỏ, bọn họ cơm áo không còn, há sẽ không thêm loạn cho triều đình. Đây không phải bức bọn họ phản lại Đại Minh sao? Hồ đồ… quá hồ đồ rồi! Triều đình ở bên trong loạn của Triệu tặc tổn thương nguyên khí rồi, làm sao hồ đồ được như vậy!
Tất cả mọi người sợ ngay người, sửng sốt nhìn lão nhân giọng sắc nhọn này lớn tiếng rít gào, vô cùng đau đớn vì giang sơn Đại Minh đã không thuộc về ông ta coi sóc.
Lão dịch tốt theo đó nói.- Bên trên đã nói quốc sự như nay gian nan, triều đình dụng phí gấp gáp, cho nên muốn xóa bỏ dịch trạm, giảm bớt chút dư dả cho triều đình…
- Hồ đồ! Tổ tông thiết lập dịch trạm, vốn chính là lung lạc những người mạnh mẽ có sức này, khiến cho bọn họ vai đâm lưng vác, tiêu phí tinh lực của bọn họ, cũng khiến cho bọn họ có phần cơm ăn, không tới mức làm xằng làm bậy! Cho dù bên trong có kẻ không đáng dùng, chỉ cần cắt giảm thật giả lẫn lộn bên trong đó là đủ rồi. Nào phải cần cố ý đi cắt gọt hết thảy!
Vừa nói, Ngụy Trung Hiền vừa giậm chân.
- Vừa mới đăng cơ liền loạn bậy như vậy, đại thần triều đình… bá quan đều điên khùng rồi sao? Làm sao không có ai khuyên can hắn? Ăn không lương bổng của Chu gia, liền không có một kẻ nào làm việc sao? Cơn giận còn sót lại của Ngụy Trung Hiền chưa tiêu.- Nếu như ta đây còn ở đấy… ta đây nhất định phải khiến cho bọn chúng từng tên đều đẹp mặt!
- Ngụy công công, nói cẩn trọng a!
Lưu Tùng Bình cuối cùng kịp sực tỉnh, liền vội vàng kéo ống tay áo của ông ta, ra hiệu ông ta không nên nói nữa.
- Ngụy Trung Hiền, ngươi còn dám nói ra được lời như vậy ư! Đây là Tề Vọng cũng kịp sực tỉnh, vội vàng xông về phía ông ta hô to.- Đại chính của triều đình cũng là ngươi cái tên tội nhân này vọng nghị hay sao? Lại còn dám mở miệng ra phỉ báng, trong mắt ngươi còn có quân thượng hay không? Câm mồm!
Theo quát mắng của gã, Ngụy Trung Hiền cuối cùng từ trong phẫn nộ chậm rãi khôi phục bình tĩnh, cuối cùng thậm chí rõ ràng có chút thê lương.
- Đúng vậy a, vua nào triều thần nấy. Ta đây là không được vọng nghị đại chính rồi… Ngụy Trung Hiền khẽ lắc đầu, cười khổ và đau thương.- Chỉ là, thiên hạ Chu gia này… Thiên hạ Chu gia này… Thiên hạ Chu gia này…
Ông ta nói liên tục mấy lần, nhưng rốt cuộc nói không được nữa, xoay người trở lại gian phòng, eo lưng còng xuống, bước chân lảo đảo, nhìn cực kỳ bi thương.
Phong ba bất thình lình tới, lại theo Ngụy Trung Hiền trở về phòng đột nhiên chấm dứt, ông ta lắc lư đi rồi, mấy người lưu lại chỉ ngơ ngác nhìn nhau.
- Hừ, tới nước này còn muốn phỉ báng triều đình, thật sự là không biết sống chết! Sau khi qua đi một lát, Tề Vọng mắng một câu.- Chuyện thiên hạ còn không phải hư ở trong tay ngươi, hiện giờ lại tới giả vờ vô tội gì? Nếu không phải ngươi, hoàng thượng cũng không cần…
- Vọng ca nhi!
Đúng lúc này, Lưu Tùng Bình gọi gã lại, sau đó nháy mắt ra hiệu cho gã.
Tề Vọng lúc này sực tỉnh, cũng không có nói thêm nữa.
Tuy nhiên sắc mặt bọn dịch trạm hơi chút biến đổi, nhìn nhau mấy lần.
Trước đó nhìn thấy hai Cẩm Y Vệ áp giải một lão nhân không râu, bọn họ đã rất khả nghi rồi, trải qua phong ba bây giờ, bọn họ hiện tại cuối cùng đoán ra được thân phận của đám người này.
- Vừa rồi đây là… đây là Ngụy công công? Lão dịch tốt này có chút chần chừ hỏi.- Nhị vị sai gia là áp giải ông ta rời kinh phải không?
Tuy rằng thân phận thấp kém, nhưng bọn họ dù sao là dịch trạm quan viên xuất hành tới tới lui lui, cho nên tin tức lưu thông vô cùng mau lẹ, tin tức Ngụy Trung Hiền rơi đài vả lại bị đày ra khỏi kinh thành bọn họ đã sớm biết.
- Đúng! Lưu Tùng Bình thấp giọng trả lời.- Đây là việc của thiên tử sai bảo, không nên hỏi nhiều.
Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm khắc của ông ta, sắc mặt dịch tốt đó đều cứng đờ một chút, sau đó đều không có nói thêm gì nữa, liền chắp tay cáo lui.
Chính ngay khi bọn họ tính toán rời đi, Lưu Tùng Bình đột nhiên lại gọi bọn họ, sau đó móc ra một thỏi bạc đưa cho bọn họ.
- Ba người chúng ta đi trên đường mỏi mệt, phải ở nơi này nghỉ ngơi một ngày, sáng mai lại chạy đi. Mấy người các ngươi làm sẵn đồ ăn cho chúng ta, nhất định phải ngon. Nhớ kỹ chưa!
Nhìn thấy thỏi bạc này, sắc mặt mấy tên dịch tốt sớm đã biến đổi, sau khi nghe thấy y dặn dò bọn họ vội vàng đáp lời, vẻ mặt so với vừa rồi ân cần hơn rất nhiều, e sợ lại rước lấy mất hứng của mấy người này.
- Tam thúc, bạc này là bên trên phát cho sao? Đợi sau khi bọn họ rời khỏi, Tề Vọng có lời hỏi Lưu Tùng Bình.
Gã biết rằng Lưu Tùng Bình cũng không dư dả, nhất là mấy năm tam tẩu mất đi, càng thêm không người giúp ông ta lo liệu, như thế nào tức thì đã hào phóng như vậy, cầm ra một thỏi bạc.
- Là Ngụy công công cho đấy. Lưu Tùng Bình giảm thấp giọng.
- Hắc... Bên trên làm trò gì ngươi còn không biết sao? Từ trên xuống dưới tầng tầng cắt xén, cho ngươi chút chân muỗi đã coi như đại phát thiện tâm rồi, nào sẽ có nhiều tiền như vậy để cho ngươi? Đây là ông ta vừa rồi cho ta. Nói ta trên dọc đường cũng là theo ông ta chịu khổ, chút tiền này coi như để cho chúng ta lên đường ăn sung sướng chút. Ta xem ra chính ra tiền mãi lộ a, bảo chúng ta đừng có hà khắc với ông ta!
Tề Vọng tức thì hơi sửng sốt.
Làm người áp giải, thu tiền của phạm nhân là không đúng, huống chi kẻ thu còn là tiền của người như Ngụy Trung Hiền kia.
Nhưng gã ở trong Cẩm Y Vệ cũng làm rất nhiều năm rồi, sớm đã hiểu được khuôn phép lề lối bên trong, hơn nữa dọc đường xa xôi cách trở, chỉ dựa vào chút tiền của bản thân thật không có cách nào chống đỡ nổi.
Sau khi do dự chốc lát, gã lẩm bẩm một câu.- Cho dù thu tiền của y, ta cũng sẽ không khúm núm với y!
- Con à! Lưu Tùng Bình cười khổ một cái, sau đó vỗ bờ vai của gã, nhưng không nói thêm gì nữa.
Không ngờ tới rõ ràng là việc hoàng thượng sai bảo áp giải phạm nhân, ngược lại phải chịu ân huệ của phạm nhân. Triều đình gọi gã làm việc cái gì cũng không muốn cho, một tên hoạn quan hại nước hại dân ngược lại giúp tiền…
Mang theo một cỗ phẫn uất, gã phủi phủi đất đi xuống cầu thang.
Lúc này, bọn dịch trạm bên dưới cũng bận rộn, có một số đã đi ra ngoài mua đồ nấu ăn, dịch tốt khác cũng đều đang sửa soạn, tháng năm này quả nhiên vẫn là ngân lượng sai khiến động lòng người.
- May mà Ngụy công công tới đây, bằng không gần đây còn không biết nên nín nhịn như thế nào a. Bên trên vẫn mãi không có phát lương sang đây, nhà tôi đều gọi mắng thẳng thừng rồi! Một bên bận rộn quét tước, một bên bọn họ vẫn nói chuyện với nhau.
- Đúng vậy a, nhà ta cũng phiền phức thấu rồi! Một dịch tốt trung niên khác cũng gật đầu.- Ngược đúng thật là đừng nói nữa. Ngụy công công một đường này thật đúng là xa xỉ a, vừa ra tay chính là món lợi lớn như vậy! Chỉ đáng tiếc bọn họ chỉ ở nơi này một này, nếu như ở thêm một đoạn tháng ngày nữa thì tốt rồi…