Triệu Tiến đánh giá đối với hành vi lần này chỉ có một từ “xuẩn”, bọn chúng chỉ nghĩ tới giàu có nhà mình, lại không nghĩ tới nguy hiểm bên mình, tùy tiện cử động, chỉ sợ đợi chờ bọn họ chỉ có huyết tẩy rồi.
Ngẫm lại những trọng thần chống đỡ Đại Minh hiện giờ, ở trong thời không không có Triệu Tiến kia, Tôn Thừa Tông chưa có về tới kinh thành, chỉ là ở quan ngoại bị bức ép từ quan, cuối cùng quân Thanh nhập quan, cả nhà Tôn Thừa Tông thủ thành ác chiến mà chết, Hùng Đình Bật không có từ trong Chiếu Ngục ra ngoài, sau khi mâu thuẫn của Ngụy Trung Hiền và Đông Lâm trở nên gay gắt, chết ở trong ngục, Vương Tại Tấn sau khi từ Liên Trấn trở về kinh sư bị phe đảng tranh giành giằng co, cuối cùng cáo lão hồi hương, chết ở trong nhà không có tiếng tăm gì.
Còn Dương Liên và Tả Quang Đấu là lá chắn của Đông Lâm, thủy chung tử đấu không nghỉ với hoạn đảng, bị một phe phái Ngụy Trung Hiền đả kích cũng là thảm nhất, hiềm rằng hai người này thanh chính tự tại, gia sản không nhiều, kết cuộc ngưởi đảng Đông Lâm gia cảnh giàu có từ từ trốn thoát về quê, hai người bọn họ chết thảm trong ngục, sau khi chết vẫn không được sống yên ổn, bị Đông Lâm đặt lên thần đàn.
Lúc này Tôn Truyền Đình thì lại ở nhà nhàn rỗi, đợi tới lúc giữa năm Sùng Trinh cục diện đại phá, Tôn Truyền Đình cảm khái rời núi, tự mình xin đi Thiểm Tây cục diện xấu nhất trấn áp lưu dân, nhưng vào thời đại đó, kẻ địch lớn nhất của y không phải Lý Tự Thành và Trương Hiến Trung mà là khắp chốn cản tay, hoàng đế Sùng Trunh bảo thủ, trong kinh sư vỗ đầu ra ý chỉ, khiến cho Tôn Truyền Đình từng làn bỏ lỡ cơ hội, vác lấy từng lần đại bại, thậm chí còn bởi vì vậy hạ ngục. Đợi cho lúc y ra ngoài, cục điện đã không vãn hồi được nữa, nhưng Tôn Truyền Đình không có chạy trốn, cũng không có bán mình cho tân triều, mà là chết trận sa trường, lấy thân tuẫn quốc.
Thời không không có Triệu Tiến, Đại Minh mắc nợ những người này, những bọn họ lại không có mắc nợ Đại Minh, vào thời không này, bọn họ còn đang gắng sức giữ gìn lấy, nhưng sắp giữ gìn không được nữa.
Triệu Tiến dẫn đầu đại đội nhân mã hành quân giống với bình thường tới được thành Lâm Thanh Châu, bên này tích trữ đại lượng lương thảo và đồ vật, Triệu Gia Quân cũng không phải lâm thời nảy ra ý này, nơi này vào lúc lần đầu bị công phá, cũng đã là đại doanh dự bị Triệu Gia Quân dụng binh với Bắc Trực Lệ.
Ở bên phía Lâm Thanh Châu, người ra lệnh sớm đã không phải là Tri châu Lâm Thanh, Tri phủ Đông Xương hay là Tuần phủ Sơn Đông, chỉ có cha con Lý gia mới dùng được.
Các loại đồ vật tụ tập, các loại doanh trại dựng lên, mỗi người đều biết đây tại sao phải sửa soạn, nhưng từng người cai quản đều giả vờ không biết, thậm chí chủ động làm cái tùy tiện, lưu ân tình ngày sau dễ gặp mặt.
Ngay sau khi Triệu Tiến suất lĩnh đại quân hội họp vơi lữ thứ hai, Lâm Thanh liền biến thành nơi đặt đại doanh, ngay sau khi thấy được khí thế quân uy của Triệu Gia Quân, những người lưu ân tình này cảm thấy bản thân không có làm sai.
Nói là binh quý thần tốc, tuy nhiên đại đội Triệu Gia Quân hội họp, ngược lại là đang thong dong nghỉ ngơi chỉnh đốn. Không nhắc tới trên dưới phủ Đông Xương, quan viên Sơn Đông bên phía phủ Tế Nam lần lượt tiến tới bái kiến, đây mắt thấy đã sắp thay triều đổi đại rồi, nào sợ không cầu giàu sang triều mới, cũng phải cầu cái gia đình bình an. Triệu Gia Quân Từ Châu này sát khí quá lớn, vẫn là cẩn thận một chút tốt hơn.
Mặc kệ là thân phận gì, lại hoặc là có người nào nói tình nghĩa cho, các loại trọng lễ không cần nhắc tới, Triệu Tiến một mực không gặp, nhưng cự tuyệt rất ôn hòa, chỉ nói đại sự trước mắt, Tiến gia không có thì giờ.
Khiến cho quan viên tỉnh phủ Sơn Đông trợn mắt há hốc mồm chính là, người tiếp đón bọn họ kia không ngờ là người xuất thân Khổng phủ Diễn Thánh Công, tuy rằng không phải dòng chính đích tôn trong gia phả, nhung cũng là huyết mạch của Diễn Thánh Công đời trước.
Bọn người chúng ta còn xấu hổ nghĩ trung hiếu lễ nghĩa gì, trong nhà tổ tông trung hiếu lễ nghĩa này đều nhìn rộng mở như vậy, ngược lại chúng ta phải theo cùng rồi.
Tuy nhiên tra tỉ mỉ kế nữa, mọi người cũng đều hít ngược vào một hơi khí lạnh, vốn dĩ trong nhà Diễn Thánh Công chiến một phần mấy ruộng đất Sơn Đông, như nay trông coi đất đai của huyện Khúc Phụ cũng sống cuộc sống tháng ngày khó khăn, Khổng Chương này thật đúng là hiểu được lấy hay bỏ.
Khổng Chương kia đích xác xuất sắc, lúc này đã là hạng người thay mặt Triệu Tiến tiếp đón người các phương, thân phận quý trọng, hơn nữa ai không biết văn sĩ Triệu Gia Quân không nhiều lắm, bây giờ kẻ được một mình đảm đương một phía, vậy đều là hạng người giống như Cửu khanh mai sau, nhưng Khổng Chương này lại không có chút ngạo khí kiêu ngạo gì, đón người ôn hòa khiêm tốn, bất luận lễ vật gì đều cự tuyệt, sau đó làm việc vô cùng có trật tự, mỗi người đều cảm giác có lời ăn nói và đối đáp, mỗi người đều an lòng không ít.
Nhưng từng người có thân phận được Khổng Chương tiếp đón, một mặt cảm thấy an lòng, một mặt cảm thấy kinh tâm, vốn dĩ gốc rễ bản thân bị người tra rõ ràng như vậy, Từ Châu này rốt cuộc ở bên cạnh mình an bài bao nhiêu tai mắt, cũng may bản thân không có tâm tư gì, bằng không sớm đã chết không rõ không ràng.
Nghĩ tới đây, không kìm nổi liên tưởng càng nhiều hơn, mấy người chết không rõ không ràng lúc trước kia, quả nhiên là suy nghĩ kỹ cực đáng sợ.
- Hiện giờ kinh thành loạn thành một nồi cháo, có người muốn dời đô trốn tránh tai họa, có người muốn tử chiến, tử thủ, cũng có người muốn cầu hòa, khắp chốn tranh chấp không ngớt.
- Mấy vị Các lão Nội các nắm binh, nắm quyền quý. Bọn họ quyết định, người khác không có khả năng có phản đối gì, cũng phản đối không nổi.
- Lúc này chính là mấy vị Các lão tranh chấp không thôi, nhưng điều bọn họ nghĩ, chẳng qua chỉ là thể diện thế nào mà thôi.
Vào lúc này, Lôi Tài ở Nam Trực Lệ bên đó hoạt động, Lưu Dũng và Mã Xung Hạo thì tại một vùng Bắc Trực Lệ và Sơn Tây, chủ trì mật thám tai mắt bên đó, truyền tin tức về.
Sở dĩ phải đích thân ở đây là vì nếu như đối phương có quyết định trọng đại gì, Triệu Gia Quân bên này cũng phải có người đầy đủ phân lượng ra mặt. Mã Xung Hạo bên này thì có suy xét trọng yếu khác. Cục tình báo và Nội Vệ trước mắt có một cỗ lực lượng tinh nhuệ quy về Mã Xung Hạo chỉ huy, cỗ lực lượng này dùng để phá hủy phần tử ngoan cố của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, sau đó Mã Xung Hạo đích thân ra mặt thu nạp những hạng người sẵn lòng đầu nhập đó, những người này có đại hữu dụng với Triệu Gia Quân.
Triệu Gia Quân lưu lại ở Lâm Thanh tiến hành chỉnh đốn sắp xếp thao luyện, nơi này đã là chỗ giao chới của Bắc Trực Lệ và Sơn Đông, vả lại là đầu mối then chốt yếu đạo đường xá, binh mã tầm vóc này cử động chỉ có dọc theo con sông, bằng không liền sẽ ở vào lúc vận chuyển đồ quân nhu và cả người lẫn súc vật uống nước tiêu hao cực lớn, còn giữa Sơn Đông tới Bắc Trực Lệ trừ đường biển, cũng chỉ có dọc theo Vận Hà tiến lên.